“Chồng tôi nằm thực vật suốt 10 năm, ăn ngủ một chỗ. Suốt từng ấy năm, tôi lặng lẽ chăm sóc, chưa từng than vãn nửa lời. Tuần trước về quê giỗ ông, tôi dự định ở lại thêm một ngày. Nhưng vì có việc đột xuất nên quay về sớm hơn dự kiến.

“Chồng tôi nằm thực vật suốt 10 năm, ăn ngủ một chỗ. Suốt từng ấy năm, tôi lặng lẽ chăm sóc, chưa từng than vãn nửa lời. Tuần trước về quê giỗ ông, tôi dự định ở lại thêm một ngày. Nhưng vì có việc đột xuất nên quay về sớm hơn dự kiến.
Vừa bước vào phòng khách, tôi bỗng nghe thấy những tiếng ú ớ lạ lùng phát ra từ phòng ngủ. Ti..m đ/ập t//hình th//ịch, tôi lao thẳng vào trong…

Và cảnh tượng trước mắt khiến tôi c;h;ế;t l;ặ;ng – lão chồng ‘th///ực vật’ suốt 10 năm ấy… hóa ra không hề như tôi vẫn nghĩ.”

Chồng tôi nằm một chỗ 10 năm trời, t;/ai nạ–n giao thông khiến não tổ-n thương, sống thực vật – mọi thứ từ tắm rửa, thay quần áo, xoay người đến cho ăn, đều một tay tôi lo.

Tôi chưa từng kêu một câu, chẳng bỏ đi, dù nhiều người khuyên:

“Thôi, còn trẻ thì làm lại cuộc đời đi.”

Nhưng tôi tin: người còn đó, tình còn đó.

Hôm rồi về quê giỗ ông nội, tôi vội lên sớm hơn dự kiến một ngày vì nhớ nhà, nhớ chồng. Vừa mở cửa bước vào phòng khách, tôi nghe tiếng ú ớ phát ra từ phòng ngủ của anh.

Tim tôi đập thình thịch.

Tôi nghĩ anh bị nghẹn, khó thở, hay lên cơn co giật như mấy lần trước. Tôi quăng luôn túi đồ, lao thẳng vào phòng…

Rồi tôi đứng ch;/ết lặng.

Không có cảnh anh mấp máy như tai biến, không hề run giật.

Chồng tôi đang… ngồi dậy.

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

Chồng tôi – người đã nằm một chỗ sống thực vật suốt 10 năm trời, ăn uống qua ống, không mở mắt, không phản ứng – đang phát ra âm thanh ú ớ trong phòng ngủ. Tôi chạy thẳng vào với trái tim thắt lại vì lo lắng, nào ngờ…

Tôi đứng chết lặng ngay cửa.

Trên giường, “ông chồng thực vật” của tôi đang ngồi dậy bình thường, tay ôm chặt một cô gái ngồi trên xe lăn, mặt áp sát vào nhau, hôn thắm thiết.

Còn tôi – người hầu hạ lau rửa từng giọt, xoay mình từng đêm, bón từng thìa cháo suốt 10 năm – đứng đó như hóa đá.

Tôi hét lên:

“Anh… anh bị liệt mà!?”



Cô gái trên xe lăn giật mình quay lại, tay run run, còn chồng tôi – người lẽ ra không cử động nổi – đẩy tôi ra và gào ú ớ mấy tiếng rồi… nói rõ từng chữ lật mặt đến mức ki;/nh khủ–ng…

Gemini đã nói

Cơn thịnh nộ bùng lên khiến tầm nhìn của tôi nhòe đi, nhưng đôi tai tôi lại thính nhạy đến tàn nhẫn để nghe rõ từng lời thốt ra từ khuôn miệng mà suốt 10 năm qua tôi đã kiên trì bón từng thìa súp.

Hưng – người chồng “thực vật” của tôi – không còn vẻ vô hồn thường thấy. Ánh mắt anh ta sắc lẹm, chứa đầy sự đề phòng và cả một sự ghét bỏ không hề che giấu. Anh ta dõng dạc nói, giọng khản đặc vì ít khi sử dụng nhưng cực kỳ rõ ràng:

“Cô về sớm làm cái gì? Đáng lẽ cô nên ở lại quê luôn đi cho khuất mắt!”

Tôi đứng không vững, phải vịn vào cạnh cửa để khỏi ngã khuỵu. “Anh… anh tỉnh từ bao giờ? Tại sao lại lừa dối tôi suốt ngần ấy năm? Tôi đã hy sinh cả tuổi thanh xuân để hầu hạ một cái xác không hồn, hóa ra là để anh diễn kịch sao?”

Hưng cười nhạt, một nụ cười méo mó: “Hầu hạ? Cô tưởng tôi ham lắm chắc? Tôi tỉnh lại sau 2 năm tai nạn, nhưng nhìn thấy cái bộ dạng kiểm soát, lúc nào cũng tỏ vẻ thánh nữ hy sinh của cô, tôi thà nằm im còn hơn. Tôi cần tiền bảo hiểm, cần sự chăm sóc miễn phí, và trên hết… tôi cần bảo vệ cô ấy.”

Anh ta chỉ tay vào cô gái trên xe lăn – người mà tôi nhận ra ngay lập tức. Đó là Lan, người yêu cũ của anh ta, người mà mọi người bảo đã bỏ đi biệt tích sau vụ tai nạn năm đó.

“Cô ấy vì cứu tôi mà hỏng đôi chân, bị gia đình ruồng bỏ. Suốt 10 năm qua, những lúc cô đi làm, đi chợ, cô ấy đều đến đây. Chúng tôi sống nương tựa vào nhau ngay dưới mũi cô đấy!”


Sự Thật Nghiệt Ngã

Hóa ra, kế hoạch của họ tinh vi đến mức kinh tởm. Những lúc tôi vắng nhà, Lan – người vốn sống ở ngay căn hộ đối diện mà tôi cứ ngỡ là một người hàng xóm khép kín – lại sang chăm sóc anh ta. Họ dùng số tiền trợ cấp thương tật và quỹ tiết kiệm mà tôi chắt bóp mỗi tháng để duy trì cuộc sống bí mật này.

“Cô đi đi,” Hưng gằn giọng. “Đơn ly hôn tôi đã nhờ người soạn sẵn trong ngăn kéo từ lâu rồi. Tài sản đứng tên tôi trước khi cưới, cô không có phần đâu. 10 năm qua cô coi như trả nợ tình xa cho tôi là đủ rồi.”

Tôi không khóc. Nước mắt đã cạn khô từ giây phút nhìn thấy họ ôm nhau. Một sự bình thản đáng sợ bao trùm lấy tâm trí tôi. Tôi nhìn sấp đơn ly hôn anh ta ném xuống sàn, rồi nhìn sang cô nhân tình đang run rẩy trên xe lăn.


Màn Đáp Trả Của “Thánh Nữ”

Tôi lẳng lặng lấy điện thoại ra, nhấn nút dừng ghi âm – thứ mà tôi đã vô tình bật lên từ lúc nghe tiếng ú ớ vì tưởng anh gặp chuyện chẳng lành.

“Anh nói đúng, Hưng ạ,” tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo khiến cả hai người họ đều rùng mình. “10 năm qua tôi đã làm tròn bổn phận. Nhưng anh quên mất một điều…”

Tôi bước tới gần giường, nhìn thẳng vào mắt kẻ phản bội:

  • Thứ nhất: Khoản tiền bảo hiểm và trợ cấp 10 năm qua đều đổ vào tài khoản chung mà tôi quản lý. Tôi đã dùng nó để đầu tư và mua một căn nhà khác đứng tên mẹ đẻ tôi từ 3 năm trước – coi như tiền công ‘bảo mẫu’ của tôi.

  • Thứ hai: Toàn bộ bằng chứng anh giả bệnh để trục lợi bảo hiểm và chiếm đoạt công sức của tôi đã nằm gọn trong máy này. Nếu tôi gửi nó cho cơ quan chức năng, anh không chỉ phải trả lại tiền mà còn có nguy cơ bóc lịch vì tội lừa đảo đấy.

  • Thứ ba: Anh tưởng tôi không biết vì sao Lan lại ngồi xe lăn sao? Cô ta không cứu anh, chính anh trong cơn say đã lái xe lao vào vách đá khiến cô ta bị thương nặng, rồi anh hèn nhát giả vờ thực vật để trốn tránh trách nhiệm pháp lý và sự trả thù của nhà cô ta.

Gương mặt Hưng biến sắc, từ tái nhợt sang xám ngoét. Lan cũng sững sờ nhìn người đàn ông bên cạnh.

“Giờ thì,” tôi thong thả thu dọn hành lý của mình vốn còn chưa kịp mở ra. “Hai người cứ việc ở lại đây mà ‘hôn thắm thiết’. Căn nhà này tôi đã ngừng đóng tiền thuê từ tháng trước rồi, chủ nhà sẽ đến đòi mặt bằng vào sáng mai đấy. Chúc hai người hạnh phúc với đôi chân tật nguyền và cái danh dự rách nát của mình.”

Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại. Phía sau là tiếng gào thét bất lực của kẻ vừa mới “tỉnh dậy” sau 10 năm hèn nhát.

See less