Suốt 8 năm ròng, tôi rời quê lên thành phố chăm cháu, quán xuyến mọi việc trong nhà để vợ chồng con trai yên tâm gây dựng sự nghiệp

Suốt 8 năm ròng, tôi rời quê lên thành phố chăm cháu, quán xuyến mọi việc trong nhà để vợ chồng con trai yên tâm gây dựng sự nghiệp. Chưa một lần đòi hỏi công lao hay nghĩ đến căn nhà cũ đang bỏ không ở quê, tôi chỉ mong con cái sống thuận hòa, gia đình êm ấm. Thế nhưng, một hôm đón cháu tan học sớm, tôi vô tình đứng lặng trước cánh cửa khép hờ và nghe được cuộc trò chuyện đầy toan tính của hai vợ chồng. Từng câu, từng chữ như nhát d//ao cứa thẳng vào t//im, khiến tôi ch/ế/t lặng nhận ra bao năm qua mình chỉ là một “người giúp việc miễn phí” trong mắt các con. Không khóc, không một lời trách móc, tôi lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo, bắt xe trở về quê, mặc cho con trai và con dâu cuống cuồng gọi điện van nài thế nào cũng nhất quyết không quay lại. Nhưng chỉ ba ngày sau, một biến cố bất ngờ xảy ra đã khiến cả gia đình bàng hoàng, còn hai vợ chồng họ thì ân hận cũng đã quá muộn…

Tôi là mẹ chồng, cũng là “bảo mẫu toàn thời gian” suốt 8 năm qua cho gia đình thằng Tú – con trai trưởng. Từ khi con dâu sinh đứa đầu lòng, tôi khăn gói từ quê lên thành phố trông cháu, cơm nước, chợ búa, dọn dẹp, không lương cũng chẳng một tiếng than.

Người ngoài cứ tưởng tôi sướng, sống trong nhà cao cửa rộng giữa phố. Nhưng có ai biết suốt 8 năm, tôi chưa từng dám mua cái áo mới, Tết nào cũng lủi thủi giữ nhà để vợ chồng nó đi du lịch. Nhà cửa ở quê bỏ hoang, vườn tược mọc đầy cỏ, hàng xóm còn bảo:
“Bà sống cho nhà nó chứ có sống cho mình đâu.”

Chiều hôm đó, tôi đến trường đón cháu sớm hơn mọi ngày. Trời mưa nhẹ, tôi đi đường tắt ngang qua quán cà phê nhỏ gần chung cư. Vừa đi ngang thì nghe giọng con dâu quen thuộc:

– Mẹ chồng ở đây tiện thì giữ lại thôi, chứ em tính rồi, bà có lương hưu ít ỏi chứ không có tài sản gì để chia đâu.
– Ừ, đỡ thuê giúp việc. Với lại, nhà cửa ở quê để hoang thì có ngày cũng mất, bà mà về luôn cũng chả sao.
– Bà về mà không lên nữa thì càng tốt, đỡ vướng. Lúc cần thì đón cháu về quê chơi vài bữa là được.”

Tôi đứng ch-ết lặng
Tối hôm đó, tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ gấp đồ, nhét hết áo quần vào túi, chừa lại vài bộ đồ cháu nội.
Sáng sớm hôm sau, tôi bắt xe về quê.

Ba ngày sau.

Điện thoại réo liên tục, tôi không nghe. Tin nhắn dồn dập từ con trai
Rồi tin nhắn từ cháu nội.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Đến chiều ngày thứ ba, tôi đang nhổ cỏ ngoài vườn thì bất ngờ…

Đến chiều ngày thứ ba, tôi đang nhổ cỏ ngoài vườn thì bất ngờ nghe tiếng còi xe ô tô bóp inh ỏi ngoài cổng. Chiếc xe taxi dừng lại, con trai và con dâu tôi hớt hải bước xuống, gương mặt phờ phạc, quần áo xộc xệch, dắt theo cả đứa cháu nội đang khóc sướt mướt.

Vừa nhìn thấy tôi, con dâu liền lao tới định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi lạnh lùng lùi lại một bước, tay vẫn cầm chiếc liềm cắt cỏ.

“Mẹ… tụi con xin lỗi! Mẹ làm ơn thu dọn đồ đạc theo tụi con lên thành phố gấp với. Không có mẹ, nhà cửa lộn xộn hết cả lên, tụi con đi làm không yên tâm chút nào. Thằng Bo nhớ nội khóc suốt ba ngày qua rồi mẹ ơi!” – Con dâu tôi vừa nói vừa sụt sịt, giọng điệu khẩn thiết nhưng trong mắt vẫn là sự ích kỷ, muốn lôi tôi lên để tiếp tục làm “ô sin miễn phí” cho chúng nó.

Tôi nhìn hai đứa con, lòng nguội ngắt, cười nhạt một tiếng: “Tôi tưởng cô bảo tôi về luôn cũng chả sao, đỡ vướng cơ mà? Giờ tự bơi không nổi nữa nên mới nhớ đến bà già này à?”

Cả hai vợ chồng nghe xong thì mặt cắt không còn giọt máu. Con trai tôi lắp bắp: “Mẹ… mẹ nghe thấy hết rồi sao?”

“Tôi nghe không sót một chữ nào cả.” – Tôi bình thản đáp – “Tú ạ, mẹ nuôi anh khôn lớn, không mong anh trả hiếu tiền bạc, nhưng mẹ không ngờ suốt 8 năm qua, trong mắt vợ chồng anh, mẹ chỉ là một đứa giúp việc không lương, một gánh nặng khi hết giá trị lợi dụng.”

Đúng lúc con trai tôi định quỳ xuống van xin thì chiếc điện thoại trong túi áo của nó reo lên dồn dập. Thằng Tú run rẩy bắt máy, chỉ nghe được vài câu, chiếc điện thoại trên tay nó bỗng rơi bộp xuống đất, gương mặt nó tái mét, hai đầu gối khuỵu hẳn xuống vũng bùn trước sân.

“Tú! Có chuyện gì thế anh?” – Con dâu tôi hốt hoảng lay người chồng.

Thằng Tú ngước lên, nước mắt giàn giụa, giọng nói run bần bật trong sự bàng hoàng tột độ: “Cháy… cháy rồi em ơi! Khu chung cư của mình bị chập điện, cháy lớn lắm… Căn hộ của mình… cháy sạch không còn một thứ gì rồi!”

Hóa ra, suốt 8 năm qua, một tay tôi quán xuyến từ cái bếp, cái quạt, kiểm tra từng đường điện, van gas trước khi cả nhà đi ngủ hay ra khỏi cửa. Ba ngày tôi đi, nhà cửa không có người dọn dẹp, đồ đạc vứt ngổn ngang. Tối hôm trước, con dâu tôi cắm chiếc máy sấy tóc sấy đồ cho con rồi vội vàng đi làm, quên không rút phích cắm. Chiếc máy chập điện, bén vào đống quần áo chưa kịp gấp trên sô pha, ngọn lửa nhanh chóng bùng lên thiêu rụi cả căn nhà.

Chưa dừng lại ở đó, vì đám cháy lan sang cả nhà hàng xóm, toàn bộ tài sản tích góp bao năm qua của hai vợ chồng không những tiêu tan theo mây khói, mà chúng nó còn phải gánh một khoản đền bù khổng lồ cho những căn hộ xung quanh. Từ những kẻ có tiền, có địa vị trên thành phố, chỉ sau một đêm, hai đứa con tôi chính thức trở thành những kẻ trắng tay, nợ nần chồng chất.

Con dâu tôi nghe xong tin dữ thì ngất lịm ngay tại chỗ. Lúc tỉnh dậy, nó khóc lóc thảm thiết, quỳ rạp dưới chân tôi mà đập đầu tạ lỗi: “Mẹ ơi, tụi con sai rồi! Là tại tụi con khốn nạn, coi thường mẹ nên mới bị quả báo thế này… Giờ tụi con trắng tay rồi, không còn chỗ nào để đi nữa, mẹ cho tụi con ở lại đây với mẹ được không?”

Tôi đứng nhìn hai đứa con thân hình tàn tạ, đứa quỳ, đứa khóc, bên cạnh là đứa cháu nội ngơ ngác, lòng tôi vừa xót xa vừa chua chát. Đúng là ông trời có mắt, luật nhân quả không chừa một ai. Sự toan tính, ích kỷ của chúng nó đã phải trả một cái giá quá đắt.

Tôi thở dài, đỡ đứa cháu nội vào lòng rồi nhìn hai đứa con đang run rẩy dưới đất, lạnh lùng nói: “Nhà này là nhà cũ của tổ tiên, tôi có thể cho các người ở nhờ qua cơn hoạn nạn. Nhưng từ nay về sau, không có chuyện cơm bưng nước rót, không có chuyện tôi hầu hạ ai nữa. Tiền nợ các người tự đi mà cày cuốc mà trả. Coi như đây là bài học để các người học lại cách làm người.”

Hai vợ chồng cúi gục đầu, lí nhí vâng dạ. Chúng nó có được chỗ dung thân, nhưng sự bình yên và lòng tự trọng thì đã vĩnh viễn mất đi. Có những sai lầm có thể sửa, nhưng có những sự tổn thương và mất mát, dù có ân hận cả đời cũng đã quá muộn màng.