Năm 9 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn. Tổng giám đốc vừa nhìn thấy thôi đã tươi cười: ‘Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?’…và rồi

Năm 9 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn. Tổng giám đốc vừa nhìn thấy thôi đã tươi cười: ‘Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?’…và rồi👇



Năm tôi chín tuổi, cả xóm ai cũng biết tôi là con bé… lì nhất.

Lì vì tôi dám đứng giữa sân, nước mắt nước mũi giàn giụa, tay chỉ thẳng vào anh hàng xóm hơn tôi mười tuổi, gào lên trước mặt người lớn:

“Con lớn lên con sẽ lấy anh Minh! Con không lấy ai khác hết!”

Cả xóm cười nghiêng ngả.

Mẹ tôi vừa xấ//u h//ổ vừa t//ức, túm tai kéo tôi vào nhà. Còn anh Minh thì đ/ỏ m/ặt đến tận mang tai, lúng túng đứng như trời trồng.

“Con nít ranh, biết gì mà nói!” – người lớn trêu.

Nhưng tôi nhớ rất rõ, hôm đó anh Minh cúi xuống, xoa đầu tôi, giọng dịu dàng:

“Lớn lên rồi hãy nói nhé. Giờ thì đi học cho giỏi đã.”

Tôi gật đầu cái rụp.

Từ hôm đó, trong đầu tôi có một mục tiêu rất rõ ràng: lớn lên, học giỏi, rồi lấy anh Minh.

Anh Hàng Xóm Của Tôi

Anh Minh là kiểu người mà cả khu tập thể ai cũng quý. Cao ráo, học giỏi, lễ phép. Ba mẹ anh m//ất sớm, anh sống với bà nội. Từ năm tôi học lớp một, anh đã là sinh viên đại học.

Mỗi buổi chiều, anh thường ngồi ở bậc thềm, vừa đọc sách vừa trông tôi chơi trước sân.

Tôi ngã xe đạp, anh băng vế//t thươ//ng.
Tôi bị điểm ké/m, anh kèm học.
Tôi khóc vì bị bạn bắ///t n///ạt, anh dắt tôi đi mua kem.

Trong thế giới nhỏ bé của tôi, anh Minh giống như siêu anh hùng.

Năm tôi mười hai tuổi, anh chuyển đi.

Không lời tạm biệt rình rang. Chỉ một buổi sáng, tôi thấy căn nhà bên cạnh khóa cửa. Bà nội anh m//ất. Anh rời khu tập thể.

Tôi đứng trước cổng nhà anh, ôm cặp, khóc như mất một phần tuổi thơ.

Từ hôm đó, tôi không gặp lại anh nữa.

15 Năm Trôi Qua

Tôi lớn lên.

Không còn là con bé 9 tuổi khóc đòi lấy chồng.

Tôi học rất giỏi. Đậu đại học danh tiếng. Ra trường với tấm bằng loại ưu. Ai cũng nói tôi có tương lai.

Chỉ có điều, trong lòng tôi luôn có một góc rất nhỏ… dành cho anh Minh.

Tôi không biết anh giờ ra sao. Ở đâu. Còn nhớ tôi không.

Nhưng mỗi lần m//ệt m//ỏi, tôi lại nhớ đến câu anh từng nói:

“Đi học cho giỏi đã.”

Và tôi cố gắng.

Ngày tôi cầm hồ sơ bước vào tập đoàn Thiên Minh – một trong những tập đoàn lớn nhất nước – tôi tự nhủ:
Chỉ cần trúng tuyển thôi. Không mơ cao.

Buổi Phỏng Vấn Định Mệnh

Phòng phỏng vấn rộng, sáng, lạnh đến mức tôi thấy lòng bàn tay mình ướt mồ hôi.

Tôi ngồi thẳng lưng, trả lời từng câu hỏi của hội đồng. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ… cho đến khi cánh cửa phía sau mở ra.

Một người đàn ông bước vào.

Cả phòng lập tức đứng dậy.

“Tổng giám đốc.”

Tim tôi khẽ hụt một nhịp.

Người đàn ông đó cao hơn trong tưởng tượng của tôi. Vest chỉnh tề. Ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Gương mặt… quen đến lạ.

Anh nhìn lướt qua hội đồng, rồi ánh mắt dừng lại nơi tôi.

Rất lâu.

Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy bối rối.

Anh bỗng mỉm cười.

Nụ cười ấy… khiến tim tôi thắt lại.



Rồi anh nói, giọng trầm, pha chút tr//êu đ//ùa:

“Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?”…

Cả phòng phỏng vấn sững lại.
Tôi thì như bị ai đó gõ thẳng vào tim.

Mặt nóng bừng, tôi lúng túng đứng dậy, cúi đầu:
“Dạ… em đến phỏng vấn vị trí trợ lý dự án ạ.”

Anh bật cười khẽ.
Không phải kiểu cười xã giao.
Mà là nụ cười rất quen… giống hệt nụ cười của “siêu anh hùng” năm nào.

“Ngồi xuống đi.” – anh nói với hội đồng, rồi quay lại nhìn tôi –
“Xin lỗi mọi người, tôi đùa một chút. Ứng viên này… tôi quen.”

Cả phòng xôn xao.

Tôi nuốt nước bọt.
Đầu óc quay cuồng.
Không lẽ… thật sự là anh Minh?

Buổi phỏng vấn kết thúc nhanh hơn dự kiến.
Tôi được yêu cầu ra ngoài chờ kết quả.

Khi cánh cửa phòng đóng lại, tim tôi đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chưa kịp định thần thì cửa lại mở.

“Em… còn nhớ anh không?”

Tôi quay lại.
Người đàn ông đứng đó, không còn là tổng giám đốc lạnh lùng, mà là anh hàng xóm năm xưa — ánh mắt dịu đi rất nhiều.

“Anh… là…”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“… anh Minh?”

Anh gật đầu.

“15 năm rồi.”
Giọng anh trầm xuống.
“Anh cứ nghĩ con bé ngày xưa chắc quên anh lâu rồi.”

Tôi cười mà mắt cay cay:
“Em… chưa từng quên.”

Anh im lặng vài giây, rồi đưa tôi ra ban công tầng cao. Gió thổi mát lạnh, dưới kia là thành phố ồn ào.

“Ngày đó anh rời đi vội quá. Bà mất, anh phải chuyển thành phố, lo học rồi đi làm, cuốn theo công việc đến hôm nay.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt rất khác ánh mắt của một tổng giám đốc nhìn ứng viên.
“Không ngờ… cô bé khóc đòi lấy anh năm nào lại đứng trước mặt anh, trong vai ứng viên của tập đoàn anh điều hành.”

Tôi khẽ cười, cố che sự run rẩy trong tim:
“Em cũng không ngờ… ước mơ trẻ con ngày xưa lại gặp lại anh trong hoàn cảnh này.”

Anh im lặng một lúc lâu.
Rồi nói chậm rãi:

“Hồ sơ của em rất tốt. Năng lực đủ để vào đây. Nhưng anh không muốn em vì anh mà chịu áp lực hay bị dị nghị.”

Tôi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh:
“Nếu em đậu, là vì em xứng đáng.
Còn nếu không… em cũng không hối hận, vì ít nhất em đã gặp lại anh.”

Anh bật cười, lần này nụ cười rất nhẹ.

“Con bé lì năm xưa… lớn rồi, nói chuyện cũng bản lĩnh ghê.”

Chiều hôm đó, tôi nhận được email trúng tuyển.

Nhưng điều khiến tim tôi rung lên…
là tin nhắn đến sau đó từ số lạ:

“Chúc mừng em, trợ lý dự án.
Tối nay… cho anh mời em một ly cà phê,
với tư cách… anh hàng xóm năm xưa, được không?”

Và lúc ấy, tôi chợt nhớ lại lời hứa của anh năm 9 tuổi:

“Lớn lên rồi hãy nói nhé.”

Hóa ra…
tôi đã lớn thật rồi.