Tôi năm nay 55 tuổi, chỉ có 1 con trai đã lập gia đình. Con dâu tôi ngoan, biết điều, đi làm về vẫn phụ cơm nước, cuối tuần còn mua hoa quả, th.uốc bổ sang biếu bố mẹ
Tôi năm nay 55 tuổi, chỉ có 1 con trai đã lập gia đình. Con dâu tôi ngoan, biết điều, đi làm về vẫn phụ cơm nước, cuối tuần còn mua hoa quả, th.uốc bổ sang biếu bố mẹ. Tôi quý con dâu, nhưng ko kì vọng việc con dâu phụng dưỡng mình khi về già. Mình có nuôi nó được ngày nào đâu mà đòi nó phụng dưỡng…ấy vậy mà mấy chị hàng xóm nói mỉa tôi rồi xem về già lại nhờ tới con dâu nó hầu…tôi chỉ nói đúng 3 điều khiến mấy người đó tâm phục khẩu phục…!
Năm nay tôi năm mươi lăm tuổi.
Chồng tôi đã nghỉ hưu được hơn một năm, còn tôi vẫn bán hàng tạp hóa nho nhỏ trước cửa nhà. Thu nhập chẳng nhiều nhưng đủ để hai vợ chồng sống thoải mái, không phải ngửa tay xin ai.
Tôi chỉ có duy nhất một cậu con trai.
Nó lấy vợ cách đây ba năm.
Ngày con trai đưa bạn gái về ra mắt, nhiều người hỏi tôi có sợ cảnh mẹ chồng nàng dâu không.
Tôi chỉ cười.
“Tôi không mong có thêm một đứa con gái. Tôi chỉ mong con trai mình cưới được một người tử tế.”
May mắn là điều đó đã thành sự thật.
Con dâu tôi tên Mai.
Con bé không phải người quá khéo miệng, cũng chẳng biết nịnh nọt ai.
Nhưng sống rất biết điều.
Hai vợ chồng nó đi làm cả ngày, tối mới về.
Thế nhưng hầu như hôm nào Mai cũng xắn tay vào bếp.
Nếu tôi đã nấu cơm thì con bé phụ dọn mâm, rửa bát.
Nếu tôi bận bán hàng thì nó lặng lẽ vào bếp nấu luôn, chẳng cần ai nhờ.
Cuối tuần, hai đứa thường ghé qua.
Có hôm là túi cam.
Có hôm là ít yến.
Có hôm chỉ là cân nho hay hộp bánh.
Mai thường cười:
– Mẹ đừng chê ít nhé. Con thấy loại này ngon nên mua bố mẹ ăn thử.
Tôi luôn nhận bằng cả tấm lòng.
Không phải vì món quà đắt hay rẻ.
Mà vì trong cuộc sống này, người còn nhớ đến mình đã là điều đáng quý.
Tôi quý con dâu lắm.
Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ sau này nó phải có trách nhiệm nuôi mình.
Nhiều người nghe vậy đều lắc đầu.
Họ bảo:
– Bà hiền quá. Nuôi con trai để sau này nhờ con dâu chứ còn gì.
Có người còn cười:
– Giờ cứ nói thế đi. Đến lúc già yếu nằm một chỗ rồi xem, lại gọi con dâu vào hầu từng bữa.
Tôi chỉ cười.
Không tranh cãi.
Cho đến một buổi sáng…
Mấy bà hàng xóm ngồi uống trà trước ngõ.
Chuyện từ giá rau, giá thịt rồi chuyển sang chuyện con cái.
Một bà nhìn thấy con dâu tôi vừa mang túi hoa quả sang.
Đợi Mai đi khuất, bà ấy cười khẩy.
– Con dâu bà được đấy. Chăm thế này thì sau khỏi lo. Sau này nằm một chỗ có người hầu rồi.
Một người khác tiếp lời.
– Chứ nuôi con trai làm gì. Có con dâu mới là người chăm lúc già.
Người thứ ba nói to hơn.
– Giờ bà cứ nói không cần nó phụng dưỡng. Mai mốt yếu rồi lại trông cả vào con dâu thôi.
Mấy người cùng cười.
Tiếng cười nghe chẳng ác ý đến mức chửi bới.
Nhưng đầy sự mỉa mai.
Tôi đặt chén nước xuống.
Nhìn từng người.
Rồi bình tĩnh nói:
– Tôi chỉ có ba điều muốn nói thôi.
Cả nhóm im lặng.
Điều thứ nhất.
…Tôi nhìn thẳng vào bà hàng xóm vừa nói to nhất, ôn tồn bảo:
– Điều thứ nhất: Con dâu là con người ta, không phải người làm công không lương nhà mình. Tôi sinh ra con trai, nuôi nó khôn lớn, lo cho nó ăn học bằng đấy năm trời, nên sau này nó có trách nhiệm hiếu kính với tôi là lẽ dĩ nhiên. Nhưng con dâu tôi thì khác. Nó được bố mẹ nó mang nặng đẻ đau, nâng niu nuôi nấng suốt hơn hai mươi năm trời rồi mới về nhà tôi. Tôi chưa nuôi nó được ngày nào, chưa cho nó miếng cơm manh áo nào từ nhỏ, thì lấy tư cách gì mà bắt nó phải có nghĩa vụ “hầu hạ” tôi lúc già yếu? Nó đối tốt với tôi là vì nó có giáo dục và vì nó tôn trọng chồng nó, chứ không phải vì nó mắc nợ cái nhà này. Đừng coi việc con dâu phụng dưỡng nhà chồng là chuyện đương nhiên, tội nghiệp con bé.

Mấy bà hàng xóm nghe vậy, nụ cười trên môi bắt đầu cứng lại. Tôi nói tiếp:
– Điều thứ hai: Muốn nhận được quả ngọt thì bản thân mình phải gieo mầm tốt. Các bà cứ bảo sau này nằm một chỗ rồi xem có nhờ con dâu không. Tôi nghĩ thế này, tình cảm trên đời này đều từ hai phía, “bánh ít đi thì bánh quy mới lại”. Giờ tôi còn khỏe, tôi đối xử với con dâu bằng sự bao dung, trân trọng và thấu hiểu. Tôi không khắt khe, không hành hạ, cũng không soi mói nó. Tôi thương nó như con cháu trong nhà thì tự khắc sau này nếu tôi có sa cơ lỡ vận, ốm đau bệnh tật, nó có chăm tôi thì cũng là chăm bằng cái tâm, bằng lòng tự nguyện và tình yêu thương, chứ không phải vì áp lực trách nhiệm hay sợ người đời dị nghị. Sống ở đời, cứ ăn ở cho có đức trước đã, chứ chưa gì đã tính chuyện “bóc lột” lòng hiếu thảo của đứa trẻ thì tội nghiệp quá.
Mấy cái đầu bắt đầu cúi xuống, người vừa nãy mỉa mai tôi mạnh miệng nhất giờ lảng mắt nhìn đi chỗ khác. Tôi mỉm cười, nói nốt điều cuối cùng:
– Và điều thứ ba: Vợ chồng tôi tự lập, không chuẩn bị tư thế làm gánh nặng cho các con. Tôi và nhà tôi còn sức khỏe thì còn làm lụng, tích lũy. Chúng tôi có khoản lương hưu của ông nhà, có cái thẻ bảo hiểm y tế, và có chút tiền tiết kiệm từ cái hàng tạp hóa này để phòng thân lúc xế bóng. Già rồi, nếu khỏe mạnh thì tự chăm nhau, nếu yếu quá nằm một chỗ thì chúng tôi dùng tiền tích lũy ấy mà thuê người chăm sóc hoặc vào viện dưỡng lão, để các con yên tâm đi làm, lo cho tương lai của tụi nó. Đời cua cua máy, đời cá cá chèo, mình làm cha làm mẹ thì nên làm chỗ dựa tinh thần cho con, chứ đừng chăm chăm nghĩ cách biến mình thành gánh nặng, bắt con cái phải từ bỏ cả sự nghiệp, cuộc sống để quanh quẩn hầu hạ mình.
Tôi nói xong, cả góc ngõ im phăng phắc. Tiếng quạt trần vù vù từ quán nước bên cạnh bỗng nghe rõ mồn một. Bà hàng xóm khơi mào câu chuyện lúc nãy lúng túng cầm chén trà lên nhấp một ngụm, rồi cười gượng gạo:
– Ờ… thì… bà nói thế nghe cũng có lý. Nghĩ được như bà thì tụi trẻ nó đỡ áp lực.
Một người khác cũng gật gù phụ họa: – Công nhận bà Thảo nghĩ thoáng thật đấy. Chả bù cho mấy nhà trong xóm, suốt ngày tị nạnh mẹ chồng nàng dâu rồi nói ra nói vào mệt hết cả người.
Tôi chỉ cười, không nói thêm gì nữa, đứng dậy phủi bụi trên áo rồi thong thả đi về phía cửa hàng của mình. Gió buổi sáng thổi qua mát rượi. Tôi biết, cuộc đời phía trước chẳng ai nói trước được điều gì, nhưng cứ sống biết điều, biết đủ và tôn trọng lẫn nhau, tự khắc lòng mình sẽ bình yên, chẳng cần phải dựa dẫm hay áp đặt lên vai bất cứ một ai.