Anh xe ôm đi phỏng vấn vệ sĩ, nữ tỷ phú hỏi: “Nếu chồng tôi và nh::ân tì::nh của anh ta bị batcoc, anh cứ::u ai”? và câu trả lời khiến bao người giậ/t mình!

Anh xe ôm đi phỏng vấn vệ sĩ, nữ tỷ phú hỏi: “Nếu chồng tôi và nh::ân tì::nh của anh ta bị batcoc, anh cứ::u ai”? và câu trả lời khiến bao người giậ/t mình!

Hùng, ba mươi sáu tuổi, là một gã chạy xe ôm công nghệ lầm lì ở thành phố. Mỗi sáng, khi những ngọn đèn đường vàng vọt chưa kịp tắt, Hùng đã dắt chiếc xe máy cũ kỹ ra khỏi con hẻm nhỏ ở Quận 4. Anh lau chùi nó cẩn thận như lau một thứ quý giá. Cuộc sống của Hùng gói gọn trong tiếng động cơ rầm rì và những cuốc xe vội vã giữa dòng người kẹt cứng.

Ít ai biết, dưới lớp áo khoác bạc màu nắng gió ấy là những v///ết sẹ//o chằng chịt. Ngày xưa anh đã từng làm một công việc đặc biệt. Vợ bỏ đi vì không chịu nổi cảnh ngh//èo túng, Hùng chấp nhận số phận, ch//ôn v///ùi quá khứ hào hùng vào khói bụi thị thành.

Ngày Hùng nhận được cuộc gọi từ tập đoàn V.A mời phỏng vấn vị trí v/ệ sĩ trưởng, anh đã định từ chối. Anh không có bằng cấp, không chứng chỉ quốc tế, hồ sơ xin việc chỉ vỏn vẹn mấy dòng lý lịch đã cũ. Nhưng khoản nợ vi/ện phí cho mẹ già ở quê thôi thúc anh đến đó.

Phòng họp tầng 68 của tòa tháp V.A lạnh toát, nồng nặc mùi ti//ền và sự ngạo mạn. Hùng ngồi đối diện với một hội đồng phỏng vấn gồm năm người: Giám đốc nhân sự, Trưởng ban a//n ni//nh, Luật sư trưởng và hai trợ lý. Ai nấy đều vest đen phẳng lỳ, nhìn gã đàn ông mặc sơ mi trắng đã ngả màu cháo lòng với ánh mắt dò xét, khi//nh khỉnh.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là Vũ Ngọc Lam – “Bà đầm thép” của giới bất động sản. Ba mươi tuổi, đẹp sắc sảo nhưng lạnh lùng như một tảng băng trôi. Cô không nhìn hồ sơ, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào Hùng như muốn lột trần tâm can anh.

– “Anh Hùng.” – Lam lên tiếng, giọng nói trầm nhưng uy lực – “Anh nghĩ vì sao tôi lại gọi một người chạy xe ôm đến đây phỏng vấn cho vị trí bảo vệ tín//h mạ//ng của một tỷ phú?”

Hùng đáp, giọng khàn đặc nhưng bình thản: – “Vì những kẻ ngồi ngoài kia chỉ biết tuân theo mệnh lệnh như những cỗ máy. Còn cô cần một kẻ đã từng bước qua c//ửa t///ử để biết th//ầ//n ch//ế//t đang nấp ở đâu trong đám đông này.”

Trưởng ban a/n ni//nh đập bàn: – “Thái độ gì đấy? Anh có biết quy trình bảo vệ yếu nhân chuẩn quốc tế không mà mạnh miệng?”

Hùng không chớp mắt: – “Quy trình là thứ đầu tiên người ta vứt bỏ khi cái chet kề vào c///ổ.”

Không khí trong phòng căng như dây đàn. Lam nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi nhưng không mang chút hơi ấm. Cô ra hiệu cho Trưởng ban a/n n/inh im lặng.

– “Được. Khẩu khí tốt.” – Lam đứng dậy, bước chậm rãi quanh Hùng – “Tôi không cần xem v/õ th//u//ật của anh. Tôi chỉ có một câu hỏi tình huống. Nếu anh trả lời sai, mời anh về ngay lập tức.”
Lam dừng lại ngay sau lưng Hùng, ghé sát tai anh thì thầm, nhưng đủ để cả phòng nghe thấy:

– “Giả sử, chúng ta đang ở trong một cuộc h//ỗn lo//ạn. Chồng tôi và cô nhân tình của anh ta bị batcoc, bị kề d vào c/ổ ngay trước mắt chúng ta. Kẻ batcoc yêu cầu tôi phải giao nộp tài liệu, nếu không chúng sẽ x//ử cả hai. Tôi g//ào th///ét, ra lệnh cho anh phải lao vào c//ứu chồng tôi. Anh sẽ làm gì? C//ứu chồng tôi, hay c//ứu nhân tình của anh ta?”…

Câu hỏi như một cái b/ẫy ch//ết người. Cả căn phòng nín thở. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Hùng. Đây là một câu hỏi về đạo đức, về lòng trung thành, và cả về sự nhân văn. Hùng ngồi im như tượng đá. Mười giây trôi qua. Hai mươi giây. Anh từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lam qua hình phản chiếu trên tấm kính cửa sổ.

Hùng nhìn thẳng vào Vũ Ngọc Lam, ánh mắt không dao động.

Cả căn phòng chờ đợi một câu trả lời “đúng chuẩn” – cứu chồng của bà chủ, thể hiện lòng trung thành tuyệt đối.

Nhưng Hùng khẽ nói, giọng trầm và dứt khoát:

– “Tôi không cứu ai cả.”

Không khí như đông cứng lại.

Trưởng ban an ninh bật dậy:
– “Anh đang đùa với chúng tôi đấy à?!”

Hùng vẫn bình thản:
– “Nếu tôi phải chọn giữa hai con tin… thì nghĩa là tôi đã thua ngay từ đầu.”

Cả phòng im phăng phắc.

Anh tiếp tục, ánh mắt lạnh như thép:

– “Nhiệm vụ của tôi không phải là chọn ai đáng sống hơn. Nhiệm vụ của tôi là không để tình huống đó xảy ra… và nếu đã xảy ra, thì phải kết thúc nó trong vài giây – trước khi kẻ bắt cóc kịp ra tay.”

Lam nheo mắt:
– “Nói cụ thể.”

Hùng đứng dậy. Lần đầu tiên, dáng vẻ của một “gã xe ôm” biến mất hoàn toàn.

– “Trong tình huống cô vừa đưa ra, tôi sẽ không nghe lệnh cứu ai cả. Tôi sẽ ưu tiên loại bỏ mối đe dọa.”

Anh giơ tay, mô phỏng nhanh như chớp:

– “Kẻ cầm dao thường sẽ căng thẳng, ánh mắt và cổ tay sẽ lộ sơ hở trong khoảnh khắc chúng tập trung vào việc ép buộc. Tôi cần đúng một giây… để kết thúc.”

Giọng anh trầm xuống:

– “Nếu tôi cứu một người… người còn lại chắc chắn chết. Nếu tôi xử lý đúng… cả hai có thể sống.”

Một khoảng lặng dài bao trùm.

Luật sư trưởng lắp bắp:
– “Nhưng… nếu anh thất bại thì sao?”

Hùng nhìn thẳng:
– “Thì tôi là người phải chết đầu tiên. Không phải họ.”

Câu nói rơi xuống như một nhát búa.

Vũ Ngọc Lam im lặng rất lâu. Rồi bất ngờ… cô bật cười.

Không phải nụ cười lạnh lùng thường thấy, mà là nụ cười thật sự.

– “Cuối cùng… cũng có người trả lời đúng.”

Cả hội đồng sững sờ.

Lam quay lại, giọng dứt khoát:

– “Những kẻ trước anh đều chọn cứu ‘chồng tôi’ để lấy lòng, hoặc chọn ‘nhân tình’ để thể hiện đạo đức. Nhưng tất cả đều quên mất một điều…”

Cô nhìn thẳng vào Hùng:

– “Vệ sĩ không phải là người lựa chọn. Vệ sĩ là người kết thúc nguy hiểm.”

Cô đưa tay ra:

– “Chào mừng anh, Đội trưởng Hùng.”

Hùng không bắt tay ngay. Anh chỉ hỏi một câu:

– “Mức lương đủ để tôi trả viện phí cho mẹ chứ?”

Lam mỉm cười nhẹ:

– “Gấp mười lần hiện tại của anh.”

Hùng lúc này mới đưa tay ra bắt.

Bàn tay chai sạn của “gã xe ôm”… siết chặt tay nữ tỷ phú.

Không ai trong căn phòng dám coi thường anh thêm một lần nào nữa.

Bởi họ vừa nhận ra—

Người đàn ông này chưa bao giờ là kẻ tầm thường. Chỉ là… anh chọn sống như vậy mà thôi.