“Một đứa con gái nhà quê, nghèo kiế/t x//á//c thì có gì đáng để cưới?” — mẹ tôi từng nói như vậy. Thế nhưng trong ngày đám hỏi, khi nhà gái bất ngờ tuyên bố của hồi môn trước mặt hai họ, bà sững sờ đến mức không nói nên lời. Và cú sốc lớn nhất đến ngay sau đó, khi danh tính thật sự của người thông gia được tiết lộ…
“Một đứa con gái nhà quê, nghèo kiế/t x//á//c thì có gì đáng để cưới?” — mẹ tôi từng nói như vậy. Thế nhưng trong ngày đám hỏi, khi nhà gái bất ngờ tuyên bố của hồi môn trước mặt hai họ, bà sững sờ đến mức không nói nên lời. Và cú sốc lớn nhất đến ngay sau đó, khi danh tính thật sự của người thông gia được tiết lộ…
Mẹ tôi luôn có tiêu chuẩn khắt khe khi chọn dâu. Nghe tôi quen một cô gái quê Nghệ An, bà lật đật gạt phăng:
“Tiếng thì nghe nặng trịch, quê lại nghè-/o ki;/ết x;/ác.
Mẹ nuôi con từng này đâu để con rước một đứa lôi thôi, quê mùa làm khổ cái đời mình?”
Tôi cố thuyết phục. Rằng cô ấy hiền lành, lễ phép, có học, có chí… Nhưng mẹ tôi một mực không nghe. Thậm chí đến ngày đám hỏi, bà cố tình không mang nổi một cơi trầu, nói cho có lệ:
“Đằng nào nó cũng nghèo, cần gì khách sáo.”
Nhưng mọi chuyện bắt đầu rẽ sang một hướng khác ngay khi vừa bước vào nhà gái.
Ngôi nhà ba tầng giữa lòng Vinh khang trang đến lạ – cổng nhà có camera nhận diện khuôn mặt, sân lát đá granite sáng loáng, trong nhà treo toàn tranh sơn dầu và bằng khen.
Mẹ tôi bắt đầu lúng túng, nhưng chưa đáng gì so với cú sốc tiếp theo:
Người đại diện nhà gái – một người phụ nữ mặc áo dài nền nã, ánh mắt sắc sảo – bước ra tuyên bố:
“Hôm nay nhà gái không đòi hỏi sính lễ, của hồi môn chúng tôi chuẩn bị gồm…
Mẹ tôi mặt tái mét, mồ hôi túa ra như tắm. Bà rút khăn tay lau trán liên tục, giọng lí nhí không nên lời.

Khi mọi người còn chưa hết xôn xao thì bố cô dâu mới từ trong bước ra, mẹ tôi lúng túng cúi mặt lí nhí nói…
… “Chào anh, chào chị…”. Nhưng ngay khi vừa ngẩng đầu lên nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông đối diện, chiếc điện thoại trên tay mẹ tôi rơi bộp xuống sàn nhà, vỡ tan tành.
Bà run rẩy, môi lắp bắp không thành tiếng: “Giám… Giám đốc Trần? Sao lại là anh?”
Người đàn ông trung niên trước mặt chính là ông Trần Minh, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc của tập đoàn dệt may lớn nhất khu vực miền Trung – cũng chính là công ty mẹ của xí nghiệp nơi mẹ tôi đang làm quản lý phân xưởng bấy lâu nay. Hóa ra, Linh – vợ sắp cưới của tôi – không hề nghèo kiết xác như mẹ tôi vẫn nghĩ. Cô ấy sống vô cùng giản dị, tự mình bươn chải ở thành phố để học tập và lập nghiệp mà không dựa dẫm vào cái mác tiểu thư tài phiệt của gia đình.
Bố của Linh nhìn mẹ tôi, ánh mắt thâm trầm nhưng vô cùng oai nghiêm. Ông khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhã nhặn:
— “Chào chị. Không ngờ thế giới lại tròn đến vậy. Chị là quản lý xuất sắc ở phân xưởng 2, tôi vẫn thường xem báo cáo thành tích của chị. Hôm nay, với tư cách là một người bố, tôi chỉ có một đứa con gái độc nhất này để gả đi.”
Mẹ tôi lúc này mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn. Nghĩ lại những lời khinh miệt bà từng nói về Linh, lại nghĩ đến cơi trầu sính lễ sơ sài mà bà cố tình chuẩn bị để dằn mặt nhà gái, mẹ tôi chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống.
Người đại diện nhà gái tiếp tục dõng dạc đọc nốt danh sách của hồi môn:
— “Ngoài 5 cuốn sổ hồng mặt tiền thành phố và 10 cây vàng ròng, gia đình chúng tôi quyết định sang tên 35% cổ phần của tập đoàn dệt may cho cháu Linh làm vốn lận lưng. Hy vọng hai cháu cùng nhau phát triển sự nghiệp.”
Hai họ nghe xong đều trầm trồ, xôn xao. Chỉ có mẹ tôi là đứng không vững, phải bám chặt vào thành ghế để khỏi ngã quỵ. Người phụ nữ quê mùa mà bà khinh rẻ, chỉ cần một cái gật đầu là có thể định đoạt chiếc ghế quản lý mà bà đã trầy trật cống hiến suốt 20 năm qua, thậm chí là cả tương lai của gia đình tôi.
Linh bước đến bên cạnh tôi, khẽ nắm lấy tay tôi rồi quay sang nhìn mẹ chồng tương lai, giọng nói vẫn ngọt ngào, lễ phép như ngày đầu:
— “Mẹ ơi, con sinh ra ở vùng quê nghèo khó, điều đó là thật. Bố mẹ con ngày xưa cũng đi lên từ hai bàn tay trắng, nếm trải đủ khổ cực mới có ngày hôm nay. Vì thế, bố dạy con phải luôn sống khiêm tốn và trân trọng người khác, không dùng tiền bạc để định giá một con người. Con hy vọng sau ngày hôm nay, mẹ sẽ không còn cảm thấy người nhà quê tụi con là lôi thôi, quê mùa nữa.”
Lời nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén của Linh như một cái tát gián tiếp vào thói hợm hĩnh của mẹ tôi. Bà đỏ bừng mặt, cúi gằm đầu, lí nhí nói lời xin lỗi nhà gái và chủ động xin rước dâu bằng nghi lễ trang trọng nhất.
Đám hỏi kết thúc trong êm đẹp. Trên đường về, mẹ tôi hoàn toàn im lặng, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Bà đã học được một bài học nhớ đời về sự khiêm tốn và lòng tự trọng. Còn tôi, nắm chặt tay Linh, thầm biết ơn vì sự bao dung của cô ấy đã cứu vãn danh dự cho gia đình mình, mở ra một trang mới đầy hạnh phúc cho hôn nhân của hai đứa.