Yêu nhau suốt 3 năm nhưng tôi nhất quyết không “v/ư//ợt rào”, chỉ muốn giữ trọn vẹn cho đến ngày cưới. Bạn bè ai cũng cười ch//ê tôi dạ//i dột, bảo “m//ỡ treo miệng mè//o mà không biết ă/n”. Nhưng không ai ngờ, chỉ sau một đêm tâ//n hôn… tôi lại phải nằm viện suốt cả tuần.
Yêu nhau suốt 3 năm nhưng tôi nhất quyết không “v/ư//ợt rào”, chỉ muốn giữ trọn vẹn cho đến ngày cưới. Bạn bè ai cũng cười ch//ê tôi dạ//i dột, bảo “m//ỡ treo miệng mè//o mà không biết ă/n”. Nhưng không ai ngờ, chỉ sau một đêm tâ//n hôn… tôi lại phải nằm viện suốt cả tuần.
Tôi chưa bao giờ nghĩ, chuyện tôi kiên trì giữ mình, giữ cho vợ suốt 3 năm chờ đến đêm tân hô;;n, lại có thể dẫn tới… một tuần nằm viện vì lý do không ai ngờ. Mọi chuyện bắt đầu từ 3 năm trước, khi tôi quen Hương, cô gái khiến tôi hoàn toàn thay đổi, từ một “con ngựa bất kham” thành chàng trai cầu tiến, chăm ngoan. Hương dịu dàng, sống nguyên tắc và đặc biệt là mẫu người truyền thống đúng nghĩa. Ngay từ những lần đầu gặp gỡ, cô ấy đã thẳng thắn nói:
– Em không c:;ổ h:;ủ, nhưng em muốn giữ tất cả cho người chồng tương lai. Nếu anh thực sự nghiêm túc, hãy cùng em đợi đến ngày cưới.
Tôi thừa nhận lúc ấy có phần… hụ:;t hẫ;:ng, nhưng đồng thời lại thấy mình phải trân trọng cô ấy hơn bao giờ hết. Thế là, từ một g:ã đàn ông chẳng mấy khi nghĩ đến tương lai, tôi bắt đầu sống có trách nhiệm.
Ba năm yêu nhau, tôi giữ lời hứa, không “vư:ợt rà;o”, không đòi hỏi, không than phiền. Tôi nghĩ, nếu đã chờ được 3 năm thì đêm tân hôn chắc chắn sẽ “đáng đồng tiền bát gạo”.
Và rồi ngày cưới cũng đến. Khi Hương bước ra từ phòng t//ắm, tôi hà/o hứ/ng lao tới, b//ế thố/c cô ấy lên để cùng bước vào giường ngủ, trong tiếng nhạc lãng mạn vang lên. Nhưng…
Nhưng… đời không như là mơ, và sự “hào hứng” quá đà của tôi chính là khởi đầu cho một chuỗi bi kịch dở khóc dở cười.
Thay vì một đêm tân hôn lãng mạn như phim điện ảnh, một tiếng “C RẮ C” khô khốc vang lên kèm theo cơn đau nhói truyền thẳng vào đại não. Do bế thốc Hương lên quá đột ngột trong tư thế sai lệch, cộng với việc tinh thần quá kích động sau 3 năm kìm nén, cụm cơ lưng và cột sống của tôi hoàn toàn biểu tình.
Tôi khuỵu rạp xuống, kéo theo cả Hương ngã nhào xuống nệm. Mặt tôi tái mét, mồ hôi hột vã ra như tắm, toàn thân bất động không thể nhúc nhích nổi một ngón tay. Nhìn tôi nằm im re, mặt méo xẹo, Hương ban đầu còn tưởng tôi đang “diễn sâu” để trêu cô ấy. Nhưng khi thấy tôi bật khóc tu tu vì quá đau, cô ấy mới hốt hoảng hét lên gọi bố mẹ chồng.

Đêm tân hôn trong mơ chính thức biến thành đêm “bảo hiểm y tế” cứu mạng. Tiếng nhạc lãng mạn được thay thế bằng tiếng còi xe cấp cứu. Tôi được khiêng ra khỏi nhà trên chiếc cáng thương trước sự chứng kiến của cả khu phố, trong tình trạng mặc độc một chiếc quần đùi chú rể.
Bác sĩ tại bệnh viện kết luận: Thoát vị đĩa đệm cấp tính kèm giãn dây chằng lưng do vận động mạnh sai tư thế.
Thế là, suốt một tuần sau đó, giường tân hôn của tôi được đổi thành giường bệnh trắng toát. Tôi phải nằm sấp, bất động hoàn toàn để bác sĩ châm cứu, vật lý trị liệu. Bạn bè đến thăm, đứa nào đứa nấy không nhịn nổi cười, ra sức trêu chọc:
-
“Bảo ‘mỡ treo miệng mèo mà không ăn’, ai ngờ lúc được ăn mèo lại gãy răng thế này!”
-
“Kiềm chế 3 năm làm gì để rồi bung xõa một phát đi luôn cái cột sống hả bạn ơi?”
Hương vừa ngượng vừa thương chồng, suốt một tuần liền túc trực chăm sóc, đút từng thìa cháo cho tôi. Nhìn vợ ân cần, tôi vừa cắn rơm cắn cỏ tự trách cái sự “vội vàng” của mình, vừa tự an ủi: Dù sao thì cột sống có thể đau, nhưng tình yêu của chúng tôi thì đã được thử thách qua 3 năm và một đêm tân hôn “nhớ đời” nhất trần gian. Chuyện “vượt rào” đành phải khất lại, đợi ngày cái lưng này hồi phục vậy!