Một người khách cười khẽ: Mẹ chồng gi/àu ghê, tài trợ cả trăm triệu, đáng khen quá!
“Anh Họ Đặt 40 Bàn Cưới Ở Nhà Hàng Của Tôi, Mẹ Chồng Bắt Làm Miễn Phí – Tôi Lặng Im Nhưng Làm Một Việc Khiến Họ Bẽ Mặt Trước Khách Mời”
Tôi tên Hạnh, 32 tuổi, là chủ một nhà hàng tiệc cưới nhỏ ở trung tâm thị trấn.
Tôi từng là nhân viên phục vụ, lăn lộn hơn 10 năm mới mở được cơ ngơi riêng.
Nhà hàng là tâm huyết của tôi – từng viên gạch, từng bộ bàn ghế đều từ công sức hai vợ chồng tích góp mà thành.
Chồng tôi – Tuấn – là con trai cả trong gia đình “bề thế” ở quê.
Bề thế ở đây nghĩa là… có tiếng nói, chứ không phải có tiền.
Từ ngày cưới, mẹ chồng luôn coi tôi như “dâu làm dâu phải phục vụ nhà chồng”, chứ không phải vợ của con trai bà.
Mâu thuẫn bắt đầu khi anh họ Tuấn – con trai bác cả – sắp cưới.
Một buổi tối, mẹ chồng đến nhà tôi, cười ngọt:
– Nhà mình có nhà hàng, đỡ tốn bao nhiêu. Thằng Hào (anh họ) nó đặt 40 bàn nhé, con lo liệu chu đáo giúp mẹ.
Vừa dứt câu, bà sầm mặt:
– Giảm cái gì mà giảm? Nhà người ta là anh em ruột, làm miễn phí chứ!
Tôi sững người:
– Mẹ, 40 bàn là cả trăm triệu tiền vốn. Con làm miễn phí sao nổi ạ?
Bà khoát tay:
– Đàn bà gì tính toán. Con lấy chồng nhà này, làm cho nhà chồng là chuyện hiển nhiên.
Rồi quay sang chồng tôi:
– Tuấn, con nói vợ nghe lời đi. Dâu nhà này không được cãi.
Tuấn im thin thít, chỉ liếc tôi như cầu hòa.
Tôi cười nhạt:
– Dạ, con hiểu rồi. Con sẽ lo.
Tôi nói thế, nhưng trong lòng lạnh buốt.
Mười năm đi làm, tôi biết một điều: có người không đáng để cãi, chỉ đáng để họ tự xấu hổ.
Đám cưới tổ chức sau đó hai tuần.
Tôi đích thân sắp xếp mọi thứ – từ thực đơn đến trang trí.
Bên nhà trai kéo đến, toàn người nhà chồng tôi. Ai cũng khen:
– Con dâu nhà bà Thoa giỏi quá, làm nhà hàng sang trọng ghê!
Bà Thoa – mẹ chồng tôi – ngẩng cao đầu, cười hả hê:
– Ừ, nó làm đấy, dâu nhà này có phước lắm!
Tôi nghe mà chỉ mỉm cười.
Họ đâu biết, phía sau tấm thiệp “40 bàn miễn phí” là tôi đã phải đi vay gấp để mua nguyên liệu, vì tiền trong quỹ xoay vòng đã cạn.
Ngày diễn ra tiệc, khách khứa đông nghịt.
Bà Thoa mặc áo dài đỏ, chạy khắp nơi khoe:
– Con dâu tôi bao trọn gói hết, không lấy một đồng!
Những lời khen dồn về phía bà.
Còn tôi, lặng lẽ đứng trong khu bếp, tay run vì mệt và ấm ức.
Nhưng tôi vẫn giữ im lặng.
Vì tôi biết, màn hay nhất… còn chưa bắt đầu.
Tiệc cưới bắt đầu lúc 6 giờ.
Đèn rực sáng, MC cất giọng chúc phúc.
Ngay sau phần khai tiệc, tôi bước lên sân khấu.
Mọi người ngạc nhiên.
Tôi cầm micro, nở nụ cười:
– Kính thưa quý quan khách, hôm nay nhà hàng Hạnh Phúc rất vinh dự được phục vụ lễ cưới của anh Hào và chị My – hai vị khách đặc biệt vì họ là người thân của tôi.