Biết chồng có “phòng nhì” suốt 1 năm, tôi không khóc mà làm 5 mâm cơm mời cả 2 bên gia đình, Photo 50 bản toàn tin nhắn của 2 đứa nó gửi cho nhau để phát cho cả nhà xem trong hôm đó…

Biết chồng có “phòng nhì” suốt 1 năm, tôi không khóc mà làm 5 mâm cơm mời cả 2 bên gia đình, Photo 50 bản toàn tin nhắn của 2 đứa nó gửi cho nhau để phát cho cả nhà xem trong hôm đó…

Tôi phát hiện chồng ngo///ại tình vào đúng ngày kỷ niệm mười hai năm cưới.

Không phải một thỏi son lạ, cũng chẳng phải mùi nước hoa trên áo. Thứ khiến tôi ch//ết lặng là một dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại khi anh đang tắm.

“Em nhớ anh. Chỉ mong sớm đến ngày mình được ở bên nhau.”

Tôi không đọc tiếp.

Tôi đặt điện thoại về đúng vị trí cũ, rồi lặng lẽ xuống bếp nấu bữa tối như chưa có chuyện gì xảy ra.

Suốt bữa cơm hôm ấy, chồng tôi vẫn gắp thức ăn cho hai con, vẫn hỏi tôi chuyện công việc, vẫn cười nói bình thường. Nhìn người đàn ông đối diện, tôi chợt nhận ra… người đáng sợ nhất không phải kẻ phả/n bội, mà là người có thể phả//n bội rất lâu nhưng vẫn diễn tròn vai một người chồng mẫu mực.

Tôi không đá//nh ghen.

Không khóc.

Không làm ầm lên.

Tôi chỉ bắt đầu quan sát.

Một tháng…

Ba tháng…

Sáu tháng…

Rồi một năm.

Trong suốt một năm ấy, tôi âm thầm lưu lại mọi bằng chứng. Hóa đơn khách sạn. Vé máy bay. Ảnh chụp màn hình tin nhắn. Sao kê chuyển khoản. Thậm chí cả những đoạn ghi âm khi anh nói dối rằng phải đi công tác.

Tôi không làm vậy để trả thù.

Tôi làm để nếu một ngày phải kết thúc, sẽ không ai có thể nói tôi vu khống.

Đến tháng thứ mười hai, tôi biết mình đã đủ bình tĩnh.

Tôi quyết định tổ chức một bữa cơm.

Năm mâm.

Mời đầy đủ hai bên nội ngoại.

Tôi nói với mọi người:

– Lâu rồi gia đình mình không ngồi lại đông đủ. Hôm nay con muốn làm bữa cơm cảm ơn bố mẹ.

Không ai nghi ngờ.

Chồng tôi còn vui vẻ phụ tôi kê bàn ghế.

Anh đâu biết, từng chiếc ghế hôm ấy đều được tôi sắp xếp rất kỹ.

Hai đứa con được tôi gửi sang nhà bác ru//ột từ sáng.

Tôi không muốn tuổi thơ của các con bị á//m ảnh.

Đúng mười một giờ trưa.

Hai bên gia đình đã có mặt đông đủ.

Bố mẹ chồng, bố mẹ đẻ, các bác, các cô.

Không khí rất vui vẻ.

Mọi người vừa nâng chén, tôi đứng dậy.

– Hôm nay con xin phép nói vài điều trước khi ăn.

Không có mô tả ảnh.



Tất cả đều quay sang nhìn.

Tôi lấy từ chiếc túi bên cạnh ra một xấp giấy.

Năm mươi bản photo.

Tôi nhẹ nhàng phát cho từng người.

– Mọi người cứ đọc hết rồi mình hãy ăn.

Cả căn phòng im bặt.

Ban đầu chỉ là tiếng lật giấy.

Rồi tiếng thở dài.

Tiếp theo là tiếng ai đó đập m/ạnh xuống bàn.

Bởi trên những tờ giấy ấy là toàn bộ tin nhắn tình cảm giữa chồng tôi và người phụ nữ kia.

Những lời yêu thương.

Những cuộc hẹn.

Những lời hứa sẽ ly hôn để cưới nhau.

Có cả đoạn anh chê vợ già nua, khô khan.

Có cả câu anh nói:

– Chỉ cần đợi thêm ít lâu, nhà cửa đứng tên anh hết thì sẽ giải quyết xong.

Mẹ chồng tôi run run đánh rơi tập giấy.

Bố tôi siết chặt nắm tay.

Chồng tôi tái mét.

– Em… em điê///n à?

Tôi bình tĩnh.

– Không. Em chỉ muốn sự thật được nói trước mặt tất cả những người từng yêu thương gia đình này.

Anh lao đến định giật xấp giấy còn lại.

Tôi lùi một bước.

– Đừng. Anh đã có cả năm để nói thật. Hôm nay đến lượt em.

Anh quát lớn:

– Đây là chuyện riêng của vợ chồng.

Tôi nhìn thẳng nói đúng 3 câu khiến chồng câm nín….

Tôi nhìn thẳng nói đúng 3 câu khiến chồng câm nín:

– Một năm qua, lúc anh ôm ả nhân tình trong khách sạn bằng tiền mồ hôi nước mắt của tôi, anh có nghĩ đó là chuyện riêng không?

– Lúc anh tính kế lột sạch tài sản của mẹ con tôi để rước nó về, anh có coi tôi là vợ không?

– Hôm nay, tôi mang cả danh dự của mình ra đây không phải để giữ anh, mà là để bố mẹ anh nhìn rõ đứa con trai hiếu thảo của họ, để bố mẹ tôi biết con gái họ đã vì cái gia đình này mà nhẫn nhịn đến nhường nào!

Nói đoạn, tôi quay sang cúi đầu lạy bố mẹ chồng ba lạy, nước mắt lúc này mới khẽ lăn dài trên má:

– Con xin lỗi bố mẹ vì đã làm hỏng bữa cơm hôm nay. Nhưng con không thể tiếp tục làm một người vợ bù nhìn để con trai bố mẹ tính kế sau lưng nữa. Đơn ly hôn con đã ký sẵn, tài sản con đã nhờ luật sư niêm phong từ sáng nay. Căn nhà này là của bố mẹ tôi cho hai vợ chồng ngày cưới, mời anh thu dọn đồ đạc và rời khỏi đây ngay lập tức.

Chồng tôi đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta định mở miệng giải thích, nhưng chưa kịp nói lời nào thì một tiếng “chát” khô khốc đã vang lên.

Bố chồng tôi, người đàn ông nghiêm khắc cả đời, đã giáng cho con trai mình một cái tát nảy lửa. Ông run rẩy chỉ tay ra cửa, giọng nghẹn đặc vì nhục nhã:

– Bước ra khỏi nhà ngay! Tao không có loại con khốn nạn, phản bội vợ con, mưu mô bẩn thỉu như mày!

Mẹ chồng tôi thì khóc ngất, ôm lấy tay tôi mà cầu xin trong bất lực. Nhưng lòng tôi lúc ấy nhẹ bẫng như trút được một tảng đá nghìn cân. Tôi bước ra khỏi phòng ăn, hướng về phía cửa sổ đón ánh nắng trưa rực rỡ.

Mười hai năm thanh xuân kết thúc bằng năm mâm cơm và năm mươi bản photo. Đau thì có đau, nhưng từ ngày mai, ba mẹ con tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới – một cuộc sống không có dối trá, không có kịch bản, và tuyệt đối không có chỗ cho kẻ phản bội.