Đi dự tiệc ở khách sạn 5 sao, chồng không muốn x/ấu hổ vì vợ quê mùa nên khi mọi người hỏi người đi cùng là ai thì anh ta liền nói “Cô ta là ô..sin nhà tôi”, người vợ t//ức giận nên đã lập tức tháo khẩu trang mọi người liền á khẩu còn chồng â/n hậ//n tới cuối đời…
Đi dự tiệc ở khách sạn 5 sao, chồng không muốn x/ấu hổ vì vợ quê mùa nên khi mọi người hỏi người đi cùng là ai thì anh ta liền nói “Cô ta là ô..sin nhà tôi”, người vợ t//ức giận nên đã lập tức tháo khẩu trang mọi người liền á khẩu còn chồng â/n hậ//n tới cuối đời…
Bữa tiệc kỷ niệm 10 năm thành lập công ty chồng được tổ chức ở một khách sạn 5 sao nổi tiếng ngay trung tâm Sài Gòn. Là một người vợ, chị Mai cảm thấy vui lây với niềm hãnh diện của chồng. Anh Tuấn – chồng chị – là trưởng phòng kinh doanh, năm nay được chọn phát biểu trước toàn công ty. Nhưng có một điều chị không ngờ: anh không hề muốn chị đi cùng.
“Chỗ đó toàn người có địa vị, em đi lỡ lại qu//ê mặt anh,” anh nói, ánh mắt lả/ng trá/nh.
Chị Mai kh/ựng lại. “Em là vợ anh mà. Sao lại x//ấu h//ổ?”
“Em cũng biết mình không hợp với môi trường đó. Với lại… em đâu có váy áo gì phù hợp.”
Chị im lặng. Đúng là chị không có gì nổi bật: dáng người nhỏ nhắn, nước da rám nắng vì thường xuyên phơi đồ, dọn dẹp nhà cửa. Suốt mười mấy năm ở nhà chăm con, chị đã quen với quần áo giản dị và không son phấn.
Tối hôm đó, chị quyết định vẫn đến. Không phải để ph/á r/ối, mà để hiểu xem tại sao chồng mình lại thay đổi đến vậy.
Chị mượn một chiếc váy xanh cổ điển từ người bạn cũ – dáng váy đơn giản, nhưng màu xanh biển thanh nhã khiến chị trông nổi bật một cách nhẹ nhàng. Trang điểm nhẹ và đeo khẩu trang, chị bước vào khách sạn với tr/ái ti/m đ/ập mạ/nh vì hồi hộp.
Từ xa, chị thấy anh Tuấn đang đứng cạnh sếp lớn, cùng vài đồng nghiệp ăn mặc bảnh bao. Bất ngờ, một cô gái trẻ đẹp trong nhóm lên tiếng:
– “Anh Tuấn, ai kia? Sao nhìn quen mà lạ?”
Anh Tuấn nhìn theo ánh mắt, thấy chị Mai đang lúng túng đứng ở lối vào. Gương mặt anh biế/n sắ/c chỉ trong tích tắc, nhưng anh nhanh chóng cười trừ:
– “À… os//in nhà tôi đấy. Không biết ai cho cô ta theo tới đây…”
Cả nhóm p/há lên cười. Có người tr//êu: “Trời, os/in cũng biết chọn váy xanh xinh ghê ha!”
Người khác bĩ//u m//ôi: “Làm gì có os//in nào đi khách sạn 5 sao…”
Chị Mai đứng đó, tai ù đi vì số//c. Chị không thể tin người chồng từng nâng niu chị lại có thể nói ra những lời đó giữa chốn đông người.

Một giọt nước mắt lặng lẽ tràn khỏi mắt chị, nhưng chị kiên quyết bước tới. Khi chỉ còn cách vài bước, chị từ từ tháo khẩu trang.
Khoảnh khắc chiếc khẩu trang được tháo xuống, không gian xung quanh bỗng chốc im bặt. Không phải vì gương mặt chị Mai quá xa lạ, mà vì nó quá đỗi quen thuộc đối với những vị lãnh đạo cấp cao đang có mặt tại đó.
Dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy, gương mặt chị Mai hiện ra với vẻ đẹp mặn mà, quyền quý mà bao nhiêu năm qua chị đã khéo léo giấu đi sau lớp tạp dề. Nhưng chấn động nhất chính là phản ứng từ phía bàn VIP. Ông Chủ tịch tập đoàn – người mà Tuấn luôn phải khom lưng cúi đầu mỗi khi gặp mặt – vội vàng đứng bật dậy, sải bước nhanh về phía chị, gương mặt rạng rỡ sự kính trọng:
– “Chị cả! Sao chị đến mà không báo trước để chúng em đón tiếp? Suốt 10 năm qua chị mai danh ẩn tích, chúng em cứ ngỡ chị không còn quan tâm đến công ty do chính tay chị và cha lập nên nữa!”
Tuấn đứng chôn chân tại chỗ, ly rượu vang trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. Những đồng nghiệp vừa cười nhạo chị giờ đây mặt cắt không còn giọt máu.
Chị Mai không nhìn Tuấn, chị chỉ mỉm cười nhẹ nhàng với ông Chủ tịch: – “Tôi định đến chúc mừng kỷ niệm công ty, nhưng có lẽ vị trí của một ‘ô-sin’ như tôi không phù hợp để ngồi cùng bàn với các vị ở đây.”
Ông Chủ tịch biến sắc, nhìn sang Tuấn đang run rẩy như cầy sấy: – “Ô-sin? Ai dám nói chị là ô-sin? Tuấn! Cậu giải thích thế nào về việc gọi Cổ đông lớn nhất của tập đoàn, người nắm giữ 40% cổ phần và cũng là vợ của cậu như thế?”
Chị Mai bước đến trước mặt Tuấn, ánh mắt chị bình thản đến đáng sợ. Chị tháo chiếc nhẫn cưới đã mòn vẹt theo năm tháng, đặt nhẹ lên bàn tiệc:
“Mười năm trước, em dùng toàn bộ gia sản của cha để lại để hỗ trợ anh khởi nghiệp, chấp nhận lui về phía sau làm hậu phương để anh rạng danh với đời. Anh muốn em giản dị để không bị soi mói, em làm theo. Anh muốn em ở nhà chăm con, em cũng đồng ý. Hóa ra, sự hy sinh của em lại trở thành cái cớ để anh khinh rẻ vợ mình trước mặt người dưng.”
Chị quay sang ông Chủ tịch, giọng đanh thép: – “Dự án sắp tới của phòng kinh doanh, tôi quyết định rút vốn. Và Tuấn, đơn ly hôn sẽ được gửi tới văn phòng anh vào sáng mai. Kể từ giờ phút này, anh không còn là chồng tôi, cũng không còn tư cách đứng trong tòa nhà này.”
Chị Mai xoay người bước đi, dáng vẻ thanh cao và cô độc. Tuấn hớt hải chạy theo, vấp ngã ngay giữa sảnh khách sạn sang trọng, nhưng bảo vệ đã nhanh chóng chặn anh ta lại theo lệnh của Chủ tịch.
Cái kết cho kẻ cạn tình là sự trắng tay hoàn toàn. Tuấn mất việc, mất đi sự hậu thuẫn vững chắc nhất và mất luôn người phụ nữ duy nhất yêu anh chân thành. Suốt quãng đời còn lại, mỗi khi nhìn thấy hình ảnh chị Mai rạng rỡ trên các mặt báo tài chính, anh ta chỉ biết gục đầu trong căn phòng trọ tồi tàn, gặm nhấm nỗi ân hận muộn màng.