Đúng lúc thẩm phán chuẩn bị đưa ra phán quyết về quyền nuô//i con, cậu con trai chín tuổi của tôi bất ngờ đứng dậy cất tiếng. Chỉ một câu nói của thằng bé đã khiến người đàn ông luôn lạ/nh lùng như chồng tôi tá//i mét, còn cả phòng xử án sững sờ…
Đúng lúc thẩm phán chuẩn bị đưa ra phán quyết về quyền nuô//i con, cậu con trai chín tuổi của tôi bất ngờ đứng dậy cất tiếng. Chỉ một câu nói của thằng bé đã khiến người đàn ông luôn lạ/nh lùng như chồng tôi tá//i mét, còn cả phòng xử án sững sờ…
Người chủ động đòi l/y h//ôn là anh ta.
Còn tôi…
Lặng lẽ chấp nhận rời đi với hai bàn tay trắng.
Nhà, xe, tiền tiết kiệm…
Tôi không tranh lấy bất cứ thứ gì.
Điều duy nhất tôi muốn, chỉ là được nuôi hai đứa con.
Nhưng ngay tại tòa, Cố Bác Văn lại bình thản bôi nhọ tôi trước mặt thẩm phán.
Anh ta nói tôi không kiểm soát được cảm xúc.
Nói tinh thần tôi bất ổn.
Nói tôi không đủ tư cách làm mẹ.
Tôi tức đến run cả người.
Muốn lên tiếng giải thích…
Nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng, thẩm phán đưa mắt nhìn hai đứa trẻ.
“Cố An, Cố Ninh.”
“Các con muốn ở với bố hay với mẹ?”
Tim tôi như bị ai siết chặt.
Đúng lúc ấy, An An bất ngờ đứng lên.
Thằng bé lạnh lùng nhìn thẳng vào bố mình.
“Thưa bác thẩm phán…”
“Con có một bí mật muốn nói.”
“Một bí mật mà… ngay cả mẹ con cũng chưa từng biết.”
Chỉ trong chớp mắt…
Gương mặt Cố Bác Văn trắng bệch.
⸻
Ánh đèn trong phòng xử án sáng đến chói mắt.
Còn tôi đứng giữa nơi ấy, chẳng khác nào một kẻ thất bại.
Người đàn ông đối diện là Cố Bác Văn.
Người chồng đã cùng tôi chung chăn gối suốt mười năm.
Bộ vest may đo vẫn phẳng phiu như mọi khi.
Phong thái vẫn lịch thiệp, ôn hòa.
Chỉ có ánh mắt từng dịu dàng năm nào đã biến mất từ rất lâu.
Thay vào đó là sự lạnh lùng và đầy toan tính.
Nữ luật sư đứng cạnh anh ta chậm rãi đẩy gọng kính.
“Ông Cố Bác Văn có địa vị xã hội, điều kiện kinh tế và năng lực nuôi dưỡng vượt trội.”
“Ông ấy hoàn toàn đủ khả năng mang đến cho hai đứa trẻ môi trường trưởng thành tốt nhất.”
Nói xong, cô ta liếc nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khinh thường.
Chiếc áo sơ mi tôi mặc đã bạc màu vì giặt quá nhiều.
Giữa phòng xử án, nó rẻ tiền đến mức đặc biệt chói mắt.
“Còn bà Từ Tri Hạ…”
“Nhiều năm không có công việc ổn định.”
“Gần như tách biệt hoàn toàn với xã hội.”

“Theo kết quả xác minh, tinh thần bà ấy không ổn định, có dấu hiệu trầm cảm.”
“Nếu giao hai đứa trẻ cho một người mẹ như vậy, đó là hành vi thiếu trách nhiệm.”
Mỗi lời nói đều như lưỡi d/a/o cứa thẳng vào tim tôi.
Đầu ngón tay lạnh buốt.
Cả cơ thể run lên không ngừng.
Mười năm qua…
Tôi từ bỏ sự nghiệp.
Từ bỏ bạn bè.
Từ bỏ cả cuộc sống của chính mình.
Ngày nào cũng chỉ biết chăm chồng, chăm con, quán xuyến mọi việc trong gia đình.
Vậy mà đến hôm nay…
Tất cả những điều ấy lại trở thành bằng chứng chứng minh tôi không xứng làm mẹ.
Cố Bác Văn muốn l/y h//ôn.
Từ lâu anh ta đã công khai qua lại với người phụ nữ tên Bạch Mộng.
Tôi ký vào đơn.
Không lấy nhà.
Không lấy tiền.
Cũng không đòi hỏi bất kỳ tài sản nào.
Tôi chỉ muốn đưa hai đứa con sinh đôi rời khỏi nơi này.
Cố An.
Cố Ninh.
Hai con là tất cả những gì tôi có.
Nhưng Cố Bác Văn không chấp nhận.
Anh ta không chỉ muốn tôi trắng tay.
Anh ta còn muốn cướp luôn hai đứa con khỏi tôi.
Thẩm phán quay sang nhìn anh ta.
“Những điều phía nguyên đơn vừa trình bày có đúng không?”
Cố Bác Văn lập tức đứng dậy.
Anh ta cúi người rất thấp.
Giọng nói đau khổ đến mức hoàn hảo.
“Thưa thẩm phán…”
“Tôi thật sự xin lỗi vì để mọi người phải chứng kiến chuyện gia đình như thế này.”
“Tri Hạ quả thực đã hy sinh rất nhiều.”
Anh ta nghẹn giọng.
Khóe mắt cũng đỏ lên.
“Nhưng cô ấy thường trút mọi áp lực lên các con.”
“Các con thi không tốt sẽ bị phạt nhịn ăn.”
“Mỗi khi tâm trạng không ổn, cô ấy lại tự nhốt mình trong phòng suốt nhiều ngày.”
“Nửa đêm, hai đứa trẻ thường phải tự pha mì vì quá đói.”
“Tôi thật sự không yên tâm giao con cho cô ấy.”
Tôi lập tức đứng bật dậy.
“Anh nói dối!”
“Tôi chưa từng làm những chuyện đó!”
Vì quá kích động, giọng tôi gần như lạc hẳn.
“Giữ trật tự!”
Chiếc búa của thẩm phán nện mạnh xuống bàn.
Ánh mắt ông nhìn tôi càng lúc càng thất vọng.
Một người phụ nữ mất kiểm soát.
Đó chính là hình ảnh mà Cố Bác Văn muốn tạo ra.
Tôi siết chặt hai bàn tay.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau nhói.
Không được hoảng.
Chỉ cần tôi mất bình tĩnh…
Tôi sẽ thua.
Tôi cố ép bản thân hít thở.
Thế nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Bị vu khống nhưng lại không thể tự chứng minh sự trong sạch…
Cảm giác ấy khiến tôi gần như nghẹt thở.
Cuối cùng, thẩm phán nhìn về phía hai đứa trẻ.
An An và Ninh Ninh mặc hai bộ vest giống hệt nhau.
Ngoan ngoãn ngồi cạnh nhau như hai bản sao.
Chính Cố Bác Văn insist đưa hai đứa đến phiên tòa.
Anh ta muốn các con tự mình đưa ra lựa chọn.
Tàn nhẫn biết bao.
“Các con muốn theo bố hay theo mẹ?”
Tôi nín thở nhìn hai con.
Ninh Ninh cúi gằm mặt.
Hai bàn tay nhỏ siết chặt vạt áo của anh trai.
Chỉ có An An…
Bình tĩnh đến lạ.
Thằng bé không nhìn tôi.
Cũng không nhìn bố.
Ánh mắt chỉ lặng lẽ hướng về phía trước.
Trái tim tôi từng chút một chìm xuống.
Từ nhỏ, An An đã chín chắn hơn em gái.
Chẳng lẽ…
Ngay cả thằng bé cũng bị điều kiện vật chất của bố thuyết phục….
Tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống tồi tệ nhất. Nếu hai con chọn Cố Bác Văn, tôi cũng không trách chúng. Anh ta giàu có, có thể cho chúng đi du học, cho chúng cuộc sống nhung lụa, còn tôi bây giờ ngay cả một nơi ở tử tế cũng chưa lo liệu xong.
Nhưng đúng lúc thẩm phán chuẩn bị đưa ra phán quyết dựa trên sự im lặng của hai đứa trẻ, Cố An – cậu con trai chín tuổi của tôi – bất ngờ đứng bật dậy.
Thằng bé kéo vạt áo phẳng phiu, đứng thẳng lưng, ánh mắt lạnh lùng bỗng chốc quét qua Cố Bác Văn rồi dừng lại trên bục thẩm phán.
“Thưa bác thẩm phán…” – Giọng An An vang lên, rành rọt và bình tĩnh đến đáng sợ. – “Con có một bí mật muốn nói. Một bí mật mà… ngay cả mẹ con cũng chưa từng biết.”
Cố Bác Văn ngồi phía đối diện khẽ biến sắc. Anh ta nhíu mày, vội vàng lên tiếng áp chế: – An An, đừng nói bậy ở tòa. Con muốn chọn ai thì cứ nói thẳng ra là được.
– Xin nguyên đơn giữ trật tự! Hãy để đứa trẻ nói hết. – Thẩm phán nghiêm giọng gõ búa, rồi dịu dàng nhìn An An. – Con nói đi, bí mật gì nào?
An An lướt ngón tay vào túi quần tây nhỏ, rút ra một chiếc máy ghi âm kỹ thuật số màu đen. Nhìn thấy chiếc máy đó, gương mặt đang tràn đầy tự tin của Cố Bác Văn lập tức tái mét, gân xanh trên trán anh ta giật nảy lên. Anh ta định đứng dậy giật lấy nhưng đã bị nhân viên an ninh tòa án nghiêm khắc chặn lại.
An An bật nút phát loa ngoài. Tiếng rè rè của băng ghi âm vang lên vài giây, sau đó là một giọng nói quen thuộc – giọng của chính Cố Bác Văn, nhưng không phải là tông giọng lịch thiệp, ấm áp thường ngày, mà là sự lạnh băng, tàn nhẫn tột cùng:
“Cố An, nghe cho kỹ đây. Khi ra tòa, mày và em mày phải nói với thẩm phán là mẹ mày bị điên, thường xuyên đánh đập, bỏ đói hai đứa. Nếu tụi mày dám chọn theo mẹ, tao sẽ cắt toàn bộ tiền chữa bệnh tim của con Ninh Ninh. Để xem người mẹ nghèo kiết xác của tụi mày lấy đâu ra mấy tỷ để cứu mạng nó.”
Tiếp theo đó là tiếng khóc nấc nghẹn của Ninh Ninh và tiếng sột soạt của ví tiền, kèm theo lời đe dọa cuối cùng:
“Ngoan ngoãn nghe lời, tao sẽ cho tụi mày mọi thứ. Bằng không, tao sẽ để con Ninh Ninh chết dần chết mòn trước mặt mẹ mày.”
“Cạch.”
An An tắt máy ghi âm. Cả phòng xử án rơi vào một sự sững sờ, im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Tôi quay sang nhìn Cố Bác Văn, rồi nhìn sang đứa con gái nhỏ Ninh Ninh đang run rẩy nép vào sau lưng anh trai. Hóa ra, lý do Ninh Ninh dạo gần đây luôn sợ hãi, lý do anh ta tự tin đòi đưa hai đứa trẻ ra tòa đến thế… là vì anh ta đã dùng chính mạng sống của con gái để ép buộc chúng!
Sự bàng hoàng và phẫn uất dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, tôi khóc không thành tiếng, lao đến ôm chặt lấy hai con vào lòng.
– Cố Bác Văn! Anh không phải là con người! Anh là đồ ác quỷ! – Tôi gào lên trong đau đớn.
Nữ luật sư của Cố Bác Văn hốt hoảng lật tìm tài liệu, còn bản thân anh ta thì sụp đổ hoàn toàn trên ghế. Gương mặt đạo mạo, lịch lãm thường ngày của vị giám đốc thành đạt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nhục nhã và sợ hãi khi hành vi cưỡng bức, đe dọa trẻ em bị phơi bày ngay tại phiên tòa tối cao.
An An ôm lấy vai tôi, thằng bé vỗ nhẹ vào lưng mẹ như một người đàn ông thực thụ, rồi ngẩng đầu nhìn thẩm phán:
– Thưa bác thẩm phán, mẹ con không bị trầm cảm, mẹ cũng chưa bao giờ bỏ đói tụi con. Mỗi đêm bố đi với người phụ nữ khác, mẹ đều thức trắng để đan áo, tự tay nấu từng bữa cơm cho tụi con. Bố dùng tiền để đe dọa mạng sống của em gái con, con không thể chọn một người bố như vậy. Con và em gái muốn được đi theo mẹ, dù có phải ăn mì tôm mỗi ngày, tụi con cũng muốn ở bên mẹ.
Những lời nói non nớt nhưng đanh thép của đứa trẻ chín tuổi đã làm lay động tất cả những người có mặt trong khán phòng. Nữ thư ký tòa án khẽ lau nước mắt, ngay cả ánh mắt của vị thẩm phán nghiêm nghị cũng dịu đi rất nhiều.
“Rầm!”
Tiếng búa tòa vang lên, dứt khoát và uy nghiêm. Thẩm phán đứng dậy, nhìn thẳng về phía Cố Bác Văn với ánh mắt khiển trách sâu sắc:
– Hành vi đe dọa, thao túng tâm lý trẻ vị thành niên của nguyên đơn Cố Bác Văn đã vi phạm nghiêm trọng đạo đức và pháp luật. Tòa án nhận thấy nguyên đơn không đủ tư cách đạo đức để nuôi dưỡng con cái.
– Nay tòa tuyên án: Quyền nuôi dưỡng hai cháu Cố An và Cố Ninh hoàn toàn thuộc về bà Từ Tri Hạ. Đồng thời, do tính chất nghiêm trọng của vụ việc, tòa yêu cầu phong tỏa một phần tài sản của ông Cố Bác Văn để lập quỹ tín thác bắt buộc, chi trả toàn bộ chi phí y tế và nuôi dưỡng hai đứa trẻ cho đến năm 18 tuổi dưới sự giám sát của pháp luật. Ông Cố Bác Văn không có quyền can thiệp.
Phán quyết đưa ra, Cố Bác Văn đổ gục xuống bàn, hai tay ôm đầu nhục nhã. Anh ta không chỉ mất đi hai đứa con để làm lá chắn danh tiếng, mà còn bị pháp luật trừng trị, mất đi một phần tài sản lớn vào tay người vợ mà anh ta từng khinh rẻ là “nghèo kiết xác”.
Tôi ôm chặt An An và Ninh Ninh vào lòng, nước mắt tuôn rơi nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự chiến thắng và hạnh phúc. Bước ra khỏi cánh cửa phòng xử án, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu rọi lên ba mẹ con tôi. Mười năm thanh xuân tăm tối đã khép lại, và một chương mới tự do, tươi sáng của cuộc đời chúng tôi chính thức bắt đầu.