Biết tin con dâu cũ sắp sửa tái hôn, mẹ tôi tìm về tận quê chị để đòi lại vàng cưới lúc trước… Con dâu chỉ nói đúng 3 câu khiến bà xấu hổ ra về!
Biết tin con dâu cũ sắp sửa tái hôn, mẹ tôi tìm về tận quê chị để đòi lại vàng cưới lúc trước… Con dâu chỉ nói đúng 3 câu khiến bà xấu hổ ra về!
Cả xóm xôn xao khi nghe tin chị Hương – người phụ nữ đã //ly hôn hơn hai năm – sắp tổ chức đám cưới với một giáo viên trong huyện. Ai cũng mừng vì sau bao biến cố, cuối cùng chị cũng tìm được hạnh phúc mới.
Nhưng niềm vui ấy chưa kịp trọn vẹn thì một buổi sáng, trước cổng nhà ngoại của chị xuất hiện một người phụ nữ quen thuộc.
Đó là bà Lan – mẹ chồng cũ.
Bà bước xuống từ chiếc xe khách, tay cầm chiếc túi xách cũ, gương mặt căng thẳng. Không phải để chúc mừng, cũng chẳng phải để xin lỗi vì những năm tháng đã qua. Điều bà muốn chỉ có một việc.
Đòi lại năm chỉ vàng cưới mà gia đình bà từng trao trong lễ thành hôn cách đây sáu năm.
Vừa nhìn thấy bà, mẹ chị Hương thoáng sững người.
– Chị đến có việc gì?
Bà Lan đáp ngay:
– Tôi nghe con Hương sắp lấy chồng mới. Nó đã không còn là con dâu nhà tôi thì số vàng cưới ngày trước cũng nên trả lại. Nhà tôi khó khăn, giữ làm gì?
Cả sân nhà bỗng im phăng phắc.
Ít phút sau, chị Hương từ trong bếp bước ra. Chị mặc chiếc áo sơ mi giản dị, khuôn mặt bình thản đến lạ. Không hề né tránh, chị mời mẹ chồng cũ ngồi xuống uống nước.
Bà Lan chưa kịp cầm chén trà đã nói luôn:
– Tôi không vòng vo. Hôm nay tôi đến lấy lại vàng cưới. Năm chỉ vàng ấy là của nhà tôi.

Chị Hương nhìn bà rất lâu rồi khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy không còn sự cam chịu như ngày còn làm dâu.
Ngày trước, khi mới về nhà chồng, chị từng nghĩ chỉ cần mình sống hết lòng thì sẽ được yêu thương. Nhưng thực tế hoàn toàn trái ngược.
Suốt bốn năm hôn nhân, chị là người dậy từ bốn giờ sáng nấu cơm, đi làm công nhân, tối về lại lo cơm nước, giặt giũ cho cả gia đình. Tiền lương mỗi tháng đều đưa chồng giữ với hy vọng tích góp xây dựng tương lai.
Trong khi đó, chồng chị liên tục đầu tư thua lỗ, vay mượn khắp nơi. Mỗi lần chủ nợ đến, bà Lan lại quay sang trách con dâu:
– Đ//àn bà không biết giữ chồng thì trách ai?
Đỉnh điểm là ngày chị phát hiện chồng ngoại tình. Thay vì bênh con dâu, bà Lan còn nói:
– Chắc tại cô không biết chiều chồng.
Câu nói ấy đã chấm dứt tất cả.
Sau phiên tòa l//y hôn, chị Hương ra đi với hai bàn tay trắng, không đòi nhà cửa, không tranh chấp tài sản, cũng không lấy lại số tiền mình từng đưa chồng suốt nhiều năm.
Chị chỉ mang theo vài bộ quần áo và bắt đầu lại từ đầu.
Hai năm sau, cuộc sống của chị dần ổn định. Chị mở một cửa hàng nhỏ, tự mua được chiếc xe máy, chăm sóc bố mẹ già và gặp người đàn ông thật lòng yêu thương mình.
Đúng lúc ấy, bà Lan lại xuất hiện.
Sau khi nghe bà nhắc đi nhắc lại chuyện năm chỉ vàng, chị Hương nhẹ nhàng đứng dậy, đi vào trong nhà.
Mọi người đều nghĩ chị sẽ mang vàng ra trả.
Nhưng khi quay lại, trên tay chị chỉ có một cuốn sổ nhỏ và vài tờ giấy đã úa màu.
Đặt tất cả lên bàn, chị nhìn thẳng vào mẹ chồng cũ rồi bình tĩnh nói đúng ba câu…
… Đặt tất cả lên bàn, chị nhìn thẳng vào mẹ chồng cũ rồi bình tĩnh nói đúng ba câu:
— “Câu thứ nhất, 5 chỉ vàng ngày cưới đó, ngay năm đầu tiên làm dâu con đã bán đi để trả nợ thua lỗ cho con trai mẹ, giấy biên nhận bán vàng con vẫn còn giữ nguyên đây.”
— “Câu thứ hai, suốt 4 năm qua con đưa cho con trai mẹ tổng cộng hơn 200 triệu tiền lương để chi tiêu gia đình và trả nợ, khi ly hôn con ra đi tay trắng không đòi lại một đồng nào.”
— “Và câu thứ ba, hôm nay mẹ đến đòi nợ cũ, vậy con xin gửi lại mẹ cuốn sổ ghi chép này cùng toàn bộ hóa đơn, mẹ xem xong rồi tính toán lại rõ ràng, xem ai mới là người đang nợ ai!”
Ba câu nói dứt khoát, không một lời gắt gỏng nhưng từng từ từng chữ như giọt nước tràn ly, đánh gục hoàn toàn sự vô lý của bà Lan.

Bà Lan run run cầm cuốn sổ lên, lật qua vài trang ghi chép tỉ mỉ từng khoản tiền lương của chị Hương cùng tờ giấy bán vàng năm nào vẫn còn nguyên con dấu của tiệm vàng trong huyện. Gương mặt bà chuyển từ hung hăng sang xám ngắt rồi tái nhợt vì xấu hổ. Hàng xóm xung quanh đứng xem bắt đầu xì xầm, những ánh mắt ái ngại và trách móc đổ dồn về phía bà.
Không thể nói thêm được lời nào, bà Lan vội vã cất tờ giấy, cúi đầu đứng dậy bước nhanh ra khỏi cổng nhà ngoại chị Hương, gót chân cuống quýt như muốn chạy trốn khỏi sự xấu hổ do chính mình tạo ra.
Nhìn bóng lưng mẹ chồng cũ khuất xa sau hàng rào, chị Hương khẽ thở dài trút bỏ nốt chút gánh nặng cuối cùng của quá khứ. Chị mỉm cười quay vào nhà, sẵn sàng bước tiếp vào chương mới của cuộc đời – nơi có sự trân trọng và hạnh phúc đích thực đang chờ đón.