Ngày ăn hỏi, em chồng ghé tai nói thầm 7 từ, tôi HỦY HÔN ngay lập tức dù đang b::ầu 5 tháng… Tôi r/un r/ẩy báo tin mình có b/ầu. Hùng ô/m tôi chặt đến mức tôi tưởng như xươ//ng mình g//ãy vụn
Ngày ăn hỏi, em chồng ghé tai nói thầm 7 từ, tôi HỦY HÔN ngay lập tức dù đang b::ầu 5 tháng… Tôi r/un r/ẩy báo tin mình có b/ầu. Hùng ô/m tôi chặt đến mức tôi tưởng như xươ//ng mình g//ãy vụn. “Cảm ơn em, mẹ của con anh,” anh nói trong niềm hạnh phúc vỡ òa. Tôi cũng tin rằng, từ giây phút ấy, chúng tôi đã gắn bó cả đời, và tổ ấm nhỏ của chúng tôi đang hình thành dưới sự che chở của anh.
Ba tháng đầu ma/ng th/ai, tôi ngh//én nặng. Hương vị thức ăn trở thành nỗi ám ảnh. Tôi buồn n//ôn triền miên, đ/ầu ó/c quay cuồng. Thế nhưng, mỗi lần anh mua trái cây về, kiên nhẫn gọt từng miếng xoài chấm muối ớt, hay đỡ tôi khi tôi nôn thốc tháo vào nhà v/ệ s/inh, tôi lại tự nhủ: “Có cực mấy cũng đáng.” Tôi thương con, thương Hùng, thương cả cái gia đình nhỏ đang lớn dần. Tôi tin vào sự chân thành và trách nhiệm của anh.
Bụng tôi lớn dần theo thời gian. Ngày ăn hỏi đến, tôi đã m/ang th//ai được tròn năm tháng. Tôi háo hức chọn áo dài lụa màu hồng phấn, cố gắng trang điểm nhẹ nhàng để che đi gương mặt nhợt nhạt vì th/ai ngh//én. Ai nhìn vào cũng chúc mừng, khen tôi có phúc, sắp làm dâu một gia đình khá giả. Tôi chỉ cười, nghĩ mình đúng là người phụ nữ hạnh phúc nhất trần đời.
Ngày ăn hỏi diễn ra tại nhà tôi ở vùng ngoại ô thành phố. Nhà trai sang đông đủ, xe hoa kết ruy băng rực rỡ, lễ vật trầu cau, bánh trái xếp thành tháp cao ngất. Không khí rộn rã tiếng cười nói, tiếng chúc mừng. Trong không gian hân hoan đó, tôi lại cảm thấy một chút lo lắng. Lo vì không biết làm dâu sẽ thế nào, lo vì bản thân vốn nh/ạy cả/m, dễ tủi thân. Nhưng rồi tôi tự trấn an: Hùng sẽ là chỗ dựa vững chắc cho tôi.
Tôi bước ra chào hỏi quan viên hai họ. Mẹ tôi nắm tay tôi, dặn dò vài câu xúc động. Hùng nhìn tôi, ánh mắt rạng ngời niềm tự hào. Trong lúc tôi đang khẽ cúi đầu nhận lời chúc phúc từ cô chú bên nhà trai, một bóng dáng nhỏ nhắn lướt đến gần tôi. Đó là Hà An, em gái ru/ột của Hùng, một c/ô b/é đang học năm nhất đại học. Hà An luôn tỏ ra quý mến tôi. Cô bé nắm lấy bàn tay đang đeo nhẫn đính hôn của tôi.
Rồi, Hà An ghé sát tai tôi. Bàn tay cô bé run run, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Trong tiếng pháo tép lác đác ngoài sân, giọng nói thầm thì của cô bé như một luồng đi/ện lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi…
