Bán mảnh đất quê được 5 tỷ, con trai 1 tỷ, con gái 1 tỷ… tôi âm thầm cho con dâu 500 triệu đến khi phát hiện ra nó làm ĩ om xòm vì cho rằng mẹ thiên vị. Tôi không cãi một câu, chỉ lặng lẽ làm đúng hai việc khiến nó cúi đầu hối hận….
Bán mảnh đất quê được 5 tỷ, con trai 1 tỷ, con gái 1 tỷ… tôi âm thầm cho con dâu 500 triệu đến khi phát hiện ra nó làm ĩ om xòm vì cho rằng mẹ thiên vị. Tôi không cãi một câu, chỉ lặng lẽ làm đúng hai việc khiến nó cúi đầu hối hận….
Chồng mấ//t sớm, một mình tôi làm lụng nuôi hai đứa con, một trai một gái. Mảnh đất ở quê ngày xưa ông nhà để lại, bất ngờ gặp đợt quy hoạch nên được đền bù và bán đi thu về tròn 5 tỷ đồng.
Tuổi già chẳng tiêu pha gì nhiều, tôi tính chia đều cho các con để chúng làm ăn. Thế nhưng, chứng kiến cảnh đứa con trai trưởng từ ngày lấy vợ lập nghiệp trên thành phố thì bắt đầu thay tính đổi nết, lúc nào cũng tính toán, so bì, tôi quyết định giấu bớt đi. Ngày họp gia đình, tôi chỉ công bố bán đất được 3 tỷ. Tôi chia đều cho con trai 1 tỷ, con gái 1 tỷ. Nhìn số tiền lớn, hai đứa đều mừng rỡ, riêng con trai tôi thì đắc ý ra mặt vì nghĩ mình đã nắm trong tay phần tài sản lớn nhất.
Ngày hôm sau tôi mang tiền gửi ngân hàng, sau đó âm thầm trao tận tay cho con dâu 500 triệu bảo làm cuốn sổ tiết kiệm phòng thân.
Tại sao tôi lại cho con dâu? Vì suốt 5 năm qua, khi tôi đổ b//ệnh phải nằm viện hay những lúc trái gió trở trời ở quê, đứa con trai r//uột chỉ biết gọi điện hỏi thăm qua loa hoặc gửi vài ba triệu rồi bảo “con bận làm ăn”. Trong khi đó, chính đứa con dâu này đã xin nghỉ phép, bắt xe khách từ thành phố về chăm tôi từng thìa cháo, viên thuốc, giặt giũ từng cái quần cái áo bẩn mà không một lời than vãn. Số tiền này, tôi cho con dâu là cho tư cách, cho tấm lòng hiếu thảo của nó, và cũng là để nó có một khoản phòng thân riêng.
Chuyện chẳng có gì nếu không có ngày con trai tôi vô tình lục thấy cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu mang tên vợ nó, do chính tôi ký chuyển nhượng. Ngay lập tức, nó đùng đùng nổi giận, gọi điện về quê làm ĩ om lên:
– “Mẹ buồn cười thật đấy! Hóa ra mẹ bán đất được nhiều hơn thế mà mẹ giấu tụi con? Đã vậy mẹ lại còn thiên vị, lén lút cho vợ con tiền riêng? Con mới là con ru///ột của mẹ, là người lo việc thờ cúng sau này, sao mẹ lại đối xử với con như người ngoài thế?”
Nghe những lời gầm rú ích kỷ của con trai qua điện thoại, ngực tôi nghẹn lại. Tôi không thèm cãi vã, cũng chẳng giải thích lấy một câu. Tôi chỉ lặng lẽ làm đúng hai việc…
Tôi không thèm cãi vã, cũng chẳng giải thích lấy một câu. Tôi chỉ lặng lẽ làm đúng hai việc…
Việc thứ nhất: Gửi một đoạn video ngắn vào nhóm chat gia đình
Ngay sau cuộc điện thoại đầy xúc phạm của con trai, tôi không gọi lại để đôi co. Tôi vào ứng dụng nhắn tin, gửi thẳng một đoạn video dài gần 3 phút vào nhóm chat có đầy đủ cả con trai, con dâu và con gái.
Đó là đoạn clip trích xuất từ camera góc sân nhà tôi ở quê, quay lại cảnh của mùa đông hai năm trước—đúng vào cái đợt tôi bị tai biến nhẹ, phải nằm liệt giường. Trong video, đứa con trai ruột của tôi quần áo bảnh bao, vừa bước xuống chiếc xe taxi đón lên thành phố, vừa hất tay vợ nó ra rồi gắt gỏng: “Mẹ già rồi bệnh tật là chuyện thường, anh còn trăm công nghìn việc trên phố, ở lại đây ngửi mùi thuốc men làm sao chịu nổi? Em thích thì ở lại mà chăm, anh lên trước!”
Và suốt những ngày sau đó, camera ghi lại cảnh bóng dáng gầy gò của đứa con dâu tất bật ngược xuôi, từ mờ sáng đã dậy nấu cháo, bóp chân cho mẹ chồng, đến đêm muộn vẫn ngồi giặt từng k thứ quần áo bẩn bốc mùi mà không một lời oán thán.
Đi kèm đoạn video, tôi chỉ nhắn vỏn vẹn một dòng: “Năm tỷ bán đất, mẹ vẫn còn giữ 2,5 tỷ tiền gốc. Số tiền 500 triệu mẹ cho con dâu là tiền ‘tiền công’ suốt 5 năm qua nó làm thay nghĩa vụ của một đứa con trai ruột. Con tự xem lại mình xem có tư cách đòi hỏi không?”
Việc thứ hai: Lập vi bằng, thay đổi di chúc công khai
Ngày hôm sau, tôi bắt xe thẳng lên thành phố, nhưng không ghé qua nhà con trai mà hẹn luật sư đến thẳng văn phòng công chứng. Tôi dùng 2,5 tỷ còn lại để lập một quỹ tín thác mang tên tôi.
Tôi làm văn bản di chúc mới rõ ràng: Toàn bộ số tiền 2,5 tỷ này sau khi tôi mất sẽ được hiến tặng cho quỹ từ thiện của bệnh viện tỉnh—nơi mà con dâu tôi từng thức trắng đêm chăm tôi. Tôi tuyệt đối không để lại một đồng nào cho đứa con trai ích kỷ, cạn tình.

Sau khi cầm tờ di chúc có chứng nhận pháp lý, tôi hẹn gặp riêng hai vợ chồng chúng ở một quán cà phê. Vừa nhìn thấy tôi, con trai tôi mặt mũi xám xịt, vừa xấu hổ vì đoạn video hôm qua, vừa run rẩy khi thấy xấp tài liệu trên tay mẹ.
Tôi đặt tờ di chúc lên bàn, nhìn thẳng vào mắt con trai rồi điềm nhiên nói: – “Đất của bố mẹ, mẹ cho ai là quyền của mẹ. Anh nói anh là con ruột, là người thờ cúng sau này đúng không? Từ nay về sau, tôi tự lo hậu sự cho mình, không phiền đến anh. Tiền của tôi, tôi thà đem đi làm việc thiện tích đức, chứ không bao giờ để vào tay một đứa con bất hiếu, chỉ biết nhìn vào túi tiền của mẹ.”
Cái cúi đầu muộn màng
Nghe đến đó, con trai tôi rụng rời tay chân. Nó hiểu ra bản thân vì tham lam, ích kỷ mà đã tự tay đánh mất đi quyền thừa kế số tài sản khổng lồ 2,5 tỷ còn lại. Sắc mặt nó chuyển từ đỏ gay sang tái mét, rồi quỳ thụp xuống ngay giữa quán, lắp bắp nắm lấy tay tôi khóc lóc cầu xin mẹ tha thứ.
Nhìn đứa con trai trưởng lúc này đang cúi đầu nhục nhã, tôi không thấy hả hê, chỉ thấy lòng nguội ngắt. Tôi gạt tay nó ra, quay sang nắm lấy bàn tay thô ráp của đứa con dâu đang đứng khóc nức nở bên cạnh, nhẹ nhàng bảo: – “Số tiền 500 triệu đó là của con, cứ giữ lấy mà phòng thân, nuôi con cái. Còn loại chồng ăn cháo đá bát này, con không cần phải nhẫn nhịn nó nữa. Mẹ luôn đứng về phía con.”
Tôi quay lưng bước đi, để lại đứa con trai ruột vẫn đang quỳ đó, vừa tiếc của, vừa nhục nhã ê chề dưới những ánh nhìn khinh bỉ của người xung quanh. Bài học này, cái giá phải trả cho sự bất hiếu chính là sự trắng tay và sự quay lưng của chính người mẹ ruột.