Đêm ấy, cả bệnh viện ch/ìm trong bầu không khí tĩ/nh lặng đến lạnh người. Giữa căn phòng hồi sức đặc biệt chỉ còn tiếng máy thở đều đặn vang lên, như từng nhịp đếm ngược của số phận.

Đêm ấy, cả bệnh viện ch/ìm trong bầu không khí tĩ/nh lặng đến lạnh người. Giữa căn phòng hồi sức đặc biệt chỉ còn tiếng máy thở đều đặn vang lên, như từng nhịp đếm ngược của số phận.

Tôi – Lan – nằm bất động trên giường I/CU sau vụ tai nạn giao thông mà chính chồng mình là người gây ra. Bác sĩ kết luận tôi hôn mê sâu, không còn phản ứng với mọi kích thích.

Nhưng họ đâu biết… tôi vẫn nghe thấy tất cả.

Từng lời nói, từng hơi thở, từng âm thanh vang lên trong căn phòng ấy đều lọt vào tai tôi rõ mồn một, như hàng ngàn lưỡi dao cứa thẳng vào tim.

Cánh cửa phòng IC/U khẽ mở.

Một giọng phụ nữ thì thầm đầy lo lắng:

– Anh vào đây giờ này làm gì?

Đó là Hương… người phụ nữ đã lén lút qua lại với chồng tôi suốt nhiều tháng.

Ngay sau đó, giọng Tuấn cất lên, bình thản đến rợn người:

– Đêm nay là cơ hội tốt nhất. Chỉ cần rút ống thở của cô ta… sáng mai mọi chuyện sẽ được thông báo là bệnh nhân không qua khỏi. Chẳng ai nghi ngờ đâu.

Toàn thân tôi lạnh buốt.

Tôi muốn hét lên, muốn mở mắt, muốn giằng lấy sự sống của mình… nhưng cơ thể hoàn toàn bất động, như bị nhốt trong chính chiếc lồng giam vô hình.

Hương khẽ run:

– Anh chắc chứ? Lỡ bác sĩ phát hiện thì sao?

Tuấn bật cười nhạt.

– Giờ này chẳng ai vào kiểm tra đâu. Với lại… người đã chết thì còn kiểm tra được gì nữa.

Hai người từng bước tiến lại gần giường bệnh.

Tiếng giày chạm xuống nền gạch vang lên khô khốc khiến trái tim tôi như muốn vỡ tung.

Tuấn cúi xuống, bàn tay chậm rãi đặt lên dây nối của chiếc máy thở.

Tôi cảm nhận rõ từng cử động của hắn.

– Chỉ cần xong chuyện này… anh sẽ cưới em. Anh hứa.

Có thể là hình ảnh về bệnh viện



Hương mỉm cười, ôm lấy người đàn ông đang chuẩn bị ra tay sát hại chính vợ mình ngay trước mặt.

Nước mắt tôi lặng lẽ trào ra.

– Được rồi… bắt đầu thôi.

Tuấn từ từ đưa tay lên, chuẩn bị rút chiếc ống đang giữ lấy mạng sống của tôi…

Nhưng đúng vào khoảnh khắc bàn tay hắn vừa chạm đến ống thở, một chuyện kinh hoàng bất ngờ xảy ra, khiến cả hai chết lặng và phải trả giá cho âm mưu độc ác của mình…

Nhưng đúng vào khoảnh khắc bàn tay hắn vừa chạm đến ống thở, một chuyện kinh hoàng bất ngờ xảy ra, khiến cả hai chết lặng và phải trả giá cho âm mưu độc ác của mình…

“Tách.”

Tiếng động nhỏ vang lên từ góc tối của căn phòng, kéo theo đó là một luồng ánh sáng chói mắt từ màn hình điện thoại bật mở. Từ phía sau tấm rèm che của giường bệnh bên cạnh, hai bóng người bước ra. Đó là vị bác sĩ trưởng khoa cấp cứu và người em trai ruột của tôi, trên tay cậu ấy là chiếc điện thoại vẫn đang ở chế độ ghi hình trực tiếp.

Tuấn và Hương giật bắn mình, kinh hoàng lùi lại mấy bước. Mặt Tuấn cắt không còn giọt máu, gã lắp bắp: – “Cậu… bác sĩ… sao hai người lại ở đây giờ này?”

Em trai tôi lao đến, đấm thẳng vào mặt Tuấn một cú trời giáng khiến gã ngã nhào ra đất, khóe miệng rướm máu. Cậu ấy hét lên trong giận dữ: – “Thằng khốn! Mày không ngờ đúng không? Chị tao không hề hôn mê sâu! Bác sĩ đã nhận thấy dấu hiệu chị ấy tỉnh lại từ chiều nay, nhưng vì nghi ngờ vụ tai nạn có khuất tất nên chúng tao đã cố tình phối hợp làm giả bệnh án để giăng bẫy mày!”

Hương sợ hãi định lẻn ra cửa bỏ chạy, nhưng cánh cửa phòng ICU lập tức bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Hai chiến sĩ công an hình sự bước vào, khóa chặt tay ả ta và Tuấn trong sự ngỡ ngàng, bất lực của cặp nhân tình.

Lúc này, tôi từ từ mở mắt ra. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng ánh mắt tôi nhìn Tuấn không còn là sự đau khổ, mà là sự ghê tởm tột cùng. Bác sĩ nhanh chóng tiến lại đỡ tôi ngồi dậy, tháo mặt nạ thở ra. Giọng tôi khàn đặc nhưng rành rọt từng chữ:

– “Tuấn à, anh nghĩ camera hành trình trên xe anh đã bị hủy sau vụ tai nạn đúng không? Anh quên là dòng xe đó tự động đồng bộ video lên tài khoản đám mây mà tôi quản lý sao? Đoạn ghi âm anh cố tình đạp ga lao vào xe tải để hại tôi, cộng với toàn bộ màn kịch định giết người diệt khẩu vừa rồi đã được phát trực tiếp đến cơ quan điều tra.”

Tuấn quỳ sụp xuống sàn nhà, run rẩy van xin trong muộn màng. Hắn biết mình không chỉ mất đi tất cả tài sản, danh dự, mà thứ chờ đợi hắn và ả nhân tình phía trước chính là mức án cao nhất của khung hình phạt cho tội giết người có tổ chức.

Khi cảnh sát áp giải hai kẻ thủ ác rời đi, căn phòng trở lại sự yên tĩnh vốn có. Tôi nhìn ra cửa sổ bệnh viện, trời đã bắt đầu hửng sáng. Trải qua lằn ranh sinh tử, tôi biết mình đã thực sự tái sinh, mạnh mẽ và kiên cường hơn bao giờ hết.