Bốn năm trời không nhận nổi một đồng chồng gửi về từ Nhật, tôi một mình nuôi hai con đến kiệt sức. Ngày anh trở về, tôi tưởng mình “khổ tận cam lai”, nhưng thứ chờ đợi tôi lại là…

Bốn năm trời không nhận nổi một đồng chồng gửi về từ Nhật, tôi một mình nuôi hai con đến kiệt sức. Ngày anh trở về, tôi tưởng mình “khổ tận cam lai”, nhưng thứ chờ đợi tôi lại là…

Con ngõ nhỏ ở ngoại ô Bắc Ninh vẫn sáng đèn vào lúc 11 giờ đêm. Tiếng xe máy cà tàng dừng trước cửa làm hai đứa trẻ giật mình chạy ra.

“Mẹ ơi! Mẹ lại đi ship muộn thế!” – bé Na, 9 tuổi, ôm chặt lấy chân mẹ.

Lan cười, gạt giọt mồ hôi trên trán: “Không muộn đâu. Mai đóng tiền học thêm đấy.”

Th;;ằng Bin, 6 tuổi, còn đang buồn ngủ nhưng vẫn cố cầm chiếc hộp cơm đã nguội ngắt: “Con để dành cho mẹ. Mẹ ăn đi rồi ngủ.”

Lan mỉm cười. Bốn năm nay, nụ cười ấy đã trở thành thứ duy nhất cô còn đủ sức để trao cho con.

Chồng cô đi Nhật theo diện kỹ sư công trình. Ngày trước khi bay, anh nắm tay vợ mà nói: “Anh hứa mỗi tháng gửi em 40 triệu. Ba năm là đủ tiền trả nợ, sửa nhà, lo cho hai con. Cố gắng đợi anh.”

Lan tin. Tin đến mức đi vay lãi ngoài thêm 150 triệu để phụ chồng chi phí xuất khẩu lao động. Cô ôm hai con vào lòng, đêm nào cũng nhủ: “Rồi mọi thứ sẽ ổn.”

Nhưng bốn năm trời… một đồng cũng không thấy.

Tin nhắn gửi đi nhiều đến mức cô thuộc lòng cả các mẫu câu:

“Anh ơi tháng này thế nào?”

“Công việc có ổn không?”

“Gửi cho em một ít để đóng học cho con nhé…”

Nhưng hồi đáp chỉ là những câu cụt ngủn:

“Dạo này công ty chậm lương.”

“Anh đang thiếu việc.”

“Chờ anh chút.”

Dần dần, anh không còn trả lời nữa.

Lan từng giận, từng khóc, từng sợ chồng đã có người khác. Nhưng rồi mọi cảm xúc đều bị đè nặng bởi một thứ khác: tiền.



Không có tiền, cô chỉ còn cách làm ca ngày ở khu công nghiệp, ca tối chạy ship. Có hôm ngất xỉu ngoài cổng, đồng nghiệp phải gọi người nhà đến đón. Nhưng Lan không dám nghỉ.

“Con mình mà bỏ học thì tội lắm.” – cô nghĩ.

Chồng ở đâu? Đang sống thế nào? Cô không còn biết

…Cô không còn biết.

Cho đến một buổi chiều mưa dầm, điện thoại reo.
Là số của chồng.

– Anh về rồi. Tối nay anh có mặt ở nhà.

Lan chết lặng vài giây.
Tim cô đập thình thịch như cô gái mới yêu. Bao nhiêu uất ức, tủi hờn bốn năm trời bỗng chốc được phủ lên bởi một ý nghĩ duy nhất: “Cuối cùng cũng đến ngày khổ tận cam lai.”

Cô chạy vội ra chợ, mua con gà, mớ rau, gói bánh kẹo cho bọn trẻ. Căn nhà trọ cũ được quét dọn sạch sẽ hơn thường ngày. Na và Bin háo hức ngồi chờ ngoài hiên.

Đúng 11 giờ đêm, chiếc taxi dừng trước ngõ.

Chồng cô bước xuống. Quần áo bảnh bao, tóc vuốt gọn, tay kéo vali xịn. Nhìn anh, Lan bỗng thấy lạ lẫm như người dưng.

Hai đứa trẻ lao ra:

– Bố ơi!

Anh khựng lại một nhịp, rồi mới cúi xuống xoa đầu con, động tác gượng gạo.

Vào trong nhà, Lan rót nước, tay run run:

– Anh… về thật rồi à?

Anh gật đầu, giọng đều đều:

– Ừ. Về giải quyết mấy việc.

Cô mừng mừng tủi tủi:

– Anh ăn cơm chưa? Em nấu…

– Thôi, lát anh ra ngoài có việc.

Lan sững lại.
“Ra ngoài có việc” – câu nói quen đến lạnh người.

Cô lấy hết can đảm, hỏi thẳng:

– Bốn năm nay… sao anh không gửi cho mẹ con em lấy một đồng nào? Em phải vay nặng lãi, chạy ship đêm hôm, suýt ngất mấy lần…

Anh im lặng vài giây, rồi mở vali. Bên trong không phải quà cho con, cũng chẳng phải tiền tiết kiệm.

một tập giấy tờ nhà đất, kèm theo ảnh một người phụ nữ trẻ đang đứng trước căn hộ ở Tokyo, tay dắt theo… một đứa bé khoảng ba tuổi.

– Anh… có gia đình bên đó rồi. – anh nói, giọng trơ lì – Đứa bé là con anh. Anh gửi tiền bên này cho họ hết. Bên đó chi phí cao, anh không thể lo cho hai bên.

Tai Lan ù đi.
Cô bám vào mép bàn mới đứng vững được.

– Thế… mẹ con em là gì với anh?

– Anh xin lỗi. Nhưng anh về lần này là để… làm thủ tục ly hôn. Căn nhà ở quê đứng tên bố mẹ anh, em và các con không có quyền gì ở đó. Mai anh sẽ nhờ người soạn đơn.

Na nắm chặt tay mẹ, run run:

– Bố ơi… con ngoan mà… bố đừng bỏ con…

Người đàn ông quay mặt đi. Không dám nhìn con.

Lan bỗng bật cười. Một nụ cười khô khốc đến đáng sợ.

Bốn năm trời cô sống như cái bóng, tin vào một lời hứa.
Hóa ra, tiền không về vì đã có một “gia đình mới” nhận hết rồi.

Đêm đó, Lan không khóc.
Cô lặng lẽ thu dọn vali cho chồng.

– Anh đi đi. Ở đây chật.

Anh sững người:

– Em… không níu anh à?

Lan nhìn thẳng vào mắt anh, bình thản đến lạ:

– Em đã níu suốt bốn năm rồi. Nhiêu đó là đủ nhục.

Sáng hôm sau, Lan dắt hai con ra khỏi căn nhà trọ cũ, chuyển đến ở nhờ nhà một người chị họ. Cô nộp hồ sơ xin làm công nhân chính thức, bỏ hẳn ca đêm.

Vài tháng sau, Lan làm đơn kiện yêu cầu cấp dưỡng cho hai con theo pháp luật. Người đàn ông bên Nhật buộc phải chuyển tiền hàng tháng, dù không nhiều như lời hứa năm xưa, nhưng đủ để hai đứa trẻ được đi học đàng hoàng.

Nhiều năm sau, Na vào đại học, Bin học nghề điện. Lan không còn chạy ship đêm, mái tóc lấm tấm bạc nhưng lưng thẳng hơn ngày trước.

Cô từng nghĩ “khổ tận cam lai” là ngày chồng trở về.
Sau cùng mới hiểu:

Khổ tận cam lai là ngày cô dám quay lưng với người đã bỏ rơi mẹ con mình –
và tự tay cứu lấy cuộc đời của chính mình.