Hủy hôn ngay trong lễ ăn hỏi, tôi mất một người yêu nhưng giữ được lòng tự trọng của cả gia đình…Dù ngoài kia có bàn tán chỉ trích ra sao, tôi vẫn tin vào quyết định của mình!

Hủy hôn ngay trong lễ ăn hỏi, tôi mất một người yêu nhưng giữ được lòng tự trọng của cả gia đình…Dù ngoài kia có bàn tán chỉ trích ra sao, tôi vẫn tin vào quyết định của mình!

“Mẹ xin lỗi con…”

Đó là câu đầu tiên mẹ tôi nói sau khi khách khứa đã về gần hết.

Bà nắm chặt tay tôi, đôi mắt đỏ hoe vì khóc.

Tôi lắc đầu, ôm mẹ thật chặt.

“Không, mẹ. Người phải xin lỗi không phải là mẹ. Hôm nay con chỉ tiếc một người yêu tốt, chứ không tiếc một cuộc hôn nhân.”

Nói xong câu ấy, tôi bật khóc.


Tôi và Hoàng yêu nhau gần ba năm.

Anh là người hiền lành, t//ử tế, có công việc ổn định và chưa bao giờ đối xử tệ với tôi.

Nếu chỉ nhìn vào anh, tôi sẵn sàng gật đầu cưới ngay từ năm đầu tiên.

Nhưng người ta vẫn nói, cưới một người là cưới cả gia đình người đó.

Tôi đã không tin.

Cho đến khi chuẩn bị kết hôn.

Chỉ vỏn vẹn sáu tháng mà tôi cảm giác như đã sống mười năm trong sự mệt mỏi.

Mọi chuyện bắt đầu từ việc bàn ngày cưới.

Nhà anh cách nhà tôi chưa đầy bốn mươi cây số.

Ấy vậy mà mẹ anh liên tục lấy lý do tuổi cao, sức yếu, say xe nên đề nghị gộp tất cả các nghi thức vào một buổi sáng.

Ăn hỏi.

Xin dâu.

Rước dâu.

Xong là về.

Còn tiệc vu quy bên nhà gái thì bố mẹ chú rể không cần sang.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đám cưới



Mẹ tôi chỉ nhẹ nhàng nói:

“Tiệc nhà gái không phải để khoe khoang. Đó là lời cảm ơn với họ hàng, bà con đã nuôi con gái chúng tôi lớn lên. Bố mẹ chú rể có mặt là sự tôn trọng dành cho gia đình tôi.”

Hoàng về trao đổi.

Tưởng mọi chuyện sẽ ổn.

Ai ngờ hôm sau, mẹ anh gọi điện sang.

Giọng bà đầy vẻ ban ơn:

“Do cháu Hương cứ nằng nặc muốn chúng tôi sang nên nhà tôi mới chiều.”

Mẹ tôi chỉ cười.

Nhưng tôi nhìn thấy ánh mắt bà buồn đi rất nhiều.

Điều khiến tôi chua chát nhất là vài hôm sau, trong lần hai gia đình gặp nhau, mẹ anh đi lại nhanh nhẹn, nói cười suốt cả buổi.

Bốn mươi cây số.

Chưa kịp say xe thì đã tới nơi.

Chuyện thứ hai khiến tôi bắt đầu nhìn nhận lại.

Trong một buổi nói chuyện, mẹ anh hỏi thẳng:

“Nhà cháu cho bao nhiêu vàng?”

Tôi nghĩ bác hỏi để chuẩn bị trao lại tương xứng.

Nhưng không.

Bác cười rồi nói:

“Nhà bác không có vàng đâu. Bác hỏi để biết nhà cháu có đủ vàng bán đi cọc chung cư không. Nhà bác đã cho hai đứa quyền được ở riêng rồi, nhà gái lo phần nhà cửa là hợp lý.”

Tôi sững người.

“Cho quyền được ở riêng?”

Một câu nói nhẹ tênh.

Nhưng đủ để tôi hiểu cách họ nhìn con dâu.

Tôi mỉm cười.

Lần đầu tiên tôi đáp lại một người lớn mà không hề nhún nhường.

“Bác ạ, hôm nay bác mang lễ đến là để xin phép bố mẹ cháu cho cháu về làm dâu, chứ không phải ban cho cháu một đặc ân nào cả.

Gia đình nào có điều kiện thì hỗ trợ con.

Không có thì hai đứa tự cố gắng.

Nhưng không ai có quyền mặc định nhà gái phải lo nhà cửa.”

Không khí im phăng phắc.

Từ hôm ấy, tôi biết mình đã không còn được lòng nhà trai.

Nhưng tất cả vẫn chưa bằng ngày ăn hỏi.

Hai gia đình thống nhất rất rõ.

Sau nghi lễ sẽ dành khoảng ba mươi phút để chụp ảnh kỷ niệm.

Rồi mới xin dâu.

Mọi thứ đang diễn ra vui vẻ.

Thợ ảnh vừa sắp xếp đội hình.

Thì bên nhà trai bỗng bê lễ đứng dậy.

“Đi thôi!”

“Còn chụp gì nữa!”

“Mau lên!”

Một người đàn ông lớn tuổi còn chỉ tay vào tôi và Hoàng.

“Chúng mày đứng dậy!”

Một người khác quát luôn thợ ảnh:

“Dẹp đi! Chụp cho lắm vào.”

Anh thợ ảnh bị xô đến mức suýt ngã.

Cả hội trường lặng đi.

Mẹ tôi cúi mặt.

Bố tôi siết chặt hai bàn tay.

Tôi nhìn quanh.

Không một ai bên nhà trai lên tiếng ngăn lại.

Không một ai xin lỗi.

Tôi bỗng thấy tim mình lạnh ngắt.

Nếu hôm nay họ có thể đối xử với bố mẹ tôi như vậy…

Thì sau này, khi tôi đã là con dâu…

Liệu họ sẽ đối xử với tôi ra sao?

Tôi bước đến kéo tay Hoàng.

“Anh đi với em.”

Rồi tôi mời bố mẹ hai bên và trưởng đoàn ngồi lại.

Tôi nói rất bình tĩnh.

“Hôm nay là ngày trọng đại nhất đời em.

Em chỉ cưới một lần.

Em muốn mọi nghi thức diễn ra trong sự tôn trọng.

Nếu nhà trai không tôn trọng gia đình em…

Thì em xin phép….

… dừng cuộc hôn nhân này lại tại đây. Con xin phép trả lại toàn bộ lễ dẫn cưới.

Cả hội trường như nổ tung sau câu nói của tôi.

Mẹ Hoàng đứng phắt dậy, mặt đỏ gay vì giận dữ, chỉ thẳng tay vào mặt tôi mà lu loa lên: – Chị nghĩ chị là ai mà dám ăn nói bề trên như thế? Nhà tôi rước chị về chứ không phải rước một bà hoàng! Chỉ vì vài bức ảnh mà chị dám hủy hôn, làm nhục mặt gia đình tôi trước bao nhiêu quan khách à?

Hoàng cuống cuồng níu lấy tay tôi, giọng run rẩy: – Hương ơi, anh xin em, mọi người chỉ đang vội vì sợ lỡ giờ đẹp thôi mà. Em đừng bốc đồng như thế, nghĩ cho tương lai của hai đứa đi em!

Tôi nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gạt tay Hoàng ra. Nhìn thẳng vào mắt anh, nước mắt tôi chực trào nhưng giọng nói thì không hề lung lay: – Hoàng ạ, nếu chỉ vì sợ lỡ giờ đẹp, người ta sẽ mở lời xin phép bố mẹ em một câu tử tế, chứ không phải xô đẩy thợ ảnh và quát tháo như đuổi tà ngay giữa nhà em. Anh bảo em bốc đồng? Không, em đã nhẫn nhịn suốt sáu tháng qua rồi. Từ việc mẹ anh coi khinh bố mẹ em xa xôi, đến việc tính toán từng chỉ vàng cưới, em đều nén lại vì anh. Nhưng hôm nay, nhìn bố mẹ em phải cúi đầu chịu sự xúc phạm ngay tại nhà mình, em biết mình không thể nhịn được nữa.

Tôi quay sang cúi đầu chào trưởng đoàn và bố mẹ Hoàng, dõng dạc nói lời cuối cùng: – Con gái nhà ai cũng là báu vật của cha mẹ. Bố mẹ con nuôi con ăn học thành người, không phải để ngày hôm nay gả con đi trong sự ban ơn và khinh rẻ của nhà trai. Lễ đen và lễ vật con xin gửi lại đủ, không thiếu một nghìn. Mời nhà trai ra về cho.

Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng vào trong phòng, bỏ lại sau lưng tiếng chửi bới, tiếng cãi vã và cả tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ.

Hoàng đứng ngoài cửa phòng gọi tôi hồi lâu, nhưng tôi không mở. Tôi biết Hoàng tốt, nhưng sự dung túng và bất lực của anh trước sự quá quắt của gia đình chính là chiếc thòng lọng sẽ siết chết tôi trong tương lai. Tôi thà mang tiếng “bị hủy hôn”, thà để người đời bàn tán ra vào, còn hơn để bố mẹ mình phải sống trong sự nhục nhã vì có một đứa con dâu bị nhà chồng coi thường.

Khi tiếng xe của nhà trai đi khuất, không gian trở lại vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Tôi bước ra ngoài, căn nhà bừa bộn rạp cưới nhưng lòng tôi lại nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tôi ôm lấy mẹ, người phụ nữ đã cả đời nhẫn nhịn vì con, và khóc cho bằng hết những uất ức.

Hủy hôn ngay trong lễ ăn hỏi, tôi mất một người yêu nhưng giữ được lòng tự trọng của cả gia đình… Dù ngoài kia có bàn tán chỉ trích ra sao, tôi vẫn tin vào quyết định của mình!