Bố bất ngờ đưa giấy nợ gần 1 tỷ đồng cho các con trai nhờ trả giúp nhưng ai cũng từ chối, chỉ riêng tôi – con út gánh vác. Một năm sau, tôi bất ngờ nhận được 1 phong thư chứa đựng sự thật

Bố bất ngờ đưa giấy nợ gần 1 tỷ đồng cho các con trai nhờ trả giúp nhưng ai cũng từ chối, chỉ riêng tôi – con út gánh vác. Một năm sau, tôi bất ngờ nhận được 1 phong thư chứa đựng sự thật

Nhà tôi ngh//èo, bố mẹ tần tảo nuôi bốn anh em tôi khôn lớn. Anh cả Thành, anh hai Nam, tôi – Minh và em út Lan. Mẹ mất sớm, bố một mình gà trống nuôi con, làm đủ nghề từ thợ hồ đến bán vé số để lo cho chúng tôi ăn học. Anh em tôi, ai cũng thành đạt: anh Thành làm giám đốc ngân hàng, anh Nam mở công ty xây dựng, còn tôi chỉ là nhân viên văn phòng bình thường, lương tháng đủ sống. Lan thì lấy chồng xa, ít về.

Một buổi chiều bố gọi ba anh em tôi về nhà. Ông ngồi ở chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay run run cầm một tờ giấy nhàu nhĩ, đưa ra trước mặt chúng tôi. “Đây là giấy nợ, 900 triệu đồng. Bố va;;y để lo cho các con ăn học ngày xưa, giờ chủ nợ đòi g:;;ấp. Bố già rồi, không kham nổi. Các con giúp bố trả, được không?”

Anh Thành nhíu mày, lật tờ giấy, rồi thở dài, “Bố ơi, con đang đầu tư dự án lớn, tiền xoay hết vào đó rồi. Bố thông cảm, con không giúp được.” Anh Nam thì gạt phắt, “Bố cũng biết công ty con đang khó khăn, nợ ngân hàng cả tỷ. 900 triệu không phải con không muốn, nhưng con không có!” Cả hai nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói, “Giờ tới lượt m//ày.”

Tôi nhìn bố, thấy đôi mắt ông đỏ hoe, bàn tay gầy guộc nắm chặt mép bàn. Tôi không giàu, lương tháng chỉ 15 triệu, vợ tôi lại vừa sin’:h con thứ hai, tiền sữa tã đã ngốn gần hết. Nhưng tôi không đành lòng. “Con sẽ lo, bố ạ,” tôi nói, giọng chắc chắn….

…Nói ra câu ấy, chính tôi cũng thấy nghẹn. Vợ tôi quay sang nhìn, mắt thoáng hoảng hốt nhưng không dám phản đối ngay trước mặt bố. Bố nắm tay tôi, run run:

– “Minh ơi… bố đội ơn con.”

Từ hôm đó, tôi chạy vạy khắp nơi. Rút hết tiền tiết kiệm, vay thêm bạn bè, thậm chí phải cầm cố sổ đỏ căn nhà nhỏ. Suốt một năm, vợ chồng tôi gồng mình trả lãi, chi tiêu chắt bóp từng đồng. Có những đêm nhìn hai con nhỏ ngủ ngoan, tôi vừa thương vừa tủi: giá như anh cả, anh hai chịu gánh cùng tôi thì đâu đến nỗi.

Rồi một ngày, khi đang ở công ty, tôi nhận được một phong thư lạ. Nét chữ nguệch ngoạc, ghi đơn giản: “Gửi Minh – đứa con trai cuối cùng của tôi.” Tim tôi thắt lại. Tôi mở thư, bên trong chỉ có một tờ giấy gấp làm tư và một chiếc chìa khóa cũ kỹ.

Trong thư, bố viết: “Minh à, số nợ 900 triệu ấy… thực ra không có. Bố bịa ra. Bố biết các anh con giàu có nhưng ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân. Bố muốn thử xem ai còn thật sự thương bố. Kết quả… chỉ có con. Bố vừa mừng vừa đau. Chiếc chìa khóa này mở cái hòm gỗ dưới gầm giường, trong đó là số tiền bố dành dụm cả đời, hơn một tỷ đồng. Tất cả thuộc về con – đứa con biết sống có tình nghĩa. Nhưng con đừng giận các anh, hãy giữ kín chuyện này, vì tình anh em vẫn quý hơn tiền bạc.”

Tôi run rẩy cầm lá thư, nước mắt rơi xuống từng dòng chữ nguệch ngoạc. Một năm trời, tôi tưởng mình gánh nợ, hóa ra là đang gánh một thử thách tình thân.

Tối hôm đó, tôi mở chiếc hòm gỗ. Đúng như lời bố, bên trong là những cọc tiền được bọc gọn gàng, cùng vài tờ sổ tiết kiệm. Vợ tôi đứng cạnh, ôm miệng bật khóc.

Tôi ngồi bệt xuống nền, trong lòng dâng lên đủ thứ cảm xúc: thương bố, giận bố, nhưng trên hết là một sự thấu hiểu sâu xa…