Một người ngh:èo vào mua thu:ốc nhưng thiếu tiền. Dược sĩ nói: “Thu:ốc này đang có chương trình khuyến mãi, chị không cần trả tiền”

Một người ngh:èo vào mua thu:ốc nhưng thiếu tiền. Dược sĩ nói: “Thu:ốc này đang có chương trình khuyến mãi, chị không cần trả tiền”. Thực chất, dược sĩ đã tự bỏ tiền túi ra bù vào. Đằng sau lời nói dối “ngọt ngào” về một chương trình khuyến mãi chưa từng tồn tại ấy, là một bí mật mà vị dược sĩ trẻ định mang theo cho riêng mình.

Tiếng còi xe máy ngoài phố huyện thưa dần khi ánh hoàng hôn đỏ quạch bắt đầu chìm sau những rặng tre xa tít tắp. Trong hiệu thu:ốc nhỏ nằm khiêm tốn ở góc ngã tư, Duy đang lúi húi sắp xếp lại mấy hộp thực phẩm chức năng lên kệ. Tiệm thu:ốc của anh không lớn, nhưng sạch sẽ và luôn phảng phất mùi quế, mùi bạc hà dịu nhẹ. Duy vốn là người kỹ tính, lại có lòng trắc ẩn, nên bà con quanh đây ai cũng quý cái anh dược sĩ trẻ lúc nào cũng cười hiền lành.

Cánh cửa kính đẩy nhẹ, phát ra tiếng chuông “kính coong” khô khốc. Một người phụ nữ bước vào. Dáng người chị gầy gò, khoác chiếc áo khoác bạc màu, ống quần còn dính vài vệt bùn khô. Chị đứng tần ngần trước quầy, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối xen lẫn lo âu.

“Chào chị, chị cần tìm thu:ốc gì ạ?” Duy ngẩng đầu, giọng nói ấm áp thường lệ.

Người phụ nữ khẽ giật mình, chị ngập ngừng rút từ túi áo ra một tờ giấy nhăn nhúm, đặt lên mặt kính. Đó là một đơn thuốc dài với những cái tên chuyên khoa phức tạp. Chị lý nhí:
“Chú xem giúp tôi… đơn này hết bao nhiêu tiền? Nhà tôi có ông cụ bị phổi, tối qua cơn ho kéo dài quá, cụ thở không ra hơi…”

Duy cầm tờ đơn, đôi mày khẽ nhíu lại. Đây là đơn thu:ốc điều trị viêm phổi nặng kèm hỗ trợ đường hô hấp cho người cao tuổi. Những loại thu:ốc này đa phần là thu:ốc ngoại nhập, hiệu quả cao nhưng giá thành chắc chắn không hề rẻ. Anh lẳng lặng đi vào phía trong, nhấc từng lọ thu:ốc, vỉ thu:ốc xuống. Tiếng lạch cạch của những vỏ hộp chạm nhau trong không gian yên tĩnh khiến người phụ nữ càng thêm sốt ruột. Chị liên tục nhìn vào chiếc ví vải cũ kỹ cầm trên tay, ngón tay cái cứ miết đi miết lại lớp khóa kéo đã rỉ sét.

“Của chị tổng cộng là một triệu hai trăm tám mươi nghìn đồng ạ,” Duy nhẹ nhàng nói sau khi đã kiểm đếm xong.

Người phụ nữ sững sờ. Gương mặt chị t:ái đi trong tích tắc. Chị mở ví, r::un rút ra một xấp tiền lẻ, có cả những tờ hai nghìn, năm nghìn được vuốt phẳng phiu. Chị đếm đi đếm lại ba lần, rồi ngước nhìn Duy bằng ánh mắt khẩn thiết, giọng lạc đi:
“Chú ơi… tôi chỉ có sáu trăm nghìn ở đây thôi. Sáng nay tôi vừa đi vay khắp xóm mới được ngần này. Chú… chú có thể cho tôi lấy trước nửa số thu:ốc được không? Hoặc chú bớt cho tôi một ít, mai tôi đi làm mướn có tiền tôi sẽ mang qua trả ngay.”

Duy nhìn xấp tiền lẻ trên mặt quầy, rồi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của người phụ nữ. Anh hiểu rằng với một người lao động nghèo, số tiền chênh lệch kia có khi là cả một tháng ăn, hoặc là những ngày dài thức trắng lo âu. Nếu chỉ lấy nửa đơn thuốc, hiệu quả điều trị sẽ không tới đâu, thậm chí còn làm bệnh của cụ già nặng thêm do lờn thuốc.

Trong đầu Duy bỗng hiện lên hình ảnh người mẹ già của mình ở quê, người cũng từng phải thắt lưng buộc bụng nuôi anh ăn học thành tài. Một ý nghĩ lóe lên nhanh chóng. Duy cúi xuống, giả vờ lật lật cuốn sổ dày cộm đặt dưới gầm quầy, rồi ngẩng lên với nụ cười rạng rỡ:

“Ôi chị ơi, may quá! Tôi suýt thì quên mất. Cái dòng thu:ốc kháng sinh và thu:ốc bổ phổi này đang có chương trình khuyến mãi đặc biệt của hãng nhân dịp tri ân khách hàng. Những đơn thu:ốc cho người cao tuổi như trường hợp của cụ nhà mình sẽ được hỗ trợ giảm giá trực tiếp 50% và tặng kèm một phần quà từ cửa hàng.”

Người phụ nữ ngơ ngác: “Khuyến mãi… khuyến mãi nhiều thế hả chú? Tôi đi mấy tiệm ngoài phố, họ bảo thu:ốc này đắt lắm, không bớt một đồng.”

Duy nhanh tay bỏ tất cả thuốc vào túi nilon, không quên kèm theo một hộp sữa cao năng lượng dành cho người ốm. Anh đẩy túi thu:ốc về phía chị, giọng quả quyết:
“Vâng, chương trình này mới áp dụng từ sáng nay thôi chị ạ. Tổng của chị sau khi giảm chỉ còn đúng năm trăm tám mươi nghìn thôi. Chị còn dư được hai mươi nghìn để đi xe buýt về đấy.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản

Người phụ nữ mừng rỡ đến mức chân tay r:un r:ẩy. Chị không ngừng cúi đầu cảm ơn, ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng vừa được thắp lại. Chị trả tiền, cầm túi thu:ốc như cầm một báu vật, rồi vội vã bước ra cửa để kịp chuyến xe cuối ngày về với người cha đang chờ đợi.

Khi bóng người phụ nữ đã khuất hẳn sau rặng cây ven đường, Duy thở phào một cái. Anh tiến đến máy tính, nhẹ nhàng nhập mã giảm giá “tự chế” vào hệ thống.

Duy mở ngăn kéo, rút ví tiền của chính mình ra. Anh lấy ra một tờ năm trăm nghìn và một tờ hai trăm nghìn, lặng lẽ vuốt thẳng phiu rồi bỏ vào két tiền của cửa hàng. Số tiền ấy bằng cả mấy ngày công đứng quầy của một dược sĩ trẻ mới ra trường như anh, nhưng lòng Duy lại nhẹ bẫm, ngập tràn một niềm vui nguyên sơ và ấm áp.

Bí mật về chương trình khuyến mãi “tri ân” ấy, Duy biết mình sẽ giữ kín, không chỉ để bảo vệ lòng tự trọng của người phụ nữ nghèo, mà còn bởi một lý do sâu thẳm khác mà anh hứa sẽ mang theo suốt cuộc đời.

Năm mươi tám mươi nghìn đồng mà người phụ nữ trả ban nãy, thực chất là một con số định mệnh.

Mười năm trước, cũng vào một buổi chiều hoàng hôn đỏ quạch như thế này, mẹ của Duy đổ bệnh nặng. Cậu học trò nghèo là anh khi ấy đã chạy vạy khắp nơi, gom góp từng đồng tiền lẻ, trong túi cũng chỉ có vỏn vẹn đúng năm trăm tám mươi nghìn đồng để đến hiệu thuốc lớn nhất vùng mua liều thuốc cấp cứu cho mẹ. Nhưng thời điểm đó, người ta đã lạnh lùng xua tay, từ chối bán vì thiếu tiền, mặc cho cậu bé Duy đứng khóc nấc lên giữa trời tối muộn. Đêm ấy, nếu không có một người qua đường tốt bụng nhận ra sự bất lực của Duy và lặng lẽ trả nốt số tiền còn lại, có lẽ Duy đã không còn mẹ, và cũng chẳng thể ngồi đây ngày hôm nay với tư cách là một dược sĩ.

Duy nhìn ra ngoài cửa kính. Đèn đường đã bật sáng, hắt những vệt dài qua màn sương đêm đang buông xuống phố huyện.

Anh không biết người tốt năm xưa giờ ở đâu để báo đáp, nhưng anh hiểu rằng, cách trả ơn tốt nhất chính là tiếp tục thắp lên ngọn lửa tử tế ấy. Lời nói dối ngày hôm nay của Duy không chỉ là sự sẻ chia với một số phận khốn khó, mà chính là sự hoàn trả sòng phẳng cho món nợ ân tình mười năm cũ.

Duy mỉm cười, đóng cửa tiệm thuốc. Trong không gian phảng phất mùi quế và bạc hà, anh thấy lòng mình bình yên lạ kỳ, bởi anh biết, bóng tối của nghèo đói có thể bủa vây phố huyện, nhưng sự tử tế thì luôn tìm được cách để tự chữa lành.