Nh:ân tì:nh vác b:ụng b:ầu đến đòi nhà, vợ chính thất bình thản “mời vào”… Và màn bàn giao “gia tài” có 1-0-2 khiến ả bồ la::o thẳng ra ngoài không bao giờ dám quay trở lại nữa…. Tiếng đ:;ập cửa rầm rầm vang lên, x:é to::ạc sự tĩnh lặng u uất.
Nh:ân tì:nh vác b:ụng b:ầu đến đòi nhà, vợ chính thất bình thản “mời vào”… Và màn bàn giao “gia tài” có 1-0-2 khiến ả bồ la::o thẳng ra ngoài không bao giờ dám quay trở lại nữa…. Tiếng đ:;ập cửa rầm rầm vang lên, x:é to::ạc sự tĩnh lặng u uất.
– Mở cửa ra! Có ai ở nhà không? Hôm nay tôi phải nói chuyện cho ra ngô ra khoai!
Lan chau mày, đặt bát cháo xuống. Cô chưa kịp bước ra thì cánh cổng sắt đã bật mở. Một người phụ nữ l::ạ mặt xông vào. Cô ta mặc chiếc đầm bầu bó sát màu đỏ rực, phô trương cái bụng lùm lùm chừng năm tháng. Cổ đeo dây chuyền vàng to bản, tay lắc vàng leng keng, mùi nước hoa nồng nặc át cả mùi th::uốc trong nhà.
– Cô là Lan phải không? – Ả ta hất hàm, tay chống nạnh, ánh mắt sắc lẹm quét từ đầu đến chân Lan – Tôi là Tú. Người phụ nữ của anh Khánh. Chắc cô cũng đoán được tôi đến đây làm gì rồi chứ?
Lan sững lại một nhịp. Tim cô thắt lại, nhưng gương mặt vẫn bình thản đến l::ạ lùng. Cô rút chiếc khăn tay trong túi, lau chậm rãi những vết cháo còn vương trên ngón tay.
– À, ra là cô Tú. Tôi nghe danh cô đã lâu qua mấy lời đồn đại, nay mới được diện kiến. Mời cô vào nhà xơi nước.
Tú chưng hửng. Ả đã chuẩn bị tinh thần cho một màn đá::nh gh::en ầm ĩ, tú::m tó::c x::é áo, hoặc ít nhất là những lời ch::ửi b::ới ch::ua ngoa. Nhưng sự điềm tĩnh đến lạnh lùng của Lan khiến ả chột dạ.
– Uống nước cái gì! – Tú gằn giọng, cố lấy lại khí thế – Tôi đến đây để đòi công bằng! Tôi ma::ng th::ai con trai của anh Khánh được 5 tháng rồi. Cô nhìn đi! Anh ấy nói đã chán ngấy cô, hứa sẽ ly hôn để cưới tôi và chia nửa căn nhà mặt tiền này cho mẹ con tôi. Cô biết điều thì cuốn gói sớm đi!
Lan nghe xong, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ bẫng, đôi mắt sâu hun hút nhìn thẳng vào Tú khiến ả rùng mình.
– Ồ, thế à? Cô vất vả quá, bụ::ng m::ang d::ạ ch::ửa mà giữa trưa nắng phải đi đòi “quyền lợi”. Nhưng cô nói đúng, cái gì của cô thì nên trả về cho cô. Đã đến rồi thì vào đây, tôi bàn giao luôn thể…

Lan nghiêng người sang bên, nhường lối.
Cánh cửa gỗ mở toang, ánh sáng trong nhà tràn ra, phơi bày một không gian giản dị đến bất ngờ: bộ bàn ghế cũ, tường sơn đã bong vài mảng, mùi thuốc bắc thoang thoảng.
Tú khựng lại.
Không phải căn nhà xa hoa mà ả tưởng tượng.
– Cô dẫn tôi vào đây làm gì? – Tú cau mày – Tôi đến để nhận nhà, không phải để xem cô diễn kịch!
Lan không đáp. Cô đi thẳng vào phòng khách, kéo ghế mời Tú ngồi, rồi chậm rãi lấy từ ngăn kéo ra một chiếc cặp hồ sơ dày cộp.
– Cô nói anh Khánh hứa cho cô nửa căn nhà mặt tiền, đúng không? – Lan hỏi nhẹ như gió.
– Đúng! – Tú vỗ tay lên bụng – Con tôi là con trai, là người nối dõi!
Lan gật đầu, mở hồ sơ.
– Vậy tôi bàn giao cho cô những thứ liên quan trực tiếp đến anh Khánh nhé.
Cô đặt lên bàn từng món, rõ ràng, rành rọt.
Một xấp giấy vay nợ ngân hàng, tổng cộng gần 4 tỷ, đứng tên… anh Khánh.
Một tập giấy bảo lãnh cho công ty bạn làm ăn thua lỗ – cũng là chữ ký của anh Khánh.
Một bản thông báo thuế truy thu, kèm dấu đỏ.
Cuối cùng là đơn ly hôn đã ký sẵn, phần tài sản để trống, nhưng phần nợ thì được gạch chân đậm nét.
Tú bắt đầu tái mặt.
– Cô… cô đưa mấy thứ này cho tôi làm gì?
Lan mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng sắc lạnh.
– Vì căn nhà này không đứng tên anh Khánh.
– Đất là tài sản thừa kế riêng của tôi trước hôn nhân.
– Nhà xây bằng tiền tôi bán cửa hàng, có công chứng.
– Anh Khánh chỉ… ở nhờ.
Lan dừng lại một nhịp, rồi đẩy xấp giấy về phía Tú.
– Cho nên, thứ duy nhất anh ấy có thể “chia” cho cô…
là nợ,
là trách nhiệm pháp lý,
và nếu cô muốn, tôi sẵn sàng chuyển quyền “chăm sóc” anh ấy sang cho cô luôn.
Tú run rẩy đứng bật dậy.
– Không… không thể nào… anh ấy nói anh ấy là chủ nhà… anh ấy nói tôi chỉ cần đến đây…
Lan nhìn thẳng vào mắt Tú, giọng trầm xuống:
– Đàn ông ngoại tình thường nói rất hay.
Nhưng cô nên nhớ một điều:
Người dám bỏ vợ con, thì cũng sẽ không tiếc gì việc bỏ rơi cô.
Tú ôm bụng, lảo đảo lùi về phía cửa.
Ả chợt hiểu: “gia tài” mà mình tưởng sắp có được, thực chất là một cái hố sâu.
– Tôi… tôi không lấy nữa… – giọng Tú lạc đi – Coi như tôi chưa từng đến đây…
Ả quay người, gần như lao thẳng ra ngoài, vấp cả bậc thềm, không dám ngoái đầu lại lần nào.
Cánh cổng khép lại.
Im lặng trở về.
Lan đứng một mình giữa căn nhà cũ. Cô thở ra một hơi dài, không phải vì thắng – mà vì đã kết thúc.
Cô gom hồ sơ lại, đặt vào ngăn kéo, khóa chặt.
Từ trong phòng, tiếng con gọi khe khẽ:
– Mẹ ơi…
Lan quay lại, giọng dịu đi:
– Mẹ đây.
Ngoài kia, có những người vẫn chạy theo ảo vọng.
Còn Lan, cô giữ lại được thứ quý giá nhất:
một mái nhà không cần tranh giành,
và một lòng tự trọng không ai có thể lấy đi.