Bán đất hàng chục tỷ ở quê, người cha gi/ả ngh/èo lên thành phố thử lòng các con và c/ái k/ết không ai có thể ngờ tới…
Bán đất hàng chục tỷ ở quê, người cha gi/ả ngh/èo lên thành phố thử lòng các con và c/ái k/ết không ai có thể ngờ tới…
Ông Trung, 68 tuổi, là một lão nông ở vùng ven. Cả đời ông cần cù, chắt chiu từng đồng từ mảnh vườn, ao cá, và mấy lô đất mua từ thuở còn rẻ như bèo. Mấy năm gần đây, giá đất tăng vùn vụt — tổng tài sản của ông lên tới cả gần chục tỷ, nhưng chẳng mấy ai biết.
Vợ mất sớm, ông một mình nuôi ba đứa con: Quân, Thu, và Vy.
Khi chúng khôn lớn, ông chia cho mỗi đứa một phần đất “làm vốn”, còn lại vài sào ruộng và căn nhà cũ, ông giữ lại. Ông vẫn nói đùa:
“Bố để dưỡng già, chứ chưa vội về trời đâu.”
Nhưng những năm gần đây, “dưỡng già” lại hóa cô quạnh. Ba đứa con hiếm khi về quê, mỗi lần về cũng chỉ vội vàng cho có. Gọi điện, đứa bận công việc, đứa bận con cái, đứa viện cớ “dịch bệnh, đi xa nguy hiểm”.
Một đêm, ông trằn trọc mãi. “Mình có tiền, có nhà… mà sao thấy lạnh quá. Không biết con cái còn thương mình, hay chỉ thương của cải của mình nữa?” Và thế là, ông nảy ra một ý định táo bạo — lên Sài Gòn, gi//ả ngh//èo thử lòng con.
Sáng hôm sau, ông bắt chuyến xe đò Nam tiến. Trên người, chỉ có chiếc túi vải đựng vài bộ đồ cũ và ít bánh đa quê. Ông chọn bộ quần áo sờn vai nhất, bỏ lại chiếc điện thoại thông minh mua cho tiện gọi video, chỉ mang theo cái cũ cầm bàn phím bấm — “cho giống dân ngh//èo thật”.
Điểm đến đầu tiên là nhà Quân, con trai cả…

… Nhà Quân nằm trong một khu đô thị mới, cổng cao tường kín, xe hơi đậu trước sân. Ông Trung đứng lặng một lúc, rồi mới bấm chuông.
Một lát sau, người giúp việc ra mở cửa, ngờ vực nhìn ông từ đầu đến chân:
– Bác tìm ai ạ?
– À… tôi là bố thằng Quân, từ quê lên…
Người giúp việc sững lại, rồi luống cuống chạy vào gọi. Một lúc sau, Quân bước ra. Anh mặc áo sơ mi trắng, cà vạt vẫn chưa tháo, có vẻ đang vội đi đâu. Thấy cha, anh thoáng ngạc nhiên, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh.
– Ủa, bố… sao bố không gọi trước? Lên đường xa vậy, lỡ con đi công tác là không gặp được đâu.
Ông Trung cười hiền:
– Ờ, bố đi chơi thôi, lên thăm tụi con một chút.
– Dạ… vâng. Nhưng mà… nhà con hơi chật, đang sửa sang, bố ạ. Hay bố tạm nghỉ ở khách sạn gần đây, con gửi tiền cho. Chiều con qua đón bố đi ăn.
Nghe vậy, ông chỉ gật, không nói gì thêm. Cái “nhà chật” ấy có đến ba tầng, mà vẫn không có chỗ cho cha già ngủ lại một đêm.
Buổi tối, ông ngồi ở quán nước đầu ngõ, uống ly trà đá, lặng nhìn dòng xe chạy. Không một cuộc điện thoại nào từ Quân.
Sáng hôm sau, ông xách túi, bắt xe qua nhà con gái thứ hai – Thu.
Thu làm chủ tiệm spa, ăn nói sang sảng, diện váy áo đắt tiền. Thấy cha bước vào, cô reo lên:
– Trời ơi, bố! Sao không nói con đón? Bố ăn gì chưa?
Ông mừng, nghĩ “Con gái vẫn tình cảm như xưa.” Nhưng niềm vui ấy tắt ngay sau bữa cơm trưa.
Khi ông nói mình “bán đất hết rồi, giờ chỉ còn căn nhà nhỏ ở quê”, ánh mắt Thu thoáng đổi. Cô liếc chồng, rồi khẽ nói:
– Thế… bố định sống ở quê luôn à? Hay bán cả nhà rồi lên đây, con thuê phòng trọ gần chỗ con cho tiện?
Giọng cô ngọt, nhưng nghe kỹ, lại là ý muốn “đừng ở cùng”.
Ông cười trừ:
– Thôi, bố còn mảnh vườn, con gà, cây khế, ở quê vui hơn.
Chiều ấy, ông đi tiếp – lần này tới nhà Vy, con út. Vy lấy chồng muộn, chồng làm thợ điện, hai vợ chồng thuê nhà trọ nhỏ, cuộc sống còn nhiều khó khăn.
Thấy cha, Vy mừng rỡ chạy ra đón:
– Trời ơi, bố! Sao đi xe đường xa không báo con ra bến đón? Vào nhà đi, nhà trọ chật tí nhưng con trải chiếu cho bố nằm, chứ để bố ở ngoài con không yên đâu.
Cô lo cơm nước, hâm lại canh, rót chén nước chè, vừa gắp cá vừa nói:
– Ở đây thiếu thốn, nhưng bố cứ coi như nhà mình. Mấy bữa nay con mới nhận được tiền lương, mai con dẫn bố đi khám sức khỏe, nghe giọng ho hoài con lo lắm.
Ông Trung nhìn con gái út, mắt cay xè.
Đêm đó, ông nằm trên chiếc giường tre nhỏ, nghe tiếng quạt lạch cạch, lòng ấm áp lạ thường.
Một tuần sau, ông về quê. Cả ba người con đều chẳng biết ông trở lại. Vài tháng trôi qua, họ bỗng nhận được giấy mời từ văn phòng công chứng.
Trong buổi họp gia đình, ông Trung xuất hiện – gọn gàng, khỏe mạnh, và điều khiến tất cả sững sờ là người luật sư bên cạnh cầm theo tập hồ sơ dày.
Ông chậm rãi nói:
– Bố vừa bán xong mấy lô đất, hơn 18 tỷ. Nay bố muốn chia lại tài sản. Nhưng không chia đều như trước nữa. Bố chỉ có một điều muốn các con biết – của cải rồi cũng hết, chỉ có tình người là còn.
Ông ký tên.
– Quân, con trai cả – bố gửi lại cho con 200 triệu, coi như chút đền công ơn nuôi mẹ già ngày xưa.
– Thu, con thứ – 500 triệu, để kinh doanh cho yên ổn.
– Còn phần lớn – hơn 17 tỷ – bố để lại cho Vy, con út. Vì bố biết, trong lúc bố chẳng còn gì, chỉ có con mở cửa đón bố vào nhà.
Căn phòng chết lặng. Quân tái mặt, Thu bật khóc. Vy òa lên:
– Bố ơi, con đâu có làm vì tiền đâu…
Ông cười, đặt tay lên vai con gái út:
– Bố biết. Nhưng người sống thật lòng, xứng đáng được trời thương.
Chiều hôm đó, ông lại về quê, ngồi bên hiên nhà, gió thổi qua hàng cau. Ông rót chén trà, khẽ mỉm cười:
– Ừ, vậy là mình đã già… mà cuối cùng, cũng biết rõ lòng ai thương mình thật.