Mười Hai Năm Tha Hương Gửi Tiền Xây Nhà Cho Mẹ, Ngày Trở Về Tôi Sững Sờ Khi Thấy Nhà Ba Tầng Và Chiếc SH Đỏ Mang Tên Anh Chị – Còn Mẹ Thì…

Mười Hai Năm Tha Hương Gửi Tiền Xây Nhà Cho Mẹ, Ngày Trở Về Tôi Sững Sờ Khi Thấy Nhà Ba Tầng Và Chiếc SH Đỏ Mang Tên Anh Chị – Còn Mẹ Thì…

Mười hai năm xa quê, tôi nghĩ mình đã quen với cô đơn, với mùi dầu nhớt nơi công xưởng miền Nam, với những bữa cơm ăn vội lúc hai giờ sáng, với những đồng tiền lẻ nhét dưới gối để phòng khi đau ốm. Nhưng chỉ khi đặt chân xuống xe khách, đứng trước con đường làng Bắc Giang lầy lội sau mưa đêm, tôi mới thấy lòng mình co thắt như một sợi dây buộc quá chặt.

Tôi đã về thật rồi. Về để gặp mẹ. Về để nhìn lại mái nhà cũ. Về để mang những năm tháng mồ hôi nước mắt biến thành một ngôi nhà tử tế cho mẹ nương tuổi già.

Chỉ là… tôi không ngờ, thứ đầu tiên đập vào mắt lại là một căn nhà ba tầng mới tinh, tường quét sơn vàng nhạt, lan can kính sáng choang, trước sân còn dựng một chiếc SH đỏ chói.

Tôi khựng lại.

Đó không phải nhà mình. Không thể nào.

Nhà tôi ngày trước lợp fibro xi măng, mưa dột bốn chỗ, cửa gỗ cong vênh. Mẹ vẫn luôn nói: “Bao giờ em dành dụm được ít tiền, mình xây lại cái nhà. Mẹ chỉ cần cái chỗ đàng hoàng là mãn nguyện.”

Tôi đã nghĩ ngày đó đến rồi.

Nhưng căn nhà này… xa lạ đến rợn người.

Chưa kịp định thần, chị dâu tôi, Hiền, từ trong nhà bước ra. Mái tóc uốn xoăn, quần áo lượt là, móng tay sơn đỏ thắm. Thấy tôi, chị làm bộ ngạc nhiên:

— Ủa, em về rồi đó hả? Sao không báo để anh chị ra đón?

Tôi sững sờ nhìn chị:

— Đây… đây là nhà của ai vậy chị?

Chị nheo mắt, như không hiểu câu hỏi:

— Nhà anh chị chứ của ai. Em không thấy tên trên sổ đỏ à? Mới nhận tháng trước đó.

Tôi chết lặng.

— Nhà… của anh chị?

— Ừ. Bộ mẹ không nói gì cho em biết sao?

Tôi nhìn vào phòng khách—tường treo tivi 65 inch, bộ bàn ghế gỗ lim đỏ chói mới tinh, bình hoa mấy triệu một cái. Ở góc phòng, mẹ tôi đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ, hai tay run run, ánh mắt lảng tránh.

Tôi bước đến, khẽ gọi:

— Mẹ.

Bà ngẩng lên, đôi mắt ướt như sương sớm, nhưng cố nở nụ cười:

— Về rồi à con?

Chỉ một câu thôi mà tim tôi nhói lên. Bàn tay mẹ gầy guộc, chai sạn, mái tóc bạc nhiều hơn tôi tưởng. Tôi ôm lấy mẹ, cố kìm nước mắt. Nhưng mùi hương quen thuộc của mẹ làm tôi nghẹn lại.

— Mẹ… đây là chuyện gì? Con gửi tiền về bao năm qua… mẹ bảo đang để dành xây nhà. Sao giờ…



Mẹ cúi đầu, đôi vai run lên. Bà không nói. Chị dâu thì nhanh miệng chen vào:

— Trời ơi, em hiểu lầm rồi. Em gửi tiền về thì cũng là gửi cho gia đình chứ có phải cho riêng ai đâu. Với lại tụi chị cũng góp vào. Nhà này là công sức chung mà.

Tôi quay sang nhìn chị Hiền.

— Công sức chung? Chung thế nào hả chị?

Giọng tôi không lớn, nhưng đủ lạnh để cả căn phòng im lại.

Chị nhún vai:

— Thì tiền em gửi về, mẹ đưa anh chị giữ hộ. Anh chị tính toán xây nhà cho rộng rãi, sau này cả nhà ở cho thoải mái. Chứ em đi biền biệt có ở đâu mà biết chi phí vật liệu giờ đắt đỏ thế nào.

Tôi nhìn mẹ.

— Mẹ… con gửi bao nhiêu năm nay, tháng nào cũng 15–20 triệu. Có năm làm tăng ca, con gửi gấp đôi. Tổng cộng hơn một tỷ rưỡi. Mẹ nói với con đang gửi tiết kiệm đứng tên mẹ.

Mẹ bật khóc.

— Mẹ… mẹ không giữ được, con ạ.

Tim tôi chùng xuống.

Hóa ra không phải mẹ không biết. Mà là mẹ không giữ nổi.

Anh trai tôi từ trên lầu đi xuống. Áo thun hàng hiệu, điện thoại đời mới trên tay.

— Về rồi à? – anh nói, giọng thản nhiên – Em gửi tiền thì cũng là báo hiếu. Anh là con trưởng, nhà đất đứng tên anh là đúng rồi. Sau này hương hỏa còn có chỗ.

Tôi bật cười.

Mười hai năm tha hương, ở phòng trọ tám mét vuông, mùa nóng quạt không đủ mát, mùa mưa nước ngập đến mắt cá. Tôi từng nghĩ mình khổ cũng được, miễn mẹ ở quê có mái nhà tử tế.

Nhưng giờ mái nhà tử tế ấy… lại không có chỗ cho tôi.

Tôi bước ra sân, nhìn chiếc SH đỏ bóng loáng. Trên cà vẹt gắn ở đầu xe vẫn còn lớp nilon bảo vệ, tên chủ xe in rõ ràng: anh trai tôi.

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào anh:

— Còn mẹ thì sao?

Anh khựng lại.

Tôi chỉ vào góc phòng khách:

— Mẹ vẫn ngồi ghế nhựa, ngủ phòng nhỏ cuối nhà. Còn phòng master trên lầu là của anh chị, đúng không?

Chị Hiền tái mặt:

— Em nói chuyện kiểu gì vậy?

Tôi không nhìn chị nữa. Tôi nhìn mẹ.

— Mẹ có được đứng tên chung căn nhà này không?

Mẹ lắc đầu. Nước mắt rơi xuống vạt áo cũ.

Tôi hiểu rồi.

Nhà ba tầng. SH đỏ. Nội thất tiền tỷ.

Nhưng mẹ tôi… vẫn là người ở nhờ trong chính ngôi nhà xây bằng tiền con gái mình gửi về.

Tối hôm đó, tôi không ngủ. Tôi nằm cạnh mẹ trong căn phòng nhỏ cuối nhà. Mẹ kể, ban đầu anh chị nói chỉ mượn tạm tiền xây nhà, rồi sẽ làm giấy tờ sau. Nhưng khi xây xong, sổ đỏ chỉ có tên anh trai. Mẹ phản đối thì anh giận dỗi, bảo mẹ thiên vị con gái.

— Mẹ già rồi, mẹ sợ anh con buồn… – bà nói trong tiếng nấc.

Tôi ôm mẹ.

Lần đầu tiên sau mười hai năm, tôi thấy mình ngu ngốc.

Tôi đã tin rằng gửi tiền về là đủ. Rằng hy sinh âm thầm là sẽ được trân trọng.

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm. Tôi nói với anh chị trước mặt mẹ:

— Em không kiện tụng. Cũng không tranh giành. Số tiền đó coi như em báo hiếu. Nhưng từ hôm nay, em đón mẹ đi.

Cả hai người họ sững lại.

— Đi đâu? – anh tôi gắt lên.

— Đi với em. Em thuê nhà riêng, làm việc ở đây cũng được. Hoặc mẹ theo em vào Nam. Ở đâu mẹ được tôn trọng, thì ở đó là nhà.

Mẹ hoảng hốt:

— Thôi con… đừng làm gia đình xào xáo.

Tôi nắm tay mẹ.

— Gia đình nào hả mẹ? Gia đình mà mẹ không có quyền đứng tên trong căn nhà xây bằng tiền con mình?

Căn phòng im phăng phắc.

Anh tôi không nói thêm. Chị Hiền quay mặt đi.

Chiều hôm đó, tôi thu dọn vài bộ quần áo cho mẹ. Không ai giữ lại. Không ai xin lỗi.

Khi chiếc xe khách lăn bánh rời khỏi đầu làng, tôi nhìn lại căn nhà ba tầng lần cuối.

Nó đẹp thật.

Nhưng trống rỗng.

Ba năm sau.

Tôi mở một xưởng nhỏ ở Bắc Ninh. Không lớn, nhưng đủ sống. Tôi thuê một căn nhà hai tầng vừa phải. Trên giấy tờ, chủ hộ là tôi và mẹ.

Mẹ có phòng riêng, có ban công trồng hoa, có chiếc ghế gỗ bà thích ngồi mỗi chiều.

Còn tôi, lần đầu tiên trong đời, ngủ một giấc không thấy mình phải chứng minh điều gì.

Nghe đâu ở quê, anh trai tôi làm ăn thua lỗ. Căn nhà ba tầng đang rao bán để trả nợ. Chiếc SH đỏ cũng không còn.

Tôi không vui. Cũng không hả hê.

Vì tôi đã hiểu một điều:

Mười hai năm tôi gửi tiền xây nhà cho mẹ.

Nhưng thứ mẹ thật sự cần… không phải là nhà cao cửa rộng.

Mà là một nơi bà không bị xem là gánh nặng.

Và cuối cùng, tôi đã cho mẹ được điều đó.

Còn căn nhà ba tầng kia…

Chỉ là một bài học đắt giá cho sự hy sinh không đúng chỗ.