Đúng 23 giờ 59 phút đêm giao thừa, một vị khách giàu có gọi xe về nhà. Khi xe vừa dừng trước cửa, anh bất ngờ mời bác tài vào trong, trao tận tay một phong bao lì xì nặng trĩu rồi chậm rãi nói:
Đúng 23 giờ 59 phút đêm giao thừa, một vị khách giàu có gọi xe về nhà. Khi xe vừa dừng trước cửa, anh bất ngờ mời bác tài vào trong, trao tận tay một phong bao lì xì nặng trĩu rồi chậm rãi nói:
“Lúc nãy tôi cố tình đặt điểm đến xa… coi như đây là khoản bù đắp vì đã khiến anh lỡ mất khoảnh khắc đón giao thừa bên gia đình.”
Ngoài kia, pháo hoa bắt đầu bừng sáng rực trời. Giữa khoảnh khắc thiêng liêng ấy, bác tài đứng lặng, tay vẫn cầm chặt phong bao. Trong lòng ông dấy lên một câu hỏi—liệu đây chỉ đơn thuần là lòng tốt thoáng qua… hay tất cả đã được người khách kia tính toán từ trước?
Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa không gian tĩnh lặng của khoang xe, x:é to:ạc bầu không khí đặc quánh hơi sương đêm cuối năm. Nam nhìn đồng hồ taplo: 23h15. Anh thở dài, đôi mắt mỏi mệt sau mười mấy tiếng lăn bánh trên đường phố vắng lặng. Đêm giao thừa, ai cũng vội vã về với mâm cơm tất niên, với mùi nhang trầm ấm sực, còn anh vẫn đang ở cách nhà hơn ba mươi cây số.
“Chuyến cuối thôi,” Nam tự nhủ, tay nhấn chấp nhận yêu cầu. Điểm đón là một khu đô thị cao cấp ven sông, và điểm đến là một căn biệt thự nằm sâu trong vùng ngoại ô tĩnh mịch. Một chuyến đi dài đúng vào khoảnh khắc chuyển giao năm mới.
Khi chiếc xe dừng trước cổng khu đô thị, một người đàn ông trung niên bước ra. Ông mặc bộ vest lịch lãm nhưng gương mặt phảng phất vẻ ưu tư, tay xách theo một chiếc túi nhỏ. Ông bước lên xe, nhẹ nhàng gật đầu chào Nam.
“Làm phi:ền anh quá, giờ này mà vẫn còn đón khách,” người đàn ông lên tiếng, giọng trầm ấm và từ tốn.
Nam cười gượng, đánh lái ra lộ lớn: “Dạ không sao chú ạ. Nghề của tụi con mà, khách còn đặt là mình còn chạy. Chỉ là… chắc năm nay con đón giao thừa trên đường rồi.”
Chiếc xe lao đi trong đêm. Phía ngoài cửa sổ, những rặng hoa cúc, hoa mai rực rỡ dưới ánh đèn đường đang lùi dần về phía sau. Đường phố thưa thớt người qua lại. Những ngôi nhà hai bên đường đã bắt đầu rộn ràng tiếng nhạc xuân, ánh đèn nhấp nháy đủ màu s:ắc lan tỏa niềm vui sum họp. Nam nhìn dòng người hối hả trên đường, lòng thắt lại khi nghĩ về vợ và con gái nhỏ ở nhà. Chắc giờ này, vợ anh đang chuẩn bị mâm cúng ngoài trời, còn bé Bống sẽ thức để đợi bố về xem pháo hoa.
Người khách lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, thi thoảng lại thở dài. “Anh làm nghề này lâu chưa?” ông hỏi.
“Dạ, cũng được ba năm rồi chú. Trước con làm công nhân, nhưng dịch bệnh xong công ty cắt giảm nhân sự, con vay mượn thêm anh em mới mua được chiếc xe này chạy dịch vụ. Vất vả tí nhưng cũng đủ trang trải cho vợ con,” Nam thật thà chia sẻ.
Người khách gật đầu, ánh mắt lộ vẻ suy tư: “Lao động chân chính thì không có gì phải ngại. Anh là người trụ cột tốt đấy.”
Họ trò chuyện bâng quơ về những chuyện đời, chuyện người. Nam kể về ước mơ sửa lại cái mái hiên cho mẹ ở quê, kể về niềm vui mỗi khi đón được những vị khách t:ử tế. Người đàn ông chăm chú lắng nghe, thi thoảng lại mỉm cười khích lệ. Sự chân thành của chàng tài xế trẻ dường như đã làm vơi đi phần nào nỗi niềm của người khách giàu có.
Kim đồng hồ nhích dần về con số mười hai. 23h59, chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt uy nghiêm của một căn biệt thự rộng lớn. Xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua tán lá và mùi hương của hoa cỏ ban đêm thoang thoảng.
“Đến nơi rồi chú ạ,” Nam nhẹ nhàng nhắc.
Người đàn ông không vội xuống xe. Ông nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang Nam, khẽ mỉm cười: “Vừa đúng giao thừa. Anh xuống xe, vào nhà tôi uống chén trà đầu năm đã.”
Nam ngần ngại: “Dạ thôi chú, con còn phải tranh thủ chạy về…”
“Chỉ mười phút thôi. Giờ này anh có chạy cũng không kịp về cúng giao thừa cùng gia đình nữa. Coi như cho tôi xin lỗi vì đã đặt chuyến xe quá dài vào giờ này,” người khách khẩn khoản.
Trước sự chân thành của chủ nhà, Nam đành tắt máy, bước xuống xe. Căn biệt thự được trang hoàng lộng lẫy nhưng lại tĩnh lặng một cách lạ lùng.
Bên trong phòng khách, không có cảnh con cháu quây quần như Nam hằng tưởng tượng. Chỉ có một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi lặng lẽ bên bàn trà, ánh mắt sáng lên khi thấy người đàn ông bước vào.

“Vợ tôi đấy,” người khách khẽ nói, “Chúng tôi có hai người con, nhưng đứa ở nước ngoài, đứa lại bận rộn với công việc riêng ở thành phố khác. Đêm nay, căn nhà này vốn dĩ chỉ có sự im lặng đón chờ.”
Ông rót cho Nam một tách trà nóng nghi ngút khói, rồi từ tốn lấy ra một phong bao lì xì đỏ thắm, dày cộm đặt vào tay anh: “Lúc nãy tôi cố tình đặt điểm đến xa… coi như đây là khoản bù đắp vì đã khiến anh lỡ mất khoảnh khắc đón giao thừa bên gia đình. Và cũng là lời cảm ơn vì anh đã trò chuyện với tôi suốt dọc đường.”
Đúng lúc ấy, pháo hoa từ phía trung tâm thành phố bắt đầu vút lên, bừng sáng cả một góc trời phía xa. Nam đứng lặng, tay cầm chặt phong bao lì xì nặng trĩu. Cảm giác ấm nóng của tách trà và sự tử tế đột ngột này khiến sống mũi anh cay cay. Nhưng giữa khoảnh khắc thiêng liêng ấy, một câu hỏi bỗng lướt qua tâm trí anh: Liệu đây chỉ đơn thuần là lòng tốt thoáng qua của một người giàu có dư dả tiền bạc… hay tất cả đã được người khách kia tính toán từ trước?
Nam nhìn sang người đàn ông. Ông không nhìn vào phong bao lì xì, cũng không nhìn vào chiếc xe tiền tỷ ngoài sân. Ông đang nhìn vợ mình, ánh mắt tràn đầy sự nhẹ nhõm.
Anh chợt nhận ra, vị khách này không “thuê” anh để đi từ điểm A đến điểm B. Ông đã “thuê” một sự hiện diện, một giọng nói, một hơi ấm con người để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong căn biệt thự lạnh lẽo này vào đúng thời khắc giao thừa. Ông biết Nam cần tiền để lo cho gia đình, nhưng ông cũng biết chính mình đang cần một “người bạn” để không phải đón năm mới trong cô độc.
Sự “tính toán” ấy không hề nhuốm màu thực dụng, mà là một sự hoán đổi đầy nhân văn. Ông trả cho Nam một số tiền bằng cả tháng lương để đổi lấy mười lăm phút phá tan sự tĩnh mịch của tuổi già.
Nam mỉm cười, cung kính cúi đầu chào hai vị chủ nhà: “Con cảm ơn chú. Chúc chú dì năm mới bình an.”
Bước ra khỏi cánh cổng sắt uy nghiêm, Nam không còn cảm thấy buồn vì lỡ hẹn với vợ con. Anh khởi động máy, lòng nhẹ tênh. Anh hiểu rằng, giao thừa năm nay, anh không chỉ mang tiền về nhà, mà còn mang theo một bài học về sự thấu cảm: Đôi khi, người giàu nhất lại là người thiếu thốn nhất, và một người tài xế bình thường cũng có thể trở thành món quà vô giá đối với một ai đó.
Chiếc xe lăn bánh trên con đường vắng, hướng về tổ ấm nhỏ của anh, nơi pháo hoa vẫn đang nở rộ trên bầu trời phía trước.