Đêm tâ//n h//ôn của chàng trai 25 tuổi với bà vợ gi/à đáng tuổi mẹ mình, chưa đầy 30 phút, chú rể đã phải qu/ỳ lạ/y…”

Đêm tâ//n h//ôn của chàng trai 25 tuổi với bà vợ gi/à đáng tuổi mẹ mình, chưa đầy 30 phút, chú rể đã phải qu/ỳ lạ/y…”Chỉ sau chưa đầy 30 phút bước vào phòng tân hôn, người ta đã thấy chú rể quỳ gối, lạy vợ mình trong im lặng. Không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng ấy, nhưng từ giây phút đó, cả làng biết rằng cuộc hôn nhân này sẽ không giống bất cứ điều gì họ từng thấy.”

Nguyễn Duy, 25 tuổi, là một thợ điện ở huyện miền núi nghèo. Nhà đông con, cha mất sớm, mẹ già yếu, Duy từ bé đã quen làm việc quần quật. Anh không học đại học, mà đi phụ hồ, làm thuê, rồi học nghề điện dân dụng để có thể kiếm sống gần nhà chăm mẹ.

Cuộc đời của Duy có lẽ sẽ cứ thế mà trôi nếu như không có sự xuất hiện của bà Duyên, một người phụ nữ 52 tuổi, giàu có, góa chồng, sống ở thị xã gần đó. Bà có hai căn nhà cho thuê, xe riêng, tài khoản tiết kiệm lên đến tiền tỷ. Nhưng bà lại cô đơn. Rất cô đơn.

Duyên gặp Duy trong một lần gọi thợ đến sửa hệ thống điện trong biệt thự mình. Người phụ nữ nhiều tuổi, từng trải, dường như nhìn thấy nơi cậu thanh niên trẻ tuổi này một điều gì đó khác biệt – ánh mắt ngây thơ, lời nói lễ phép, và nhất là, một sự hiền lành dễ điều khiển

Sau vài lần thuê sửa chữa, bà Duyên chủ động mời Duy ở lại ăn cơm. Rồi bà đề nghị thuê Duy làm việc cố định với mức lương gấp ba lần bình thường. Mẹ Duy bệnh nặng, thuốc men tốn kém. Anh nhận lời.

Câu chuyện từ đó bắt đầu chuyển sang hướng không ai ngờ tới.

Người ta bắt đầu xì xào khi thấy một thanh niên nghèo thường xuyên xuất hiện bên cạnh một người phụ nữ hơn anh gần 30 tuổi. Ban đầu là nghi ngờ, rồi đến chế giễu, cuối cùng là chỉ trích.

Duy không nói gì. Anh chỉ chăm chỉ làm việc, cố gắng tiết kiệm. Nhưng khi mẹ nhập viện dài hạn, tiền thuốc men ngày một nhiều, thì Duyên đưa ra lời đề nghị:

– “Chúng ta cưới nhau đi. Em sẽ lo hết cho mẹ cậu. Em không cần gì, chỉ cần cậu bên cạnh.”

Duy như chế…t lặng. Anh chưa từng yêu ai, chưa từng nghĩ sẽ cưới một người đáng tuổi mẹ mình. Nhưng anh nhìn mẹ trên giường bệnh, thở bằng má…