GIÚP VIỆC VÀO NHÀ TÔI LÀM ĐƯỢC 2 THÁNG, THÌ SÁNG NÀO CŨNG LẲNG LẶNG DẬY TỪ 4 GIỜ SÁNG, LÉN RA NGOÀI. TÔI HỎI ĐI ĐÂU MÀ SỚM THẾ, CÔ ẤY CƯỜI GƯỢNG BẢO “ĐI TẬP THỂ DỤC”… NHƯNG TRONG TAY LẠI LUÔN CẦM THEO MỘT CHIẾC TÚI BÓNG ĐEN 

GIÚP VIỆC VÀO NHÀ TÔI LÀM ĐƯỢC 2 THÁNG, THÌ SÁNG NÀO CŨNG LẲNG LẶNG DẬY TỪ 4 GIỜ SÁNG, LÉN RA NGOÀI. TÔI HỎI ĐI ĐÂU MÀ SỚM THẾ, CÔ ẤY CƯỜI GƯỢNG BẢO “ĐI TẬP THỂ DỤC”… NHƯNG TRONG TAY LẠI LUÔN CẦM THEO MỘT CHIẾC TÚI BÓNG ĐEN 👇



Tôi vốn là người khá cẩn thận và kỹ tính trong chuyện nhà cửa. Nhà tôi không phải quá giàu nhưng từ ngày mở cửa hàng online, kinh tế khá hơn nên tôi thuê một cô giúp việc để đỡ việc cơm nước, dọn dẹp. Cô giúp việc tên là Nguyệt, trông tầm hơn bốn mươi, dáng người nhỏ thó, da ngăm ngăm, mắt lúc nào cũng cúi xuống.

Ngày đầu tiên, tôi đã thấy cô ấy dậy sớm hơn mình. Tôi xuống bếp lúc 6 giờ, thì Nguyệt đã dọn dẹp sân, lau cửa kính sạch bóng. Tôi khá hài lòng. Thế nhưng sau khoảng một tuần, tôi để ý một điều: sáng nào cô ấy cũng mở cửa đi ra ngoài lúc 4 giờ sáng. Lúc đầu tôi tưởng cô ấy dậy sớm đi chợ. Nhưng rõ ràng đồ ăn tôi mua trước đó còn nguyên, chưa hề được dùng. Tôi gặng hỏi, Nguyệt bảo: “Dạ, tôi đi bộ tập thể dục cho khỏe người. tôi quen dậy sớm rồi.”

Nghe thì hợp lý, nhưng một người tập thể dục ngoài trời, đổ mồ hôi, đáng lẽ phải thay đồ. Đằng này mỗi lần cô ấy quay về, áo quần vẫn khô, tóc cũng không rối, mặt mày không đỏ. Điều lạ hơn là sáng nào cô ấy cũng mang về một chiếc túi nylon đen, buộc chặt.

Sự cảnh giác trong tôi tự nhiên trỗi dậy. Một buổi sáng, tôi cố tình dậy sớm, mở ca/me/ra xem thì chế//t đi//ếng với bộ dạng của giúp việc…

…Trên màn hình điện thoại, tôi thấy Nguyệt lén mở cửa sau, tay cầm chiếc túi nylon đen quen thuộc. Cô ta không hề đi bộ quanh khu như nói. Nguyệt rẽ sang con hẻm nhỏ phía sau nhà tôi, nơi có bãi đất trống vắng người qua lại.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi khoác vội áo, lén theo sau.

Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống thân hình gầy gò của Nguyệt. Cô ta ngồi thụp xuống, mở túi nylon ra. Bên trong… không phải rác, cũng không phải đồ ăn thừa. Là những gói đồ được bọc cẩn thận: vàng vòng cũ, dây chuyền mảnh, vài tờ tiền lẻ nhàu nát… và cả mấy món đồ chơi nhỏ của con tôi mà tôi từng nghĩ “chắc để quên đâu đó”.

Tôi bủn rủn tay chân.

Chưa kịp định thần, tôi thấy cô ta đào một cái hố nhỏ dưới gốc cây, cẩn thận chôn chiếc túi xuống, rồi lấp đất lại rất nhanh. Xong xuôi, Nguyệt đứng dậy, phủi tay, nhìn quanh đầy cảnh giác.

Tôi bước ra khỏi bóng tối.

– Cô làm gì ở đây?

Nguyệt giật bắn, mặt tái mét, cả người run lên. Chiếc túi khác trên tay rơi xuống đất, miệng lắp bắp:
– Dạ… dạ… tôi… tôi chỉ mang rác đi đổ…

Tôi cúi xuống, mở chiếc túi vừa rơi. Bên trong là chiếc nhẫn cưới của tôi – thứ tôi tìm suốt cả tuần nay không thấy.

Tôi không quát, không chửi. Tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt Nguyệt:

– Cô còn giấu bao nhiêu thứ của nhà tôi nữa?

Nguyệt bật khóc. Cô quỳ sụp xuống, nói trong nước mắt rằng con trai cô đang nợ nần cờ bạc, bị người ta dí nợ. Cô sợ bị phát hiện nên mỗi sáng tranh thủ mang đồ ăn cắp đi chôn tạm, định bụng sau này lén mang bán dần.

Nghe xong, tôi vừa giận, vừa rùng mình. Nếu hôm đó tôi không để ý chiếc túi đen, không bật camera sớm hơn… có lẽ đến lúc mất sạch đồ quý trong nhà, tôi vẫn còn nghĩ mình “đãng trí”.

Tôi không giao cô ta cho công an. Nhưng tôi yêu cầu Nguyệt đào lại tất cả những gì đã chôn, trả đủ từng món. Ngay sáng hôm đó, tôi cho cô nghỉ việc, trả công đúng ngày, nhưng nói rõ:

– Tôi thông cảm cho hoàn cảnh của cô. Nhưng trộm cắp là trộm cắp. Nếu cô còn quay lại quanh nhà tôi lần nữa, tôi sẽ không nhân nhượng đâu.

Nguyệt cúi đầu liên tục xin lỗi rồi lặng lẽ rời đi, dáng người nhỏ bé khuất dần trong con hẻm sớm mờ sương.

Từ hôm đó, mỗi lần thấy một chiếc túi nylon đen, tim tôi vẫn khẽ nhói lên. Không phải vì sợ mất của – mà vì nhận ra: đôi khi, nguy hiểm không đến từ người lạ mặt, mà từ chính người mình tin tưởng bước vào nhà.