Giữa lúc mẹ chồng hung hăng l//àm nh//ục mẹ tôi, sự uy nghiêm của bố tôi khi đứng dậy đã khiến bà ta lập tức “câm nín”. Cả hội trường lặng đi như tờ, tất cả đều hiểu rằng nhà chồng vừa đụng nhầm vào người không nên đụng.
Giữa lúc mẹ chồng hung hăng làm nhục mẹ tôi, sự uy nghiêm của bố tôi khi đứng dậy đã khiến bà ta lập tức “câm nín”. Cả hội trường lặng đi như tờ, tất cả đều hiểu rằng nhà chồng vừa đụng nhầm vào người không nên đụng.
Ánh đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc nhà họ Lâm tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, giả tạo như chính nụ cười của những con người đang đứng dưới nó. Không gian nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi vị của những món sơn hào hải vị, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự phô trương. Mẹ tôi ngồi đó, giữa những quý bà xúng xính váy lụa, trông bà nhỏ bé và lạc lõng đến tội nghiệp trong bộ áo dài nhung màu mận chín đã sờn cũ ở gấu áo.
Bà Lâm, chủ nhân của buổi tiệc kỷ niệm 30 năm ngày cưới, khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn kim cương to bản trên ngón tay áp út. Ánh nhìn của bà quét qua mẹ tôi như thể đang soi xét một vết ố trên tấm thảm đắt tiền. Bà nở một nụ cười nửa miệng, thứ nụ cười mà người ta thường dành cho những kẻ dưới tầm mình để ban phát một chút lòng thương hại trá hình.
“Chị nếm thử bát canh bào ngư này đi,” bà Lâm vừa nói vừa dùng đôi đũa ngà đẩy bát sứ xương về phía mẹ tôi. “Ở quê chắc cả đời chị chỉ thấy bào ngư qua màn hình tivi hay mấy cuốn tạp chí cũ thôi nhỉ? Ăn đi cho biết cái gọi là hương vị thượng lưu, kẻo sau này con gái chị gả vào nhà tôi, thông gia lại thiếu kiến thức ẩm thực thì… ôi thôi, mặt mũi tôi biết để vào đâu?”
Mẹ tôi khẽ run tay, nhưng bà vẫn giữ được sự điềm tĩnh lạ thường của một người phụ nữ đã đi qua đủ giông bão cuộc đời. Bà mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đượm buồn, định đưa tay cầm chiếc thìa bạc. Thế nhưng, đúng lúc đó, ngón tay sơn đỏ chót của bà Lâm khẽ “vô tình” trượt nhẹ vào cạnh bát.
“Xoảng!” Tiếng gốm sứ va chạm với mặt bàn đá cẩm thạch vang lên khô khốc, xé toạc không gian đang ồn ào tiếng nhạc cổ điển. Nước canh nóng hổi, đặc sánh, hất thẳng vào vạt áo dài của mẹ tôi. Những miếng bào ngư đắt đỏ rơi lả tả xuống sàn, nằm lẫn lộn trong những mảnh sành vỡ nát.
Bà Lâm hốt hoảng giả tạo, nhưng tay thì lại thong thả rút chiếc khăn lụa Hermès ra lau nhẹ từng ngón tay mình. Bà không hề nhìn xuống vết bỏng đang đỏ ửng trên tay mẹ tôi, mà chỉ tặc lưỡi đầy mỉa mai. “Ôi dào, tôi lỡ tay một tí. Nhưng mà xem kìa, cái áo này của chị cũng chắc từ thời nảo thời nào rồi, thấm tí nước canh chắc cũng không hỏng được đâu. Có khi lại may, áo cũ được thấm mùi vị nhà giàu, biết đâu lại bền hơn đấy nhỉ?”
Tiếng cười rộ lên từ những bàn tiệc xung quanh. Những vị khách mời, vốn là những người bạn “tầng lớp cao” của bà Lâm, bắt đầu xì xào bàn tán. Họ nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt khinh miệt, như nhìn một sinh vật lạ lạc vào vườn hoa quý tộc. Một quý bà ngồi cạnh đó còn bồi thêm: “Đúng là phí cả bát canh triệu bạc, rơi vào người không biết thưởng thức thì cũng chỉ là nước đổ lá khoai mà thôi.”
*
Tôi đứng sững lại phía sau, tim thắt nghẹn vì thương mẹ và căm phẫn trước sự độc địa của người đàn bà kia. Chồng tôi, Lâm, đứng cạnh tôi, gương mặt anh biến sắc. Anh định bước tới định đỡ mẹ tôi dậy, nhưng ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của bà Lâm phóng tới khiến anh chùn bước. Bà Lâm dùng giọng nói cao vút, đầy quyền uy để trấn áp: “Lâm, con đứng yên đó. Chuyện của người lớn, con đừng can thiệp. Mẹ chỉ muốn dạy cho thông gia biết quy tắc của bàn tiệc thôi.”
Sự sỉ nhục đã đẩy lên đỉnh điểm. Mẹ tôi vẫn im lặng, bà cúi xuống nhặt những mảnh vỡ, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy. Bà Lâm thấy thế càng lấn tới, giọng mỉa mai càng thêm cay nghiệt: “Đúng là vật họp theo loài, người thanh cao thì dùng đồ quý, kẻ tầm thường thì chỉ hợp với những thứ rơi vãi dưới sàn. Chị đừng nhặt nữa, kẻo lại làm bẩn thêm cái sàn nhà tôi.”
*
Giữa bầu không khí đặc quánh sự áp bức và khinh rẻ đó, bố tôi – người từ đầu buổi tiệc chỉ im lặng ngồi trong góc tối, khuất sau một chậu cây cảnh lớn – chậm rãi đứng dậy. Tiếng ghế gỗ ma sát với sàn đá rít lên một hồi dài, chói tai, khiến tất cả những lời xì xào lập tức im bặt. Ông bước ra khỏi bóng tối, dáng vẻ vững chãi như một ngọn núi.
Bố tôi không nhìn bất cứ ai, ông tiến thẳng về phía mẹ tôi. Những vị khách bắt đầu nhìn nhau, tò mò xem người đàn ông lam lũ, ăn mặc giản dị này định làm gì. Bà Lâm nhướn mày, môi cong lên đầy vẻ thách thức: “Ơ hay, ông thông gia định diễn kịch anh hùng cứu mỹ nhân à? Nói cho ông biết, ở đây không có chỗ cho những màn kịch sướt mướt của giới bình dân đâu.”
Bố tôi vẫn giữ im lặng đến đáng sợ. Ông lấy từ trong túi áo ngực ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen, rồi chậm rãi lấy ra một chiếc huy hiệu cài ngực bằng bạch kim tinh xảo, nạm những viên kim cương đen quý hiếm. Ông đặt nhẹ nó lên bàn tiệc, ngay cạnh bát canh vỡ. Ánh đèn chùm chiếu vào chiếc huy hiệu, tạo nên những tia sáng lấp lánh nhưng mang một uy quyền không thể chối bỏ.
“Bào ngư của bà Lâm có vị đắng của sự vô học,” bố tôi lên tiếng. Giọng ông không cao, nhưng trầm và vang, xuyên thấu qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của hội trường. Ông không nhìn bà Lâm, mà chỉ dịu dàng dùng chiếc khăn tay trắng muốt trong túi mình, cẩn thận lau vết bẩn trên tay mẹ tôi.
Bà Lâm cười khẩy, nhưng trong mắt đã bắt đầu hiện lên sự bất an khi nhìn thấy chiếc huy hiệu: “Ông định dọa ai bằng cái món đồ chơi này? Đừng tưởng cài cái huy hiệu rởm lên người là trở thành quý tộc được.”
Bố tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như thép nhìn thẳng vào mắt bà Lâm: “Vợ tôi mặc chiếc áo này vì nó là kỷ niệm ngày tôi bắt đầu thành lập tập đoàn cơ khí Phương Nam – nơi mà chồng bà đang phải chầu chực, nộp đơn xin cung ứng linh kiện suốt ba tháng qua mà vẫn chưa được duyệt. Chiếc áo này có giá trị hơn cả cái biệt thự này của bà, vì nó thấm mồ hôi của những ngày gầy dựng sự nghiệp chân chính.”
Lời nói của bố tôi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bà Lâm. Gương mặt bà từ đỏ gay vì giận dữ chuyển sang trắng bệch, rồi xám ngắt. Những vị khách xung quanh bắt đầu nín thở. Tập đoàn Phương Nam? Đó là “gã khổng lồ” mà bất cứ doanh nghiệp nào trong thành phố này cũng muốn bắt tay, nhưng vị chủ tịch của tập đoàn đó lại cực kỳ kín tiếng, chưa bao giờ xuất hiện trước truyền thông.
“Có vẻ như sự giàu có của gia đình này chỉ đủ mua kim cương để đắp lên người, chứ chưa đủ để mua lấy một chút giáo dưỡng cơ bản,” bố tôi bồi thêm một câu đau điếng. “Bà chê vợ tôi là nước đổ lá khoai? Vậy để tôi cho bà thấy, khi cái ‘lá khoai’ này rút đi, thì cái ao nhà bà sẽ cạn trơ đáy như thế nào.”
Đúng lúc đó, ông Lâm – chồng bà Lâm, người đang mải mê tiếp khách ở phía sân khấu – hớt hải chạy xuống. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, ông ta nhìn thấy bố tôi thì mặt cắt không còn giọt máu. Ông ta lắp bắp, cúi gập người đến gần như chạm sàn: “Chủ… Chủ tịch Nguyễn? Sao ngài lại ở đây? Tôi… tôi không biết ngài là…”
Bố tôi lạnh lùng gạt tay ông Lâm ra: “Ông không biết tôi, nhưng vợ ông thì biết rất rõ cách sỉ nhục vợ tôi đấy. Hợp đồng cung ứng linh kiện mà ông mong đợi, tôi nghĩ nên dành cho một đối tác biết trọng danh dự hơn là trọng tiền bạc.”
Bà Lâm ngã quỵ xuống ghế, đôi mắt lờ đờ không còn chút khí thế nào. Những quý bà lúc nãy còn cười cợt mẹ tôi giờ đây đồng loạt cúi mặt, giả vờ như đang bận rộn với chiếc khăn ăn. Không gian sang trọng giờ đây trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, nhưng là nỗi ngột ngạt của sự nhục nhã dành cho kẻ chiến thắng hụt.
Bố tôi nắm lấy tay mẹ tôi, đỡ bà đứng dậy. Ông quay sang nhìn tôi và Lâm. Lâm lúc này đã bước lên phía trước, nắm lấy tay tôi thật chặt. Ánh mắt anh không còn sự sợ hãi mẹ mình nữa, mà là một sự kiên định mới mẻ. “Bố, mẹ, chúng ta về thôi. Con nghĩ không gian này không xứng đáng với gia đình mình.”
Những ngày sau đó là một cuộc lật đổ ngoạn mục về vị thế. Bố tôi không dùng quyền lực để chèn ép một cách thô bạo, ông chỉ đơn giản làm theo đúng quy tắc kinh doanh: Rút lại tất cả các ưu đãi và các hợp đồng đang trong giai đoạn thương thảo với nhà họ Lâm. Không có sự bảo trợ từ tập đoàn Phương Nam, các ngân hàng bắt đầu siết nợ, các đối tác khác cũng lần lượt quay lưng vì sợ làm phật lòng bố tôi.
Căn biệt thự xa hoa của nhà họ Lâm giờ đây nhuốm màu ảm đạm. Những buổi tiệc tùng thưa thớt dần, và thay vào đó là những cuộc cãi vã triền miên. Một tuần sau, bà Lâm buộc phải hạ mình tìm đến nhà tôi.
Lần này, mẹ tôi không còn mặc bộ áo dài cũ. Bà đứng trên ban công nhà mình, trong một bộ đồ lụa đơn giản nhưng thanh thoát. Bà nhìn xuống người đàn bà đang đứng run rẩy dưới sân – người mà một tuần trước còn hất bát canh vào người bà. Bà Lâm giờ đây trông tàn tạ, khuôn mặt không còn lớp phấn dày che đậy sự lo âu.
“Chị Lâm này,” mẹ tôi thong thả nói, giọng điệu bình thản nhưng phản chiếu đúng sự mỉa mai mà bà Lâm từng dùng với bà. “Bát canh hôm đó tôi vẫn chưa quên vị đâu. Nó có vị đắng và cay của sự khinh miệt. Nhưng hôm nay bà đến đây làm gì? Ở đây chúng tôi không có bào ngư để mời bà.”
Bà Lâm lắp bắp, giọng run rẩy: “Chị… chị Phương, tôi biết lỗi rồi. Xin chị nói với ông nhà… nếu hợp đồng bị hủy, gia đình tôi sẽ phá sản mất. Tôi lỡ dại, tôi thấp hèn…”
Mẹ tôi khẽ cười, một nụ cười không có sự đắc thắng, chỉ có sự thấu hiểu: “Bà nói bà thấp hèn? Vậy mà hôm trước bà bảo tôi là ‘vật họp theo loài’. Tôi nhận ra một điều, nước canh dù nóng đến mấy cũng không bỏng bằng lòng tự trọng bị chà đạp. Bà đến đây để xin chữ ký của chồng tôi, hay để học cách làm người? Nếu là xin chữ ký, thì xin lỗi, chồng tôi không làm việc với những người coi thường giá trị con người. Còn nếu là để học cách làm người, thì có lẽ bà phải bắt đầu từ việc học cách xin lỗi chân thành, chứ không phải vì sợ mất tiền mà cúi đầu.”
Bà Lâm cúi gầm mặt, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Sự kiêu ngạo ngày nào tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự nhục nhã ê chề của một kẻ từng cậy thế nhưng nhầm đối tượng. Bà ta lẳng lặng quay bước, dáng đi liêu xiêu dưới nắng chiều.
Cùng lúc đó, Lâm – chồng tôi – bước ra ban công đứng cạnh mẹ. Anh đã quyết định chuyển hẳn về làm việc tại tập đoàn của bố tôi và cùng tôi bắt đầu những dự án riêng, tách biệt hoàn toàn khỏi sự kìm kẹp của mẹ mình. Anh nắm tay tôi, nhìn mẹ đầy ngưỡng mộ. “Mẹ, con cảm ơn mẹ vì đã bao dung cho con suốt thời gian qua.”
Câu chuyện khép lại vào một buổi chiều hoàng hôn ấm áp. Gia đình tôi quây quản bên bữa cơm giản dị tại sân vườn nhà mình. Không có bào ngư, không có súp tổ yến, chỉ có đĩa rau luộc, bát cà pháo và bát canh cua đồng thanh mát. Bố nắm lấy đôi bàn tay đã chai sần của mẹ, ánh mắt đầy sự hối lỗi: “Tôi xin lỗi bà vì đã để bà phải chịu ấm ức trong buổi tiệc đó. Tôi chỉ muốn nhân cơ hội này để thử lòng thông gia, để xem họ có thực sự xứng đáng để chúng ta gắn kết lâu dài hay không, trước khi chính thức sáp nhập hai gia đình vào công việc kinh doanh.”
Mẹ tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và tự do nhất mà tôi từng thấy. Bà gắp một miếng thức ăn cho bố, rồi nhìn sang chúng tôi: “Mọi chuyện qua rồi. Đôi khi phải có một bát canh nóng đổ vào người, mình mới biết ai là người thực sự lo lắng lau vết bẩn cho mình, và ai là người đứng nhìn mình bị bỏng.”
Tôi khẽ cười khi nhìn vào đôi mắt hạnh phúc của bố mẹ. “Hóa ra,” tôi nói khẽ, “vị ngọt thật sự của cuộc đời không nằm ở bát canh bào ngư đắt tiền trong sảnh tiệc lộng lẫy, mà nằm ở lúc ta biết mình luôn có những người yêu thương đứng sau lưng, bảo vệ mình khi cả thế giới quay lưng lại.”
Dưới ánh hoàng hôn, bóng của bốn người chúng tôi đổ dài trên thảm cỏ xanh mướt, bình yên và vững chãi. Tất cả những mỉa mai, cay nghiệt và sự rỗng tuếch của giới thượng lưu giả tạo đã bị bỏ lại phía sau, tan biến vào hư không như khói thuốc.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.