Lương hưu của tôi có 5 triệu mà con dâu lúc nào cũng v:ò-i tiền đó để đi ch-o tr:a-i tr:ẻ

Lương hưu của tôi có 5 triệu mà con dâu lúc nào cũng v:ò-i tiền đó để đi ch-o tr:a-i tr:ẻ

Buổi sáng nào tôi cũng rửa ấm pha trà bằng nước đã đun sôi để nguội từ tối hôm trước. Cái ấm nhôm cũ có vết rạn như mấy đường chân chim quanh mắt mình, rót ra nghe “xì” một tiếng nhẹ. Trên b:àn th;ờ ô:ng nh:à t-ôi, tôi châm nén nh:a-ng, lẩm bẩm:

“Ông thấy không, tháng này người ta lại chuyển lương hưu đủ năm triệu. Nhưng chắc tiền này cũng không ở lại với tôi được lâu đâu…”

Từ ngày con dâu tôi – Lan – về nhà, căn nhà vốn vắng vẻ bỗng sáng hẳn. Nó khéo léo, sạch sẽ, trồng cây cảnh quanh sân, nấu ăn cũng ngon. Tôi thật lòng thương. Nhưng rồi cũng từ ngày ấy, mỗi tháng đúng mùng 5, khi tin nhắn “Bảo hiểm xã hội đã chuyển 5.000.000đ” vang lên, thì kiểu gì Lan cũng có lý do để v;ay m;-ượn: khi thì “mẹ cho con xoay tạm tiền nhập hàng”, khi thì “bạn con đ-ẻ n-;::on”, lúc lại “con đó;ng học phí; tiếng Anh cho cháu”.

Ban đầu tôi tin. Nhưng đến lần thứ tư, thứ năm, cái “tuần sau con tr:ả” của nó vẫn chưa bao giờ đến. Tôi chẳng dám nói với ai, sợ con trai tôi – Hùng – lại m:-ắ;ng vợ.



Nhưng rồi tôi bắt đầu thấy lạ: cứ tầm 11, 12 giờ đêm, Hùng gọi điện bảo “mẹ ngủ trước, con đưa vợ đi giao hàng”. Giao hàng gì mà đến nửa đêm, lại có mùi nư:ớc ho:a và ti;ếng nhạc s;à:-n?…

…tôi bắt đầu để ý kỹ hơn.

Một đêm gần cuối tháng, Lan lại sang phòng tôi, giọng ngọt như mía lùi:
“Mẹ ơi, cho con mượn nốt 2 triệu. Con thiếu tiền nhập lô hàng cuối, mai bán xong con trả liền.”

Tôi nhìn cái ví mỏng dính của mình, trong đó còn đúng hơn hai triệu để lo thuốc thang và tiền điện nước cả tháng. Tôi im lặng một lúc rồi gật đầu. Lan cầm tiền, hôn nhẹ lên má tôi một cái, mùi nước hoa lạ hoắc.

Đêm đó, tôi không ngủ. Lòng cứ cồn cào. Gần nửa đêm, tôi nghe tiếng xe máy nổ ngoài cổng. Tôi lần ra cửa sổ nhìn. Dưới ánh đèn vàng, Lan bước xuống từ phía sau xe của Hùng. Cô ta không vào nhà ngay. Một chàng trai trẻ, tóc nhuộm sáng, đứng chờ sẵn. Lan cười, khoác tay cậu ta, rồi cả hai đi khuất ra đầu ngõ. Hùng quay xe đi, như thể việc đưa vợ tới đó là chuyện quen thuộc.

Tim tôi nhói lên. Không phải vì ghen tuông thay con trai. Mà vì tôi hiểu: tiền lương hưu của mình đang bị đem đi nuôi một cuộc vui sai trái.

Sáng hôm sau, tôi không nói gì. Tôi chỉ lặng lẽ ra phường, làm lại thẻ ngân hàng, đổi mật khẩu, đăng ký nhận lương hưu trực tiếp tại bưu điện. Tôi cũng ghé tiệm thuốc, mua sẵn thuốc cả tháng cho mình, rồi cẩn thận cất vào tủ khóa.

Đến mùng 5, điện thoại tôi rung lên báo tiền về. Lan lập tức xuất hiện ở cửa phòng, ánh mắt quen thuộc:
“Mẹ ơi, cho con mượn ít tiền…”

Tôi mỉm cười hiền, kéo ghế cho Lan ngồi:
“Lan à, từ tháng này, tiền lương hưu của mẹ mẹ giữ để lo thuốc thang. Mẹ già rồi, bệnh tật thất thường, không xoay xở như trước nữa.”

Lan sững người:
“Nhưng… con đang kẹt…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, giọng vẫn nhẹ:
“Mẹ thương con. Nhưng thương không có nghĩa là để con làm điều sai rồi lấy tiền của người già đi trả cho những cuộc vui của con.
Mẹ đã thấy con đêm hôm đi với ai, ở đâu.”

Lan tái mặt. Môi mấp máy nhưng không nói được câu nào.

Đúng lúc ấy, Hùng từ ngoài bước vào. Tôi quay sang con trai, chậm rãi:
“Con à, mẹ không xen vào chuyện vợ chồng con. Nhưng từ nay, đừng để đồng tiền mồ hôi nước mắt của mẹ bị đem đi nuôi những việc không đàng hoàng.
Mẹ chỉ có 5 triệu lương hưu. Đó là tiền sống của mẹ.”

Hùng cúi đầu. Lan bật khóc, òa lên như trẻ con.

Tôi không mắng, không chửi. Tôi chỉ đứng dậy, châm thêm nén nhang lên bàn thờ chồng:
“Ông ạ, tiền của tôi cuối cùng cũng ở lại với tôi rồi. Không phải vì tôi keo kiệt… mà vì tôi cần tự thương lấy mình trước đã.”

Có những ranh giới không cần gào thét.
Chỉ cần một lần nói rõ ràng, người khác sẽ biết mình không thể bước qua.