Ngỡ lừa được bà cụ lú lẫn ký tên chuyển nhượng hết tài sản, vợ chồng con trai đắc thắng đuổi mẹ già đi – nhưng chỉ đúng 48 tiếng sau, bà trở về cùng với 1 thùng nước mắm khắm và tuyên bố…

Ngỡ lừa được bà cụ lú lẫn ký tên chuyển nhượng hết tài sản, vợ chồng con trai đắc thắng đuổi mẹ già đi – nhưng chỉ đúng 48 tiếng sau, bà trở về cùng với 1 thùng nước mắm khắm và tuyên bố…

Bà cụ Thìn – 82 t;/uổi, sống cùng vợ chồng người con trai út. Dạo gần đây bà hay quên trước quên sau, hỏi chuyện cũ ba lần. Hai vợ chồng thì thầm bàn nhau:
– “Giờ chỉ cần bà ký chuyển nhượng cái nhà thôi, còn lại đẩy đi đâu thì đi.”

– “Bà l-ú rồi, dễ dụ chứ lo gì…”

Một buổi trưa, chúng giả vờ đưa bà đi công chứng “giấy khám bệnh”, thực chất là văn bản chuyển nhượng toàn bộ căn nhà hơn 5 tỷ sang tên con trai.

Bà ký. Không chút phản kháng. Tối hôm đó, chúng nói thẳng:

– “Mẹ đi đâu ở tạm đi. Nhà giờ tụi con muốn sửa sang lại cho khang trang!”

Bà chỉ cúi đầu.

Ông cụ – chồng bà, tức giận không nói nên lời, dắt bà rời đi lúc nửa đêm, về nương nhờ nhà người cháu xa dưới quê.

Nhưng đúng 48 tiếng sau, khi cả gia đình đang hân hoan “dọn dẹp” nhà mới, thì tiếng xe ba gác đỗ rầm trước cổng.

Bà Thìn mặc áo bà ba, đội nón, xách theo 1 thùng nước mắm kh-‘ắm bốc mùi muốn lộn ruộ-t, điềm tĩnh nói:

– “Tụi bây tưởng mẹ lú, nhưng mẹ chỉ giả vờ quên… và rồi..

– “…và rồi, mẹ mới biết ai thật sự lú – là tụi bây.”

Giọng bà Thìn khàn đặc, nhưng từng chữ như rơi xuống nền gạch lạnh buốt. Hai vợ chồng con trai sững sờ, ngơ ngác nhìn nhau. Thằng con trai lắp bắp:
– M… mẹ… sao mẹ lại quay lại?

Bà đặt thùng nước mắm xuống giữa sân, nắp bật mở “bụp” một tiếng, mùi hăng nồng lan ra khắp nơi. Mấy người hàng xóm tò mò chạy sang, bịt mũi.

Bà ngồi xuống ghế, nhìn thẳng vào hai đứa:
– Hai đứa lừa mẹ ký giấy phải không?

Cô con dâu giả lả:
– Mẹ già rồi, mẹ hiểu nhầm thôi. Giấy đó là để tụi con tiện lo cho mẹ…

Bà cười nhạt:
– Giấy đó hả? Là bản chuyển nhượng nhà đất. Tao giả vờ lú, chứ từng chữ tao nhớ rõ. Tao còn nhờ thằng cháu làm ở văn phòng công chứng quay lại camera, lấy bản sao lưu. Tụi bây tưởng dễ à?

Mặt hai vợ chồng tái mét.

– Còn thùng nước mắm này – bà nói tiếp, giọng lạnh tanh – tao mang về để “trả lại mùi” cho căn nhà tụi bây vừa cướp. Nhưng thật ra, trong đó không chỉ có nước mắm đâu.

Bà cười khẽ, mở nắp, rút ra một xấp hồ sơ niêm phong đỏ chót:
– Đây là bản hợp đồng chuyển nhượng ngược mà tao ký lại với luật sư của tao sáng nay. Nhà này đã được tặng lại cho quỹ người già neo đơn của phường. Từ giờ, tụi bây không còn căn nhà nào để ở đâu.

Cô con dâu hét lên:
– Mẹ nói gì vậy!?

– Tao nói thật. Tao để cho tụi bây 2 ngày – đúng 48 tiếng – để xem có chút lương tâm nào trỗi dậy không. Nhưng tụi bây chỉ nghĩ đến tiền. Tao không cần cái nhà này nữa, tao chỉ cần tụi bây nhớ một điều: “Của gian không bền, của cướp sẽ đốt tay.”

Ông cụ bước xuống xe ba gác, cười nhẹ:
– Mẹ mày đã tính hết từ đầu. Cụ giả vờ lú để thử lòng con cháu.

Cả khu phố xôn xao. Họ không ngờ bà cụ khắc khổ, chậm chạp mấy hôm trước lại thông minh và tỉnh táo đến vậy.

Một tuần sau, báo địa phương đăng tin:

“Cụ bà 82 tuổi tặng lại toàn bộ tài sản hơn 5 tỷ đồng cho quỹ người già neo đơn sau khi bị con trai lừa ký giấy.”

Người ta tìm đến hỏi lý do, bà chỉ cười hiền:
– Tôi đâu có lú. Tôi chỉ muốn biết, ai trong nhà tôi mới thật sự mất trí.

Câu nói ấy lan khắp xóm, thành câu chuyện người ta nhắc mãi mỗi khi nói về lòng tham và chữ hiếu.