Mẹ ruột lên chăm đẻ mang theo 20 cái chân giò ngon nõn nà, vậy mà mẹ chồng âm thầm đem 16 cái cho em chồng. Không ngờ chỉ một câu “Con cứ giả vờ không biết” của mẹ dẫn đến màn cao tay khiến cả nhà ch//ết sững hôm sau…
Mẹ ruột lên chăm đẻ mang theo 20 cái chân giò ngon nõn nà, vậy mà mẹ chồng âm thầm đem 16 cái cho em chồng. Không ngờ chỉ một câu “Con cứ giả vờ không biết” của mẹ dẫn đến màn cao tay khiến cả nhà ch//ết sững hôm sau…
Tôi sinh Bống được hai ngày thì mẹ ruột từ quê bắt chuyến xe sớm lên. Mẹ tôi ôm theo hai giỏ to, nặng trịch, vừa bước vào phòng đã thở hổn hển:
– Mẹ mang ít đồ lên cho con với cháu. Lần đầu sinh, phải ăn cho lại sức
Tôi nhìn vào giỏ mà choáng: hai mươi cái chân giò heo bóng mỡ, được mẹ rửa sạch, ướp sẵn gừng sả, bỏ vào túi riêng.
Chồng tôi, anh Vinh, đang bế con cũng cười:
– Trời đất, mẹ mang cả cái chợ lên chắc?
Mẹ tôi thở dài:
– Nhà mình có mỗi mình con gái, không chăm thì ai chăm.
Nói rồi mẹ quay sang mẹ chồng tôi đang ngồi ở góc phòng. Bà Thoa – mẹ chồng – gật đầu rất nhẹ:
– Vâng, cảm ơn thông gia vất vả.
Giọng bà nhàn nhạt, không mặn không nhạt. Tôi đã quen cách cư xử của bà: lúc nào cũng lịch sự theo kiểu trách nhiệm, nhưng không hề thân.
Hôm đó, tôi vẫn còn yếu, chỉ nằm nhìn hai mẹ dọn dẹp.
Đến chiều, tôi nghe tiếng lục đục ở ngoài hành lang. Hơi tò mò, tôi nhờ Vinh đẩy cửa hé ra xem. Anh xem xong thì im lặng, vẻ mặt khó nói.
– Mẹ ơi, mẹ làm gì mà mang đi nhiều thế? giọng Vinh vang lên ngoài cửa.
Tôi giật mình, cố chống người dậy nhìn ra.
Mẹ chồng tôi đang xách cả túi to chân giò mang xuống cầu thang

Tôi suýt bật dậy khỏi giường.
Túi chân giò mẹ ruột tôi mang lên—từng cái một, bóng mỡ, tươm tất, đúng kiểu “chân giò hầm hạt sen cho sản phụ”—nằm gọn trong tay mẹ chồng tôi, mà không phải túi nhỏ… mà là túi to nhất.
Bà nói, giọng thoải mái như thể việc đó là lẽ đương nhiên:
– À mẹ mang xuống cho con Thuỷ (em chồng tôi) nó hầm ăn. Nó nghén mấy hôm nay.
Tôi sững người.
Mười sáu cái.
Tôi nhìn cái túi mẹ để lại trên bàn. Chỉ còn bốn cái.
Mẹ ruột tôi đứng lặng ở góc phòng, mắt nhìn xuống, bàn tay run run vì cố kìm nén.
Tôi nghẹn lại:
– Mẹ… sao mẹ không nói gì?
Mẹ tôi chỉ đặt nhẹ tay lên tay tôi, thì thầm một câu mà lúc đó tôi chưa hiểu hết:
– Con cứ giả vờ không biết. Để mai mẹ lo.
Sáng hôm sau.
Phòng hậu sản đông nghẹt người đến thăm. Mẹ chồng tôi vừa tiếp khách vừa khoe:
– Sản phụ mới sinh, còn mệt, thông gia lo lắng mang ít đồ lên chăm cả tháng đấy…
Nói thì nhẹ nhàng nhưng giọng bà đầy tự hào như thể đó là công của nhà bà.
Mẹ tôi khi ấy đang đứng cắt trái cây.
Tự nhiên mẹ quay sang nói đủ lớn để cả phòng nghe:
– À chị Thoa này, hôm qua tôi mang lên 20 cái chân giò loại ngon nhất, định để con dâu bồi bổ cả tháng. Không biết sao sáng nay tôi đếm lại… còn mỗi 4 cái.
Phòng hậu sản im phăng phắc.
Mẹ chồng tôi cười gượng:
– À… hôm qua tôi thấy nhiều quá nên mang bớt xuống cho cái Thuỷ…
Mẹ tôi gật gù:
– Ừ, cho Thuỷ thì cũng được. Nhưng tôi nhớ năm ngoái chị có bảo… Thuỷ bị mỡ máu cao, bác sĩ dặn tuyệt đối không được ăn chân giò cơ mà?
Cả phòng “Ồ” lên một tiếng.
Em chồng tôi đang ngồi gọt hoa quả cho mẹ, nghe vậy suýt nghẹn.
Một bà ở giường bên vỗ đùi:
– Trời đất, chân giò béo ngậy mà bị mỡ máu lại mang về cho con gái ăn hả chị? Nguy hiểm lắm đó!
Mặt mẹ chồng tôi tái mét.
Nhưng mẹ tôi chưa dừng lại.
Mẹ thẳng thắn:
– Thôi không sao. Tôi chỉ muốn biết chị mang 16 cái chân giò mẹ tôi chuẩn bị từ 3 giờ sáng đi đâu. Nếu cho Thuỷ ăn là nguy hiểm. Còn nếu không cho Thuỷ thì… chị cho ai?
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía bà Thoa.
Bà ấp úng, lúng túng đến mức không nói được câu nào.
Lúc ấy, Vinh – chồng tôi – lên tiếng, giọng nghiêm hẳn:
– Mẹ định… mang xuống cho nhà bác Sáu dưới tầng một đúng không? Hôm qua con nghe mẹ gọi điện.
Phòng lại xôn xao.
Ai cũng biết bác Sáu là người hay xin xỏ đồ ăn, còn mẹ chồng tôi thì nổi tiếng… sĩ diện.
Mẹ chồng tôi ngồi thụp xuống ghế, mặt đỏ như gấc. Không thể chối.
Mẹ tôi mỉm cười rất nhẹ:
– Không sao đâu chị. Đồ tôi mang lên cho con gái tôi. Từ giờ xin chị để cháu tự giữ. Chị yên tâm, tôi ở đây chăm, không phiền chị nữa.
Một câu nhẹ nhưng chặt đứt mọi đường lách.
Cả phòng lặng ngắt như tờ.
Tối hôm đó, khi chỉ còn gia đình, mẹ chồng tôi lặng lẽ bước vào phòng, đặt túi đồ xuống cạnh giường tôi.
Túi được buộc lại cẩn thận.
Mở ra…
Đủ 16 cái chân giò, sạch sẽ, sắp xếp ngay ngắn.
Bà nói nhỏ, hụt hơi:
– Mẹ… xin lỗi con. Từ mai… con muốn ăn gì mẹ đi mua.
Tôi nhìn mẹ ruột đang ngồi bên cạnh, ánh mắt điềm tĩnh, hiền nhưng sắc như dao mỏng.
Hóa ra màn “cao tay” của mẹ không phải quát nạt, không phải đấu đá.
Chỉ là…
Một câu nói.
Đúng lúc.
Đúng chỗ.
Đúng người.
Và khiến cả nhà…