Cả họ vỡ òa đón cháu đích tôn sau 10 năm hi;/ếm m//uộn, nhưng ông nội vừa nhìn mặt đứa b;é liền hoả;ng s/ợ

Gia đình ông Phát là một trong những dòng họ lớn ở vùng quê này, nổi tiếng với truyền thống ba đời làm nghề y và một nề nếp gia phong nghiêm ngặt như quân luật. Niềm tự hào lớn nhất của ông không phải là gia sản hay danh tiếng, mà chính là người con trai trưởng – anh Cường – người được ông đặt trọn vẹn niềm tin sẽ gánh vác, nối dõi tông đường. Nhưng bi kịch của dòng họ danh giá này lại bắt đầu từ một nỗi đau thầm lặng: Cường cưới vợ đã gần mười năm mà vẫn chưa có một mụn con.

Cả dòng họ sốt ruột như ngồi trên đống lửa. Lời ra tiếng vào, ban đầu chỉ là những câu hỏi han bóng gió, dần dần trở thành những lời xì xào cay nghiệt sau lưng. Mỗi dịp giỗ họ, khi con cháu các nhà khác quây quần ríu rít, vợ chồng Cường lại trở thành tâm điểm của những ánh nhìn thương hại và cả những lời phán xét.

“Con dâu nhà ấy học cao, xinh đẹp mà không biết sinh nở thì cũng là vô phúc…”

“Tội nghiệp thằng Cường, trưởng nam mà không có người nối dõi, sau này hương khói ai lo?”

Anh Cường và vợ, chị Thảo, chỉ biết lặng lẽ cúi đầu. Họ đã cùng nhau đi hết mọi nẻo đường, từ những bệnh viện danh tiếng nhất ở thành phố, những thầy lang giỏi nhất vùng, cho đến những ngôi đền, ngôi chùa linh thiêng nhất. Tiền bạc cạn kiệt, hy vọng cũng mòn dần theo năm tháng. Vào năm thứ chín của cuộc hôn nhân, họ gần như đã buông xuôi. Tờ đơn xin nhận con nuôi đã được soạn sẵn, chỉ còn thiếu chữ ký.

Và rồi, phép màu đã xảy ra, đúng vào lúc họ tuyệt vọng nhất.