Ở Với Con Trai Thứ, Khi Nhận Gần 2 Tỷ Tiền Đền Bù Đ//ất Tôi Đưa Hết Cho Con Trai Cả Vì Nghĩ Nó Còn Th/ờ Cúng Tổ Tiên. Nào Ngờ Chỉ Sau Một Đêm, Tôi Mất Cả Hai Người Con…

Ở Với Con Trai Thứ, Khi Nhận Gần 2 Tỷ Tiền Đền Bù Đ//ất Tôi Đưa Hết Cho Con Trai Cả Vì Nghĩ Nó Còn Th/ờ Cúng Tổ Tiên. Nào Ngờ Chỉ Sau Một Đêm, Tôi Mất Cả Hai Người Con…

Tôi tên là Hạnh, năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi.

Chồng tôi mất đã mười hai năm. Ngày ông nhắm mắt, ông chỉ nắm tay tôi dặn đúng một câu:

“Đừng để anh em vì tiền mà mất nhau.”

Lúc ấy tôi khóc, gật đầu lia lịa, nghĩ rằng nhà mình nghèo, có gì đâu mà tranh giành.

Không ngờ, chính tôi lại là người khiến lời dặn ấy suýt trở thành vô nghĩa.

Tôi có hai người con trai.

Con cả là Tuấn, lập nghiệp trên thành phố. Nhà cửa khang trang, vợ chồng buôn bán vật liệu xây dựng, kinh tế khá giả. Nó là trưởng họ, sau khi bố mất thì đưa bàn thờ tổ tiên về nhà mình chăm nom.

Con thứ là Minh, làm công nhân cơ khí. Thu nhập chỉ đủ nuôi vợ và hai đứa con nhỏ. Vì nhà Minh nằm ngay trên mảnh đất của ông bà để lại nên tôi ở cùng vợ chồng nó đã gần tám năm.

Minh chưa bao giờ bảo tôi phải đóng góp tiền ăn.

Mỗi sáng, con dâu dậy sớm nấu cháo cho mẹ.

Chiều về, Minh lại hỏi:

– Mẹ hôm nay có đa/u chân không?

Tôi vẫn nghĩ đó là bổn phận của con.



Đầu năm ấy, Nhà nước thu hồi một phần đất của gia đình để mở rộng tuyến đường liên xã.

Phần đất đứng tên tôi được đền bù gần hai tỷ đồng.

Cả đời tôi chưa từng cầm số tiền lớn như vậy.

Đêm nào tôi cũng trằn trọc.

Tôi nghĩ đến lời người xưa:

“Con trưởng lo việc hương hỏa.”

Rồi lại nghĩ:

“Thằng Minh ở luôn trên đất tổ tiên, có nhà sẵn rồi. Còn anh nó phải lo giỗ chạp, lễ Tết.”

Thế là tôi âm thầm gọi Tuấn xuống.

Tôi ký toàn bộ giấy tờ chuyển số tiền đền bù cho con cả.

Tôi còn dặn:

– Mẹ già rồi. Tiền này coi như mẹ giao cho con lo việc thờ cúng sau này.

Tuấn cười rất tươi.

– Mẹ yên tâm.

Tôi thấy nhẹ lòng.



Chiều hôm ấy, tôi vẫn nấu cơm như mọi ngày.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, mọi người đang học và va li



Minh tan ca về, xắn tay vào bếp.

– Để con vo gạo.

Tôi nhìn con mà thấy áy náy.

Nhưng rồi tự nhủ:

“Nó không thiếu thốn, chắc sẽ hiểu.”

Đúng lúc ấy, cán bộ xã ghé qua xác nhận việc nhận tiền.

Vô tình, Minh nghe được.

Nó đứng chế//t lặng.

Bữa cơm hôm đó, không ai nói với ai câu nào.

Bữa cơm tối hôm đó trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Tiếng đũa bát chạm vào nhau khô khốc. Minh ăn vội nửa bát cơm rồi đứng dậy, lặng lẽ ra hiên nhà ngồi hút thuốc – điều mà từ ngày có con nhỏ, nó chưa từng làm trong nhà.

Tối muộn, Tuấn đánh xe ô tô từ thành phố về, rầm rộ vào nhà. Tôi cứ nghĩ con cả về để thắp hương cảm ơn tổ tiên, hoặc ít nhất là đưa cho em nó vài chục triệu gọi là chút lộc lộc lá. Nhưng không, Tuấn vừa bước vào nhà đã dõng dạc nói với Minh: – Tiền đền bù đất mẹ đã cho anh để lo việc hương hỏa, dòng họ. Chú ở đây trông coi phần đất còn lại, liệu mà làm ăn, đừng có tơ hào gì vào số tiền của mẹ.

Minh ngước lên nhìn anh trai, ánh mắt từ thất vọng chuyển sang lạnh ngắt. Nó không cãi nửa lời, chỉ quay sang nhìn tôi, giọng nghẹn lại: – Mẹ ở với vợ chồng con tám năm. Con chưa bao giờ tính toán một đồng tiền ăn, tiền thuốc thang của mẹ. Không phải vì con dư dả, mà vì con nghĩ mẹ là mẹ của con. Hóa ra, trong lòng mẹ, con chỉ là đứa làm thuê không công, còn anh cả mới là con ruột.

Nói rồi, Minh đứng dậy, dắt vợ và hai đứa con nhỏ vào buồng thu dọn quần áo ngay trong đêm. Mặc cho tôi khóc lóc, níu kéo, Minh chỉ để lại một câu: “Mẹ đã chọn anh cả, vậy từ nay mời mẹ về ở với anh cả. Con xin phép trả lại chữ hiếu này.” Vợ chồng nó thuê một chiếc xe tải nhỏ, dọn ra một phòng trọ ọp ẹp gần khu công nghiệp ngay sau đó.

Tôi đứng chết lặng giữa sân, nhìn chiếc xe chở gia đình con thứ đi khuất vào bóng đêm. Lúc này, tôi quay sang nhìn Tuấn, hy vọng nó sẽ an ủi tôi, bảo tôi thu dọn đồ đạc để lên thành phố ở cùng. Nhưng Tuấn lại né tránh ánh mắt của tôi, vừa bấm điện thoại vừa nói giọng lạnh nhạt: – Mẹ thấy chưa, vừa đụng đến tiền là nó lộ mặt ngay. Thôi, muộn rồi con phải lên phố xem cửa hàng. Tiền con nhận rồi, còn nhà này mẹ cứ ở đây một mình cho rộng rãi, cuối tháng con gửi cho vài triệu mua mắm muối. Nhà con trên phố chật chội, vợ con lại đang chuẩn bị sinh đứa thứ ba, mẹ lên đấy ồn ào không chịu nổi đâu.

Chiếc xe ô tô sang trọng của Tuấn lao vút đi, bỏ lại tôi một mình giữa căn nhà trống trải.

Chỉ sau đúng một đêm, tôi mất đi cả hai người con. Một đứa vì đồng tiền mà đánh mất lương tri, sẵn sàng bỏ rơi người mẹ già sau khi đã vét sạch túi. Một đứa vì tổn thương sâu sắc mà cắt đứt tình thâm, dứt áo ra đi không hẹn ngày trở lại.

Bây giờ, ngồi một mình trong căn nhà vắng lặng, nhìn lên di ảnh của chồng, nước mắt tôi chảy tràn. Lời dặn dò năm xưa của ông ấy: “Đừng để anh em vì tiền mà mất nhau” vang vọng bên tai như một sự trừng phạt. Sự thiên vị, định kiến cổ hủ của chính tôi đã tự tay đẩy các con ra xa, biến tôi thành một bà già cô độc, có nhà mà như vô gia cư, có con mà như kẻ không nơi nương tựa.