Đỡ đ;ẻ cho người yêu cũ, vị bác sĩ t:/ái mặt khi nhìn thấy đứa bé vừa chào đời…“Chúng ta chia tay rồi, đừng liên lạc nữa.”
Đỡ đ;ẻ cho người yêu cũ, vị bác sĩ t:/ái mặt khi nhìn thấy đứa bé vừa chào đời…“Chúng ta chia tay rồi, đừng liên lạc nữa.”
Đó là tin nhắn cuối cùng của Linh, ba năm trước.
Và giờ đây, cô đang nằm trên bàn sinh, m/ồ hôi vã ra, tay siế/t chặt tấm drap trắng, gào lên từng c/ơn đ/a/u. Trên cổ tay vẫn còn đeo chiếc vòng cưới bằng vàng Tây đã cũ màu.
Tôi – bác sĩ trực sản hôm đó – bước vào, bàng hoàng đứng ch/ết lặng.
Và khi đứa trẻ được đưa ra ngoài, tôi suýt đánh rơi nó khỏi tay mình.
Nó có đôi mắt xếch quen thuộc, sống mũi cao, và cái lúm đồng tiền duy nhất ở má trái.
Cả phòng mổ chết lặng khi tôi lắp bắp:
“Đây… đây là con tôi.”
Ba năm trước, Sài Gòn vào mùa mưa sớm. Tôi và Linh chia tay vào một chiều thứ bảy, sau một cuộc cãi vã tưởng như chẳng có gì. Cô nói tôi quá lạnh lùng, vô tâm, chỉ biết đến sự nghiệp. Tôi nói cô quá nhạy cảm, không hiểu được áp lực của người làm bác sĩ nội trú.
Lúc ấy, tôi nghĩ chia tay là chuyện nhỏ. Rồi ai cũng sẽ đi tiếp. Không ngờ, cô đi thật, đi không ngoảnh lại. Và tôi cứ ở lại – trong căn phòng trọ nhỏ gần bệnh viện, với chiếc laptop luôn sáng đèn và lịch trực dày đặc.
Tôi không nghe tin gì về Linh kể từ đó. Nghe bạn bè bảo cô chuyển ra Đà Nẵng làm giáo viên tiểu học. Rồi sau này, không ai còn nhắc đến cô nữa. Như thể cô tan vào biển người.
Cho đến buổi trực cuối tháng năm ấy, khi tôi bước vào phòng mổ cấp cứu.
“Trường hợp sản phụ tên Nguyễn Thị Linh, 29 tuổi, mang thai tuần thứ 39, chuyển dạ ngôi thuận, tim thai yếu, cần mổ lấy gấp.”
Y tá Thủy đọc hồ sơ như mọi khi, không mảy may để ý.
Tôi cầm hồ sơ, tim khựng lại một nhịp. Nguyễn Thị Linh – cái tên quá quen. Nhưng tôi tự nhủ chắc trùng hợp. Cho đến khi bước vào phòng mổ, thấy gương mặt xanh xao đầy mồ hôi ấy, tôi mới biết… không phải trùng hợp gì cả.
Linh nhìn thấy tôi, ánh mắt sững sờ, môi mấp máy nhưng không kịp nói gì. Một cơn co tử cung ập đến, kéo theo tiếng hét xé lòng. Tôi rũ người, không kịp hỏi cô đã sống sao những năm qua, tại sao lại nằm đây một mình không có chồng bên cạnh.
Ca mổ diễn ra trong trạng thái kỳ lạ: một bên là y bác sĩ chuyên nghiệp cố gắng giữ bình tĩnh, một bên là cảm xúc cũ trào dâng như lũ. Tôi cắt lớp da bụng quen thuộc, đưa tay vào, nhẹ nhàng kéo ra hình hài nhỏ bé.
Tiếng khóc đầu tiên vang lên.
Y tá lau mặt đứa bé. Tôi nghiêng người nhìn, và /ch/ế/t lặng.
Thằng bé như bản sao thu nhỏ của tôi.
Không chỉ là trực giác. Là bác sĩ, tôi biết rõ tỉ lệ “ngẫu nhiên” để một đứa bé có đôi mắt, mũi, lúm đồng tiền, và vành tai giống hệt người lạ là bao nhiêu – gần như không thể.
Tôi bỗng cảm thấy căn phòng lạn/h bu/ốt….

…Tôi bỗng cảm thấy căn phòng lạnh buốt.
Cổ họng nghẹn lại, tiếng máy monitor vang lên đều đều như đếm ngược từng nhịp tim tôi.
Khi ca mổ kết thúc, Linh đã kiệt sức. Cô nằm im, ánh mắt nửa mở nửa khép, môi khô nứt. Tôi đứng bên, không biết phải nói gì ngoài một câu vụng về:
– “Em… sống thế nào suốt thời gian qua?”
Linh mấp máy, giọng khản đặc:
– “Ổn… Em tưởng… anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa.”
Tôi cúi đầu, bàn tay vô thức siết lấy tay cô.
Nhưng rồi cánh cửa phòng bật mở. Một người phụ nữ đứng ngoài – trung niên, áo blouse trắng, khuôn mặt nghiêm nghị: bác sĩ Hương – trưởng khoa sản.
– “Bác sĩ Nam, ra ngoài gặp tôi một lát.”
Tôi đi theo, lòng như có đá đè.
Ngoài hành lang, bác sĩ Hương hạ giọng:
– “Cậu bình tĩnh. Chúng tôi đã tra hồ sơ sản phụ. Người đăng ký là mẹ đơn thân, không có chồng. Nhưng điều đặc biệt là… cô ấy bị ung thư tử cung giai đoạn đầu, phát hiện muộn. Sau khi sinh, có khả năng rất cao phải cắt bỏ toàn bộ. Cô ấy biết hết – nhưng vẫn giấu, chỉ xin giữ con lại.”
Tôi choáng váng.
Trong đầu chỉ còn vang một câu: “Cô ấy biết hết mà vẫn sinh con sao?”
Ca trực đêm đó, tôi không về phòng trực. Tôi ngồi ngoài hành lang, nhìn qua ô kính thấy Linh đang ôm đứa bé ngủ thiếp, ánh đèn vàng phủ xuống gương mặt xanh xao.
Sáng hôm sau, Linh tỉnh dậy, nhìn tôi khẽ mỉm cười yếu ớt:
– “Anh thấy con mình thế nào?”
Tôi không đáp được. Nước mắt cứ thế tràn ra.
– “Sao em không nói cho anh biết?”
– “Nói để làm gì hả Nam? Anh sắp ra nước ngoài, sự nghiệp đang mở rộng. Em chỉ muốn giữ lại chút gì đó… của hai đứa mình.”
Tôi quỳ xuống cạnh giường, tay nắm chặt mép chăn.
– “Em không thể tự mình chịu hết được như thế.”
– “Em quen rồi. Từ khi chia tay, em học cách sống không cần ai. Chỉ tiếc… con sẽ không có cha.”
Tôi nhìn Linh, lòng quặn thắt.
Nhưng khi tôi định nói “Anh sẽ chịu trách nhiệm”, thì bác sĩ Hương bước vào, nét mặt nghiêm trọng:
– “Bệnh nhân Linh đang xuất huyết, phải đưa vào phòng mổ ngay!”
Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Cô được đẩy đi, tiếng còi xe cấp cứu nội viện vang lên liên hồi.
Tôi đứng ngoài, bàn tay run bắn, không còn giữ nổi bình tĩnh của một bác sĩ.
Ba tiếng sau.
Đèn phòng mổ tắt. Bác sĩ Hương bước ra, lặng lẽ lắc đầu.
Linh không qua khỏi.
Trên bàn, cô vẫn còn nắm chặt tờ giấy gấp làm đôi – di thư viết vội:
“Nếu em không qua được, xin hãy nói với con rằng bố nó là người tốt. Em không hối hận vì đã sinh nó. Chỉ mong anh đừng quên có một Linh từng yêu anh rất nhiều.”
Tôi ôm đứa bé vào lòng, nước mắt hòa vào mùi sữa non còn vương.
Ngoài kia, bình minh vừa lên, ánh sáng rọi qua khung kính trắng lạnh — như vết cắt dài của số phận.