Nghe tin vợ cũ lấy chồng là một người ngồi xe lăn, cả nhà tôi hả hê đến mức lái thẳng xe sang tới dự đám cưới chỉ để… ch//ế giễ//u. Tôi còn chưa kịp buông lời mỉ/a mai thì vừa nhìn thấy chú rể, bố tôi bật kh//óc nức nở, mẹ tôi ng/ất x/ỉu ngay tại sảnh cưới. Bởi người đàn ông trên chiếc xe lăn ấy…
Nghe tin vợ cũ lấy chồng là một người ngồi xe lăn, cả nhà tôi hả hê đến mức lái thẳng xe sang tới dự đám cưới chỉ để… ch//ế giễ//u. Tôi còn chưa kịp buông lời mỉ/a mai thì vừa nhìn thấy chú rể, bố tôi bật kh//óc nức nở, mẹ tôi ng/ất x/ỉu ngay tại sảnh cưới. Bởi người đàn ông trên chiếc xe lăn ấy…
Tôi và Lan l/y hôn đã tròn hai năm.
Ngày còn bên nhau, tôi chỉ là nhân viên kinh doanh quèn quẹt, lương ba cọc ba đồng. Lan làm công nhân may, hiền lành, nhẫn nhịn, sống tiết kiệm đến mức tôi thấy… quê mùa. Cô ấy thương tôi thật lòng, nhưng tôi lại thấy tình yêu ấy “rẻ tiền”, không xứng với những tham vọng đổi đời của mình.
Tôi chê Lan kém sắc, chê xuất thân nghèo, chê cô ấy không thể đưa tôi bước vào những mối quan hệ “đẳng cấp”.
Rồi tôi ngoạ/i tình.
Rồi tôi lạnh lùng ký đơn ly hôn, quay sang quen Thảo – con gái giám đốc công ty đối tác. Tôi hả hê khoe với bố mẹ:
– Con chọn đúng người rồi. Đàn bà phải có bệ đỡ, chứ kiểu như Lan thì cả đời cũng chỉ quanh quẩn xưởng may.
Bố tôi gật gù tán thành.
Mẹ tôi thì thở dài:
– Nó không hợp làm dâu nhà mình, nghèo quá.
Hôm qua, nghe hàng xóm kháo nhau Lan sắp tái hôn, chú rể lại là người ngồi xe lăn, tôi bật cười khẩy:
– Mọi người thấy chưa? Đúng là nồi nào úp vung nấy. Nó chỉ xứng với người như thế thôi.
Bố tôi cười khin/h khỉnh.
Mẹ tôi buông một câu hờ hững:
– Thôi, miễn có chồng là được, còn hơn ế chỏng chơ.
Sáng nay, cả nhà tôi ngồi trên chiếc xe sang của Thảo, ăn mặc bảnh bao, bước vào hội trường cưới với tâm thế của kẻ thắng cuộc. Trong đầu tôi chỉ nghĩ một chuyện:
Hôm nay, tôi sẽ khiến Lan thấy mình đã “chọn nhầm người” đến mức nào.
Nhưng vừa bước qua cánh cửa, tôi chết lặng.
Hội trường lộng lẫy, khách khứa toàn những gương mặt thành đạt.
Ở chính giữa, chú rể ngồi trên xe lăn, mặc vest đen chỉnh tề, dáng người vững vàng, gương mặt điển trai, ánh mắt bình thản nhưng sâu và cứng cỏi.

Chỉ một cái nhìn, ti/m tôi rơi thẳng xuống đáy.
…Đó là ông Lâm – người đàn ông mà cách đây đúng mười lăm năm, bố mẹ tôi đã phạm phải một sai lầm tày trời khiến cả đời họ phải sống trong dằn vặt, và cũng là vị tỷ phú ẩn danh đứng sau tập đoàn mà tôi đang trầy trật nộp đơn xin việc.
Mười lăm năm trước, bố tôi lái xe trong tình trạng say xỉn và gây tai nạn nghiêm trọng cho một người đàn ông đi xe máy. Vì hoảng loạn và sợ ngồi tù, bố mẹ tôi đã nhẫn tâm nhấn ga bỏ chạy, để mặc nạn nhân nằm co quắp giữa vũng máu trong đêm vắng. Người đàn ông đó may mắn giữ được mạng sống, nhưng vĩnh viễn mất đi đôi chân. Vụ án năm đó chìm vào quên lãng vì thiếu nhân chứng và camera, nhưng bố mẹ tôi thì luôn bị ám ảnh bởi gương mặt của nạn nhân mà họ nhìn thấy qua gương chiếu hậu.
Họ không ngờ, người đàn ông suýt chết dưới gầm xe của họ năm xưa, nay lại là chú rể của Lan, và là Chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn viễn thông lớn nhất nhì cả nước.
Nhìn thấy bố tôi quỳ sụp xuống sàn khóc nức nở, còn mẹ tôi thì ngất lịm đi trong vòng tay Thảo, cả hội trường cưới xôn xao. Tôi đứng chết trân, chiếc chìa khóa xe sang cầm trên tay bỗng trở nên nặng nề và lố bịch đến nực cười.
Ông Lâm khẽ ra hiệu cho dàn vệ sĩ giữ trật tự, rồi từ tốn lăn xe lại gần nhà tôi. Ánh mắt ông không có sự oán hận, chỉ có một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Ông nhìn bố tôi, giọng trầm ấm nhưng đanh thép:
– “Ông Quách, mười lăm năm qua tôi đã tìm gia đình ông rất lâu. Không phải để trả thù, mà để xem người đã cướp đi đôi chân của tôi có sống thanh thản hay không. Hóa ra, ông bà vẫn nhớ mặt tôi.”
Lan đứng bên cạnh ông, chiếc váy cưới trắng tinh khôi khiến cô ấy trông lộng lẫy như một nữ thần. Cô ấy nhìn tôi, không một chút giận dữ, không một lời mỉa mai, chỉ có một sự thương hại sâu sắc. Lan nhẹ nhàng nắm lấy tay ông Lâm, khẽ nói:
– “Anh, hôm nay là ngày vui của chúng mình. Chuyện cũ cứ để pháp luật giải quyết.”
Hóa ra, sau khi ly hôn, Lan tình cờ làm hộ lý chăm sóc cho ông Lâm trong một chuyến từ thiện. Sự chân thành, tảo tần và trái tim ấm áp của cô đã sưởi ấm người đàn ông tài hoa nhưng chịu nhiều tổn thương. Chính ông Lâm là người đã âm thầm mua lại xưởng may nơi Lan làm việc, biến cô thành bà chủ, và trao cho cô danh phận mà cả đời này tôi có nằm mơ cũng không chạm tới.
Ngay trong ngày hôm đó, bố tôi đã chủ động đến cơ quan công an tự thú để giải thoát khỏi bản án lương tâm suốt mười lăm năm qua. Còn tôi, Thảo lập tức hủy hôn sau khi biết gia đình tôi có vết nhơ quá khứ, công ty cũ cũng sa thải tôi vì áp lực từ phía tập đoàn của ông Lâm.
Bước ra khỏi nhà hàng với hai bàn tay trắng, tôi ngửa mặt lên trời cười cay đắng. Tôi từng chê Lan nghèo, chê cô ấy không xứng với tham vọng của tôi. Để rồi cuối cùng, chính sự tham lam, cạn tình và quả báo từ quá khứ đã đẩy cả gia đình tôi vào cảnh đường cùng, trơ mắt nhìn người vợ “quê mùa” năm xưa bước lên đỉnh cao của hạnh phúc.
Đó là…