Cô gái ngh//èo dắt con lên thành phố tìm cha, 2 mẹ con bị anh ta ch/ối b/ỏ t//àn nh//ẫn và c/ái k/ết khiến ai cũng ngh//ẹn…
Cô gái ngh//èo dắt con lên thành phố tìm cha, 2 mẹ con bị anh ta ch/ối b/ỏ t//àn nh//ẫn và c/ái k/ết khiến ai cũng ngh//ẹn…
Chiếc xe khách dừng lại bên bến xe ồn ào. Dưới ánh nắng đầu hè gắt gao, một người ph/ụ n/ữ tr/ẻ b/ế theo đứ/a b/é chừng b/a tu/ổi bước xuống. Trên tay cô chỉ là một chiếc túi vải bạc màu, bên trong là vài bộ quần áo và một tờ giấy địa chỉ được viết cẩn thận.
Cô tên là Hương. Cô từng là c/ô g/ái qu/ê thật thà, sống trong một ngôi làng nhỏ giữa miền Trung đầy nắng gió. Bốn năm trước, cô đem lòng yê/u một người đàn ông lên làng làm dự án. Anh tên Khánh – h/ào ho/a, lịch thiệp và từng nói sẽ đưa cô về thành phố, xây dựng tổ ấm.
Nhưng khi biết cô ma/ng tha/i, Khánh bi/ến m/ất. Không lời nhắn. Không một cú điện thoại. Gia đình Hương thì m///ắng m//ỏ, xu//a đ///uổi. Cô ôm bụ//ng b//ầu, sống nhờ tình thương của bà ngoại cho đến khi sinh con.
Nay, đứ//a b//é đã hơn ba tuổi. Mỗi lần con hỏi: “Ba con đâu rồi hả mẹ?”, Hương chỉ biết ôm con mà nuốt nước mắt. Nhưng hôm nay, cô không muốn trố/n trá//nh nữa. Cô muốn tìm anh ta – không phải để đòi hỏi điều gì, mà để con cô biết mặt cha mình là ai.
Hương đứng trước tòa cao ốc giữa trung tâm thành phố. Nơi đó là công ty của Khánh – giờ đã là giám đốc điều hành một công ty xây dựng lớn. Cô ôm con bước vào, đôi chân ru/n r/ẩy.
Tiếp tân nhìn cô bằng ánh mắt á/i ngạ/i khi nghe cô nói muốn gặp Khánh. Sau nhiều cuộc gọi, cuối cùng một người đàn ông từ văn phòng bước ra. Chính là anh – người mà cô từng tin tưởng bằng cả trái tim.
Khánh thoáng sữ/ng lại khi nhìn thấy cô. Nhưng ánh mắt anh nhanh chóng lạn/h lùn/g:
– Cô đến đây làm gì?…

Hương cắn môi, cố giữ bình tĩnh:
– Tôi… chỉ muốn anh gặp con một lần thôi. Nó là máu mủ của anh, anh Khánh à.
Đứa bé nép sau lưng mẹ, đôi mắt tròn xoe nhìn người đàn ông phía trước. Nó chẳng hiểu chuyện gì, chỉ thấy “chú kia” có gương mặt giống mình đến lạ.
Khánh liếc nhìn đứa trẻ, ánh mắt thoáng dao động rồi lập tức quay đi.
– Tôi không biết cô đang nói gì. Làm ơn đi đi, tôi đang bận.
– Anh thật sự không nhớ sao? – Giọng Hương nghẹn lại. – Ngày anh rời đi, tôi còn cầm chiếc khăn tay anh để lại…
– Đủ rồi! – Anh gắt lên. – Cô định làm trò gì ở đây? Muốn tiền à? Tôi có thể cho cô ít tiền, nhưng đừng đem đứa nhỏ này ra mà dựng chuyện!
Hương sững người. Câu nói như lưỡi dao xoáy vào tim. Cô run rẩy ôm con chặt hơn. Đứa bé ngơ ngác, nhìn người đàn ông lạ hét vào mẹ mình rồi bật khóc.
Bảo vệ chạy đến. Họ kéo cô ra khỏi sảnh, giữa ánh mắt tò mò của bao người. Cánh cửa kính khép lại, để lại người mẹ trẻ quỳ sụp trên bậc thềm, giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa.
– Con xin lỗi… – cô nấc lên. – Mẹ đã không cho con một người cha như bao đứa trẻ khác.
Đứa bé lau nước mắt cho mẹ, ngọng nghịu nói:
– Không sao đâu mẹ… Con chỉ cần có mẹ thôi.
Câu nói hồn nhiên ấy khiến những giọt nước mắt của Hương rơi lã chã.
Ba năm sau.
Một cơn bão lớn quét qua thành phố. Trên bản tin thời sự buổi tối, người ta đưa tin về một vụ tai nạn giao thông – giám đốc công ty xây dựng Khánh tử nạn trên đường cao tốc. Trong số di vật thu được, cảnh sát phát hiện một bức ảnh cũ: tấm ảnh chụp Hương và đứa bé sơ sinh, đã nhàu nát, được ép trong ví da.
Người ta nói, có lẽ anh đã tìm lại họ, hoặc có lẽ anh chưa kịp nói lời xin lỗi.
Còn Hương – tối hôm ấy, khi nghe tin, cô chỉ lặng im ôm con vào lòng. Trên môi, nụ cười nhạt như sương:
– Con à… ba con vẫn luôn nhớ đến chúng ta, chỉ là… ông trời cho gặp muộn quá thôi.
Gió ngoài hiên thổi qua, chiếc khăn tay năm nào vẫn được cô giữ lại, khẽ rung lên – như một lời tha thứ.