Bố mẹ tôi làm mâm cơm quê, toàn đồ sạch để mời con rể tương lai đến ăn mà không ngờ anh không thèm động đũa lấy 1 miếng, lại còn hỏi rất vô duyên “cơm như cho cún ăn” rồi đứng dậy đi về thẳng, nào ngờ 30 phút sau cả nhà nhận được điện thoại báo tin dữ điến:;g người của con rể…

Bố mẹ tôi làm mâm cơm quê, toàn đồ sạch để mời con rể tương lai đến ăn mà không ngờ anh không thèm động đũa lấy 1 miếng, lại còn hỏi rất vô duyên “cơm như cho cún ăn” rồi đứng dậy đi về thẳng, nào ngờ 30 phút sau cả nhà nhận được điện thoại báo tin dữ điến:;g người của con rể…
Hôm ấy, bố mẹ tôi dậy từ tờ mờ sáng, lật đật ra vườn bắt gà, ra ao kéo cá, vào vườn hái rau. Tất cả chỉ để chuẩn bị một mâm cơm quê, tươm tất nhưng giản dị, mời con rể tương lai về ăn lần đầu. Mẹ tôi còn thì thầm:
– “Đồ quê không bằng thành phố, nhưng ít nhất sạch sẽ, tử tế, mong nó quý trọng tấm lòng.”
Đến bữa, cả nhà hồi hộp chờ. Vậy mà vừa ngồi xuống, anh con rể tương lai cau có nhìn mâm cơm, gắp thử miếng rau rồi buông đũa, lạnh lùng buông một câu:
– “Cơm này cho cún ăn thì đúng hơn.”
Cả nhà ch-ết lặng. Tôi nghẹn đến đỏ mặt, bố tôi tím tái không nói thành lời, còn mẹ run run đặt thêm bát canh gà:
– “Con thử nếm đi, gà nhà nuôi, không hóa chất đâu…”
Anh ta chẳng thèm đụng đũa, hất ghế đứng dậy đi thẳng, để lại cả mâm cơm nguội ngắt và bầu không khí nặng nề như có ai bóp nghẹt. Tôi tủi nhục muốn khóc òa.
Cả nhà còn đang bàn tán thì đúng 30 phút sau, điện thoại nhà tôi réo vang. Đầu dây bên kia là giọng run rẩy của một người lạ:
– “Có phải người nhà anh Tuấn không? Anh ấy… vừa gặp ta-i nạ-n… xe lao thẳng xuống ruộng, giờ đang cấ;/p cứu.”
Cả nhà chết sững. Mẹ tôi ôm ngực ngã khụy, bố vội chụp lấy cái ghế. Tôi run bần bật, trí óc trống rỗng.Có thể là hình ảnh về dim sum và lẩu

Nhưng điều khiến mọi người đi-ếng người hơn là khi vào bệnh viện, chưa kịp thấy mặt anh, đã thấy hai người phụ nữ khác – một già một trẻ – đang khóc ngất bên ngoài phòng cấp cứu.

Hóa ra… đó là vợ và con gái của Tuấn.

Có thể là hình ảnh về 4 người và dim sum

Mẹ tôi ngỡ ngàng, bố tôi mặt tái mét, còn tôi thì không thể tin vào tai mình. Vừa nãy, người đàn ông đó còn ngồi ở nhà tôi, xưng là “con rể tương lai”, còn buông lời miệt thị mâm cơm của bố mẹ tôi. Giờ đây, anh ta đang nằm trong phòng cấp cứu vì tai nạn, và bên ngoài, có cả vợ con anh ta.

Người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là mẹ của Tuấn, quay sang tôi với ánh mắt đầy hằn học: – “Cô là ai? Cô làm gì với con trai tôi?”

Tôi lắp bắp không nói nên lời. Chính lúc đó, người vợ trẻ của Tuấn gào lên: – “Là cô! Chính cô là người đã rủ rê, lôi kéo chồng tôi! Nếu không phải vì cô, anh ấy đã không lái xe trong cơn bực dọc, không gặp tai nạn!”

Bố tôi lấy lại được bình tĩnh, bước lên trước, giọng nói tuy run rẩy nhưng đầy dứt khoát: – “Xin lỗi, chúng tôi không hề biết chuyện Tuấn đã có gia đình. Con gái tôi chỉ là nạn nhân của sự lừa dối này thôi.”

Cả hai người phụ nữ kia sững lại. Sau một hồi ồn ào, chúng tôi mới dần hiểu ra mọi chuyện. Tuấn là một người đã có vợ con nhưng vẫn giấu giếm để tán tỉnh tôi, khoe mẽ về cái gọi là “thành đạt” của mình. Anh ta chê bai mâm cơm quê của bố mẹ tôi, có lẽ vì thói quen sống giả tạo, ham hố vật chất, hoặc đơn giản là muốn ra oai, thể hiện sự sang trọng rởm đời của mình.

Cái tai nạn xảy ra chỉ 30 phút sau khi anh ta rời khỏi nhà tôi không phải là một sự trùng hợp. Sau khi hất ghế đi về, Tuấn gọi điện cãi nhau nảy lửa với vợ mình. Cơn giận và sự bực bội vì bị từ chối (sau hành động vô duyên của anh ta, tôi đã nhắn tin chấm dứt hoàn toàn) khiến anh ta mất kiểm soát tay lái và xảy ra tai nạn.

Chúng tôi đứng đó, không còn là những người “thông gia” tương lai mà là những người xa lạ. Mẹ tôi lúc này lại tiến đến, thay vì trách móc, bà thở dài: – “Thôi, tai nạn đến rồi. Dù sao thì cũng cầu mong cho anh ấy tai qua nạn khỏi. Chuyện này cũng may là mọi chuyện vỡ lở sớm, để con gái tôi không bước chân vào một cuộc hôn nhân sai lầm.”

Chúng tôi rời bệnh viện trong im lặng. Mâm cơm quê vẫn còn đó, đã nguội hẳn. Nhưng giờ đây, nó không còn là sự tủi nhục nữa, mà trở thành một lời cảnh tỉnh đắt giá. Bố mẹ tôi lại ngồi vào bàn ăn, gắp miếng gà, ăn miếng cá. Lần này, món ăn có thêm vị mặn chát của nước mắt, nhưng đó là nước mắt của sự giải thoát và may mắn.

Tôi ôm chầm lấy bố mẹ. Mâm cơm quê giản dị nhưng tử tế đó đã giúp tôi nhìn thấu được bản chất tham lam và dối trá của một người đàn ông, nó đã cứu tôi khỏi một bi kịch lớn hơn. Kể từ giây phút ấy, tôi hiểu rằng, điều quan trọng nhất không phải là “đồ thành phố” hay “đồ quê”, mà là tấm lòng và sự chân thành của người đối diện. Mâm cơm tuy bị chê bai, nhưng nó chính là vị cứu tinh của đời tôi.