Lương hưu của tôi có 5 triệu mà con dâu lúc nào cũng v:ò-i tiền đó để đi ch-o tr:a-i tr:ẻ
Lương hưu của tôi có 5 triệu mà con dâu lúc nào cũng v:ò-i tiền đó để đi ch-o tr:a-i tr:ẻ
Buổi sáng nào tôi cũng rửa ấm pha trà bằng nước đã đun sôi để nguội từ tối hôm trước. Cái ấm nhôm cũ có vết rạn như mấy đường chân chim quanh mắt mình, rót ra nghe “xì” một tiếng nhẹ. Trên b:àn th;ờ ô:ng nh:à t-ôi, tôi châm nén nh:a-ng, lẩm bẩm:
“Ông thấy không, tháng này người ta lại chuyển lương hưu đủ năm triệu. Nhưng chắc tiền này cũng không ở lại với tôi được lâu đâu…”
Từ ngày con dâu tôi – Lan – về nhà, căn nhà vốn vắng vẻ bỗng sáng hẳn. Nó khéo léo, sạch sẽ, trồng cây cảnh quanh sân, nấu ăn cũng ngon. Tôi thật lòng thương. Nhưng rồi cũng từ ngày ấy, mỗi tháng đúng mùng 5, khi tin nhắn “Bảo hiểm xã hội đã chuyển 5.000.000đ” vang lên, thì kiểu gì Lan cũng có lý do để v;ay m;-ượn: khi thì “mẹ cho con xoay tạm tiền nhập hàng”, khi thì “bạn con đ-ẻ n-;::on”, lúc lại “con đó;ng học phí; tiếng Anh cho cháu”.
Ban đầu tôi tin. Nhưng đến lần thứ tư, thứ năm, cái “tuần sau con tr:ả” của nó vẫn chưa bao giờ đến. Tôi chẳng dám nói với ai, sợ con trai tôi – Hùng – lại m:-ắ;ng vợ.

Nhưng rồi tôi bắt đầu thấy lạ: cứ tầm 11, 12 giờ đêm, Hùng gọi điện bảo “mẹ ngủ trước, con đưa vợ đi giao hàng”. Giao hàng gì mà đến nửa đêm, lại có mùi nư:ớc ho:a và ti;ếng nhạc s;à:-n?…