Bạn trai bỗng nằng nặc đòi đăng ký kết hôn đúng lúc tôi chuẩn bị mua đất. Nghe xong kế hoạch thật sự của anh, tôi lập tức từ bỏ ý định làm vợ.

Bạn trai bỗng nằng nặc đòi đăng ký kết hôn đúng lúc tôi chuẩn bị mua đất. Nghe xong kế hoạch thật sự của anh, tôi lập tức từ bỏ ý định làm vợ.

Tôi tên T., năm nay hai mươi chín tuổi.

Nếu có ai hỏi điều gì khiến tôi tự hào nhất trước khi bước sang tuổi ba mươi, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: Tôi tự mua được mảnh đất đầu tiên bằng chính tiền mình kiếm ra.

Bảy năm đi làm, tôi chưa từng dám mua một chiếc túi hàng hiệu hay đổi điện thoại đời mới. Tiền thưởng, tiền tăng ca, tiền đầu tư nho nhỏ, tất cả đều được tôi gom góp cẩn thận.

Mục tiêu duy nhất là có một mảnh đất mang tên mình.

Bạn bè bảo tôi thực dụng.

Tôi chỉ cười.

Phụ nữ có thể không giàu, nhưng nhất định phải có chỗ dựa cho chính mình.

Hai năm trước, tôi quen K. qua một người bạn.

Anh hơn tôi ba tuổi, làm trưởng phòng kinh doanh của một công ty nội thất. Bề ngoài lịch sự, nói chuyện khéo léo, lại rất biết quan tâm.

Thời gian đầu yêu nhau, K. đối xử với tôi rất tốt.

Mỗi lần tôi tăng ca, anh đều mang đồ ăn đến công ty.

Sinh nhật tôi, anh thức đến nửa đêm chỉ để tự tay làm chiếc bánh kem dù hình thức chẳng đẹp chút nào.

Ngay cả bố mẹ tôi cũng quý anh.

Sau hơn một năm yêu nhau, hai bên gia đình gặp mặt, thống nhất cuối năm sẽ tổ chức đám cưới.

Tôi cũng nghĩ mình đã chọn đúng người.

Cho đến ba tháng trước.

Một người bạn môi giới gọi điện báo có mảnh đất rất đẹp, giá lại mềm vì chủ cần bán gấp.

Tôi xem xong liền quyết định đặt cọc.

Đó là thành quả của cả tuổi trẻ nên tôi vô cùng háo hức.

Buổi tối hôm ấy, trong bữa cơm, tôi vui vẻ khoe với K.:

– Em sắp ký hợp đồng mua đất rồi.

Anh đặt đũa xuống, ánh mắt sáng lên.

– Thật à? Bao giờ ký?

– Chắc tuần sau.

Tôi vừa dứt lời, K. lập tức nói:

– Thế thì mình đăng ký kết hôn luôn đi.

Tôi ngạc nhiên.

– Sao lại gấp thế?

Anh cười.

– Đằng nào vài tháng nữa cũng cưới. Đăng ký trước cho tiện.

Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều.

Thậm chí còn thấy anh nóng lòng cưới mình cũng là điều đáng mừng.

Tôi chỉ bảo sẽ về xem lại lịch làm việc.

Nhưng từ hôm đó, ngày nào K. cũng nhắc.

– Em thu xếp đi.

– Có mỗi tờ giấy thôi mà.

– Đăng ký trước rồi cưới sau cũng được.

Sự sốt sắng bất thường của anh khiến tôi bắt đầu thấy lạ.

Một tối cuối tuần, tôi hỏi thẳng:

– Sao anh cứ giục em đăng ký kết hôn thế?

K. cười rất tự nhiên.

– Vì sau khi đăng ký thì mảnh đất sẽ là tài sản chung của vợ chồng.

Tôi khựng lại.

– Ý anh là sao?

Anh thản nhiên nói như đó là điều hiển nhiên.

– Em mua sau khi kết hôn thì đứng tên chung luôn. Sau này đỡ phải làm thủ tục bổ sung.

Tôi nhìn anh.

Lần đầu tiên sau gần hai năm yêu nhau, tôi thấy trong ánh mắt người đàn ông trước mặt có thứ gì đó khiến mình lạnh sống lưng.

Tôi hỏi lại:

– Nhưng tiền mua đất là tiền em tiết kiệm trước khi quen anh.

Anh cười.

– Thì có sao đâu? Vợ chồng thì của ai chẳng là của chung.

Tôi chưa kịp trả lời thì anh nói tiếp:

– Với lại bố mẹ anh cũng bảo rồi. Đã là con dâu thì không nên giữ của riêng.

Tôi im lặng.

Có lẽ thấy tôi chưa đồng ý, anh tiếp tục:

– Sau này em sinh con, nghỉ việc, anh nuôi cả gia đình. Bây giờ em đứng tên chung mảnh đất thì có thiệt gì đâu?

Tôi cười nhạt.

– Nếu ngược lại, anh có sẵn một căn nhà trước khi cưới, anh có đồng ý thêm tên em vào không?

K. ngập ngừng vài giây.

Rồi đáp:

– Chuyện đó khác.

– Khác ở đâu?

– Đàn ông còn phải lo cho bố mẹ.

Tôi không nói thêm.

Nhưng từ khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi đã xuất hiện một vết nứt.

Hai ngày sau, mẹ K. gọi tôi đến nhà ăn cơm.

Tôi cứ nghĩ chỉ là bữa cơm bình thường…

Cho đến khi bước vào căn bếp, tôi vô tình nghe thấy tiếng mẹ K. nói chuyện điện thoại với chị gái anh trong phòng khách. Giọng bà hào hứng thấy rõ:

– Vẫn đang giục nó sang tuần dẫn đi đăng ký kết hôn đây. Con bé T. nó sắp xuống tiền mua mảnh đất mấy tỷ. Đăng ký xong mới ký hợp đồng thì đất nghiễm nhiên thành tài sản chung. Sau này nó có muốn dở chứng rời khỏi nhà này cũng chẳng dễ dàng gì, chia đôi ra là thằng K. nghiễm nhiên có nửa mảnh đất!

Chị gái K. đáp lại điều gì đó, mẹ anh lại cười hớn hở:

– Dại gì mà không giục! Đàn bà con gái giữ lắm tiền làm gì, gom hết về một mối cho chồng quản lý là an toàn nhất. Thằng K. nhà này thế mà khôn!

Tôi đứng khựng lại ngoài cửa, toàn thân lạnh ngắt. Mọi mảnh ghép trong đầu lập tức nối liền lại với nhau.

Sự quan tâm chu đáo, chiếc bánh kem vụng về, vẻ lịch sự bấy lâu nay… hóa ra đều được phủ lên một lớp tính toán chi ly và tham lam đến đáng sợ. Họ không chỉ muốn có tên trong sổ đỏ của tôi, mà còn muốn dùng tờ giấy kết hôn để trói buộc, biến thành quả lao động suốt bảy năm trời của tôi thành “của chung” một cách trắng trợn.

Tôi nhẹ nhàng lùi lại, lặng lẽ mở cửa bước ra khỏi nhà K. mà không để ai hay biết.

Ngay tối hôm đó, tôi chủ động hẹn K. ra quán cà phê. Vừa ngồi xuống, anh lại tiếp tục bài ca quen thuộc:

– T. ơi, sáng mai tranh thủ xin nghỉ làm một lúc, anh đón em đi làm thủ tục đăng ký nhé?

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, mỉm cười nhẹ nhàng:

– Em không đi đâu. Mảnh đất đó em cũng đã nhờ bên môi giới đẩy lịch ký hợp đồng lên ngay chiều nay rồi. Đứng tên một mình em.

Mặt K. biến sắc trong tức khắc. Bờ môi anh run run, giọng gắt lên mất bình tĩnh:

– Sao em lại làm thế? Anh đã bảo đăng ký kết hôn xong rồi hãy ký mua mà! Em coi anh là cái gì? Em không tin tưởng anh à?

– Đúng vậy, em không tin. – Tôi điềm nhiên đáp, tháo chiếc nhẫn cầu hôn đặt xuống bàn. – Và em cũng chính thức hủy hôn.

K. tái mặt, chới với vơ lấy chiếc nhẫn rồi bắt đầu chuyển sang trách móc, cho rằng tôi ích kỷ, coi trọng tiền bạc hơn tình cảm, sống tính toán thực dụng.

Tôi chỉ nhìn anh bằng ánh mắt thản nhiên nhất có thể:

– Bảy năm qua, em đổ mồ hôi, nước mắt để có được thành quả này. Em có thể thực dụng, nhưng em không ngu ngốc để đem tương lai của mình giao cho một người đàn ông và một gia đình chỉ rình rập, tính toán trên tài sản của em. Chuyện anh và mẹ anh bàn bạc, em nghe thấy hết rồi.

K. ngơ ngác, há miệng định giải thích nhưng không thốt nên lời. Mặt anh chuyển từ đỏ sang xám xịt vì cay đắng và xấu hổ.

Tôi đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo thật phẳng phiu, mỉm cười chào anh lần cuối rồi quay lưng bước đi.

Bước ra khỏi quán, làn gió đêm thổi qua khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Bước sang tuổi ba mươi, tôi có thể chưa có một người chồng, nhưng tôi có sự tự do, có năng lực tự chủ, và quan trọng nhất: Tôi có một mảnh đất đứng tên chính mình – chỗ dựa vững chắc nhất mà không ai có thể tước đoạt.