Nhà Tôi Bị B//ão Cuốn Hư Hỏng Hết, Tôi Đành Sang Ở Nhờ Nhà Thằng Con Trai. Nó Bảo: “Bọn Con Cần Riêng Tư, Vợ Con Thấy Không Tiện.” Tôi Bèn Gọi Cho Bạn Cấp Ba—Giờ Là Một Doanh Nhân Thành Đạt. Không Ai Biết Tôi Vẫn Giữ Số Của Anh. Khi Anh Tới Nơi, Anh Chỉ Nói Đúng Ba Chữ…

Nhà Tôi Bị B//ão Cuốn Hư Hỏng Hết, Tôi Đành Sang Ở Nhờ Nhà Thằng Con Trai. Nó Bảo: “Bọn Con Cần Riêng Tư, Vợ Con Thấy Không Tiện.” Tôi Bèn Gọi Cho Bạn Cấp Ba—Giờ Là Một Doanh Nhân Thành Đạt. Không Ai Biết Tôi Vẫn Giữ Số Của Anh. Khi Anh Tới Nơi, Anh Chỉ Nói Đúng Ba Chữ…

“Bã/o cuốn hết rồi.”

Đó là câu đầu tiên bà L. nghe được khi tỉnh dậy sau một đêm trắng. Giọng người hàng xóm nghẹn ngào bên ngoài:

“Nhà chị… chỉ còn cái nền.”

Bà L., năm mươi lăm tuổi, gó/a chồng đã gần mười năm, lặng người nhìn đống gạch vụn ngổn ngang trước mắt. Mái tôn méo mó, tủ gỗ đổ sập một nửa, chiếc khung ảnh cưới cháy sém ở góc. Bà không khóc. Có lẽ nước mắt cũng đã bị cơn bão cuốn đi mất.

Tài sản còn lại chỉ là một chiếc vali cũ, bên trong có vài bộ quần áo còn ẩm và cuốn sổ tiết kiệm đã lem nước. Không còn nơi nào để về, bà đành bắt xe đến thành phố A., nơi con trai duy nhất của bà – T. – đang sinh sống.

T. là kỹ sư, sống trong một căn hộ cùng vợ là Th.. Cửa vừa mở, con dâu nhìn bà, ánh mắt thoáng chút ngập ngừng.

“Ôi, mẹ đến rồi ạ?”

T. kéo chiếc vali giúp mẹ rồi nói:

“Mẹ cứ ở tạm ít hôm nhé, để con tính xem sau.”

Bà mỉm cười:

“Ừ, mẹ chỉ ở nhờ ít ngày thôi.”

Nhưng “ít ngày” ấy chỉ kéo dài đúng ba hôm.

Tối ngày thứ tư, khi đang rửa bát trong bếp, bà vô tình nghe thấy tiếng thì thầm từ phòng ngủ:

“Anh nói với mẹ đi, chứ em thấy… không tiện.”

“Nhưng giờ mẹ chưa biết đi đâu.”

“Bọn con cũng cần không gian riêng mà.”

Bà L. đứng sững. Nước từ vòi chảy tràn qua tay, chiếc bát tuột khỏi tay rơi xuống nền nhà vỡ tan.

Sáng hôm sau, T. ngập ngừng:

“Mẹ… hay mẹ tạm tìm chỗ khác ở một thời gian, để bọn con dễ sinh hoạt hơn.”

Bà chỉ khẽ gật đầu:

“Ừ, mẹ hiểu.”

Giọng bà nhẹ tênh, như thể chính bà cũng tin rằng mình thật sự ổn.

Chiều hôm ấy, bà ngồi lặng ở bến xe, ôm chặt chiếc vali cũ, chẳng biết phải đi đâu.

Đêm xuống, thành phố đổ mưa. Cơn mưa không lớn, nhưng lạnh hơn cả trận bão vừa cướp đi mái nhà của bà.

Trong túi áo, bà lấy ra chiếc điện thoại cũ với màn hình đã nứt, lướt qua từng số liên lạc rồi dừng lại ở cái tên:

M. – bạn học cấp ba.

Bà cũng không hiểu vì sao mình vẫn giữ số ấy. Có lẽ là thói quen. Hoặc cũng có thể vì một góc ký ức chưa bao giờ thật sự khép lại.

Do dự rất lâu, bà mới bấm gọi.

Đầu dây bên kia nhanh chóng vang lên giọng đàn ông trầm ấm:

“L. à? Là em đó sao?”

“Ừ… anh M., em… em đang ở thành phố A.”

“Em đang ở đâu? Gửi vị trí cho anh.”

Chỉ khoảng hai mươi phút sau, một chiếc xe màu đen dừng lại trước bến xe. Người đàn ông bước xuống, mặc chiếc sơ mi tối màu, gương mặt hằn dấu vết của thời gian nhưng vẫn đầy điềm tĩnh.

Ông không hỏi thêm bất cứ điều gì. Chỉ lặng lẽ nhìn bà thật lâu rồi nói đúng ba chữ:

“Lên xe đi.”

Bà L. cắn chặt môi. Nước mưa hòa lẫn nước mắt.

Cánh cửa xe khép lại, cũng là lúc một chương hoàn toàn khác của cuộc đời bà bắt đầu — nơi quá khứ, lòng tự trọng và những bí mật bị chôn giấu suốt nhiều năm chuẩn bị được hé lộ..

Chiếc xe sang trọng của M. lướt êm ru qua những con phố nhòe nước mưa. Trên xe, hương tinh dầu quế ấm áp nhanh chóng xua đi cái lạnh buốt đang bám lấy da thịt tôi.

M. không hỏi tôi vì sao lại ở bến xe trong tình cảnh thảm hại này, cũng không gặng hỏi về gia đình tôi. Anh chỉ im lặng lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn qua gương chiếu hậu với ánh mắt đầy xót xa.

Anh đưa tôi về một căn biệt thự sân vườn yên tĩnh ở ngoại ô thành phố. Căn nhà ngập tràn ánh đèn ấm áp, có sẵn người giúp việc đã chuẩn bị nước nóng và một bàn ăn nghi ngút khói.

— Em tắm rửa rồi ăn chút gì đi. Đồ đạc quần áo anh đã chuẩn bị sẵn trong phòng khách rồi. — M. dịu dàng nói.

Đêm đó, sau khi đã lấy lại chút sinh khí, tôi bước ra phòng khách. M. đang ngồi đợi tôi bên tách trà nóng. Nhìn người bạn học năm nào giờ đã là một ông chủ tập đoàn xây dựng lớn, tôi không khỏi ái ngại:

— Anh M., phiền anh quá… Thực ra nhà em bị bão sập, em lên ở với con trai nhưng…

M. giơ tay cắt ngang lời tôi, ánh mắt anh trầm xuống:

— Anh biết cả rồi. Chiều nay khi nhận được cuộc gọi của em, anh đã cho người xác minh tình hình dưới quê của em. Và anh cũng biết… em vừa bước ra khỏi nhà thằng T.

Hóa ra, mạng lưới của một doanh nhân thành đạt như M. quá rộng lớn. Chỉ trong vòng nửa tiếng, anh đã biết căn hộ T. đang ở thực chất là do anh ta mua trả góp, và cuộc sống của con trai tôi cũng chẳng hề khá giả gì như nó vẫn khoe khoang dưới quê.

M. nhìn tôi, thở dài một tiếng rồi nói ra bí mật mà anh đã giữ kín suốt gần bốn mươi năm qua:

“L., năm đó anh nghèo, không có gì trong tay nên chỉ biết đứng nhìn em đi lấy chồng. Gần bốn mươi năm qua, anh lao vào kiếm tiền, chưa từng lập gia đình vì trong lòng anh chỉ có một bóng hình duy nhất. Nay bão giông đã qua, em không còn nhà để về, vậy hãy để anh làm nhà của em, được không?”

Lời tỏ tình muộn màng ở tuổi xế chiều khiến tim tôi run rẩy. Tôi khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm và hạnh phúc.

Cuộc sống mới đầy kiêu hãnh và màn gặp lại định mệnh

Tôi ở lại biệt thự của M. Với sự chăm sóc chu đáo của anh, tôi nhanh chóng lấy lại sức sống. M. đưa tôi đi spa, mua sắm những bộ trang phục sang trọng, thanh lịch phù hợp với lứa tuổi. Không còn là người đàn bà góa bụa lam lũ dưới quê, tôi giờ đây mang phong thái của một phu nhân quý phái.

Nửa năm sau.

Con trai tôi – T. – là kỹ sư trưởng của một nhà thầu phụ đang đứng trước nguy cơ phá sản. Dự án duy nhất có thể cứu sống công ty của nó là gói thầu xây dựng khu đô thị mới của Tập đoàn Thịnh Phát – tập đoàn do M. làm chủ tịch.

Để giành được gói thầu này, T. và vợ nó – Th. – đã phải chật vật dò hỏi, đút lót khắp nơi để có được hai tấm vé tham dự buổi tiệc tối thượng lưu do chủ tịch Tập đoàn Thịnh Phát tổ chức.

Tối hôm đó, vợ chồng T. ăn mặc lộng lẫy, len lỏi giữa đám đông sang trọng với hy vọng được tiếp cận vị chủ tịch bí ẩn chưa từng lộ diện trước truyền thông.

Đột nhiên, MC dõng dạc thông báo:

— Sau đây, xin nhiệt liệt chào mừng Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Phát – ông Trần M. và vị hôn thê của ông!

Cánh cửa sảnh tiệc mở ra.

M. trong bộ vest lịch lãm bước vào, và bên cạnh anh, đang khoác tay anh đầy kiêu hãnh… chính là tôi. Tôi mặc chiếc đầm nhung đỏ sang trọng, cổ đeo dây chuyền ngọc trai quý phái, mái tóc bới cao đầy quý phái.

Dưới ánh đèn rực rỡ, vợ chồng T. đứng chết lặng. Chiếc ly rượu vang trên tay con dâu Th. rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Cái kết khiến những kẻ bất hiếu phải ân hận cả đời

T. dụi mắt liên tục, không tin vào những gì mình đang thấy. Nó lầm bầm: “Mẹ… sao có thể là mẹ được?”.

Không kiềm chế được, T. gạt đám đông lao đến chắn trước mặt chúng tôi, lắp bắp:

— Mẹ! Sao mẹ lại ở đây? Lại còn… đi cùng Chủ tịch Trần?

M. khẽ nhíu mày, che chở tôi ra phía sau, lạnh lùng nhìn T.:

— Cậu là ai mà lại vô lễ chặn đường hôn thê của tôi như vậy?

— Chủ tịch… đây là mẹ ruột của tôi mà! — T. cuống quýt giải thích, rồi quay sang tôi cầu cứu: — Mẹ, mẹ nói gì đi mẹ! Con tìm mẹ suốt nửa năm qua đấy!

Tôi nhìn đứa con trai duy nhất mình từng đứt ruột đẻ ra, lòng không còn một chút gợn sóng. Tôi khẽ mỉm cười nhạt, giọng nói vô cùng xa cách:

— Cậu nhận nhầm người rồi. Tôi làm gì có đứa con trai nào. Con trai tôi đã bận “cần sự riêng tư” và chê mẹ nó “không tiện” nên đã đuổi tôi ra đường vào một đêm mưa bão nửa năm trước rồi.

Những lời tôi nói không quá lớn, nhưng đủ để những vị khách danh giá xung quanh nghe thấy. Những tiếng xì xào, bàn tán và những ánh mắt khinh bỉ lập tức đổ dồn về phía vợ chồng T.

M. khẽ cười lạnh, nhìn thẳng vào giám đốc nhân sự đứng bên cạnh:

— Công ty của cậu ta đang đấu thầu dự án của chúng ta đúng không? Lập tức loại hồ sơ. Tập đoàn Thịnh Phát tuyệt đối không hợp tác với những kẻ bất hiếu, nhân cách thối nát. Ngoài ra, hãy thông báo cho toàn bộ các đối tác trong ngành về việc này.

— Vâng, thưa Chủ tịch! — Giám đốc nhân sự cúi đầu nhận lệnh.

T. nghe xong thì rụng rời tay chân, mặt cắt không còn giọt máu. Nó hiểu rằng, sự nghiệp của nó, công ty của nó coi như đã hoàn toàn bị xóa sổ trong giới xây dựng kể từ ngày hôm nay.

Con dâu Th. lúc này mới run rẩy bò rạp xuống, định nắm lấy tà váy của tôi khóc lóc cầu xin:

— Mẹ ơi, con biết sai rồi! Ngày đó là con dại dột, mẹ tha thứ cho chúng con, về nhà ở với chúng con đi mẹ!

Tôi thản nhiên tránh qua một bên, không để cô ta chạm vào người mình. Tôi quay sang mỉm cười dịu dàng với M.:

— Anh M., chúng ta sang bên kia chào hỏi mọi người đi. Ở đây ồn ào quá.

— Được, nghe em. — M. ân cần đỡ tay tôi, cùng tôi bước đi trong sự ngưỡng mộ của tất cả mọi người.

Phía sau chúng tôi, vợ chồng T. bị bảo vệ thẳng tay kéo ra khỏi sảnh tiệc. Sự tham lam, ích kỷ và thói bất hiếu đã khiến chúng tự tay đẩy bản thân vào con đường cùng của sự nghiệp và danh vọng. Đó chính là cái giá đắt nhất, khiến chúng phải sống trong sự ân hận và nghèo khó suốt phần đời còn lại.