Người Chồng Cười Khẩ/y Đ/uổi Vợ Ra Đi Tay Trắng, Đến Ngày Ra Tòa Thấy Bộ Trang Sức Tiền Tỷ Trên Cổ Cô, Anh Mới C/hế/t Lặng Vì Biết Mình Đã Mấ/t Điều Quý Giá Nhất…
Người Chồng Cười Khẩ/y Đ/uổi Vợ Ra Đi Tay Trắng, Đến Ngày Ra Tòa Thấy Bộ Trang Sức Tiền Tỷ Trên Cổ Cô, Anh Mới C/hế/t Lặng Vì Biết Mình Đã Mấ/t Điều Quý Giá Nhất…
“Tài sản trong nhà đều do tôi làm ra. Cô chỉ ở nhà ăn bám thì lấy tư cách gì đòi chia?”
Câu nói của Hùng như một nhát dao cắt đứt cuộc hôn nhân tám năm giữa anh và Mai.
Suốt những năm chung sống, Hùng luôn tự hào mình là giám đốc kinh doanh của một công ty lớn, lương mỗi tháng vài chục triệu. Anh nghĩ vợ chỉ là một bà nội trợ quanh quẩn bếp núc, đưa đón con đi học, chẳng kiếm nổi một đồng nên ngày càng coi thường.
Mỗi lần cãi nhau, anh đều buông những lời cay nghiệt:
Cô tiêu tiền của tôi thì biết điều mà sống.
Mai chỉ im lặng.
Ít ai biết rằng, trước khi kết hôn, Mai từng là thủ khoa ngành thiết kế nội thất, nhận học bổng du học nước ngoài. Nhưng khi mẹ Hùng đổ bệnh, rồi lần lượt hai con ra đời, cô gác lại toàn bộ sự nghiệp để chăm lo gia đình.
Thấy vợ ở nhà quá lâu, Hùng mặc nhiên cho rằng cô đã hết giá trị.
Ba năm gần đây, anh công khai qua lại với cô thư ký trẻ tên Vy.
Vy biết ăn diện, biết nịnh nọt, lúc nào cũng khiến Hùng cảm thấy mình là người đàn ông thành đạt.
Một tối, Hùng mang đơn ly hôn về nhà.
Ký đi. Tôi đã hết tình cảm rồi.
Mai nhìn chồng rất lâu rồi chỉ hỏi:
Anh chắc chứ?
Chắc.
Sau này đừng hối hận.
Hùng bật cười.
Tôi chỉ hối hận vì lấy một người chẳng biết kiếm tiền.
Ngày dọn khỏi căn nhà, Mai chỉ mang theo vài bộ quần áo và chiếc vali cũ.
Mẹ chồng đứng khoanh tay lạnh nhạt:
Người không làm ra tiền thì đi tay trắng là đúng.
Mai cúi đầu chào bà rồi lặng lẽ bước đi.
Không ai giữ.
…
Hai tháng sau là ngày xét xử.
Hùng bước vào tòa với vẻ đầy tự tin.
Anh đã chuẩn bị sẵn mọi giấy tờ chứng minh phần lớn tài sản được tạo lập từ thu nhập của mình.
Trong đầu anh, Mai chắc vẫn chỉ mặc bộ đồ giản dị như mọi ngày.
Nhưng khi cánh cửa phòng xử mở ra…
Hùng đứng sững…
Cánh cửa phòng xử án mở ra, không gian xung quanh như ngưng đọng. Hùng đứng sững, đôi mắt trợn trừng, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng trước hình ảnh người phụ nữ đang bước vào.
Đó không phải là người vợ lam lũ, mặc bộ quần áo bộ giản dị, tóc búi vội bằng chiếc kẹp nhựa dở dang như anh vẫn thấy ở nhà. Người phụ nữ trước mặt anh khoác trên mình bộ vest đen cắt may tinh xảo, thần thái kiêu sa, sang trọng bước đi giữa hai vị luật sư sừng sững của một văn phòng luật hàng đầu cả nước.
Nhưng điều khiến Hùng c/hế/t lặng, khiến gã giám đốc kinh doanh như anh phải hoa mắt chính là bộ trang sức đá quý màu xanh lục bảo (emerald) lấp lánh trên cổ và cổ tay cô. Là một người có tiền và thích chơi đồ hiệu, Hùng nhận ra ngay lập tức: Đó là bộ trang sức “The Queen’s Tears” độc bản của thương hiệu đá quý quốc tế, có giá không dưới 3 tỷ đồng.

Khi Mai ngồi xuống hàng ghế đối diện, ánh mắt cô lướt qua anh, lạnh lùng và xa xăm như nhìn một người xa lạ.
Hùng không kìm được, bước vội đến, giọng run rẩy: – Mai… cô lấy đâu ra bộ trang sức này? Cô mượn ở đâu để lòe thiên hạ đúng không? Cô lấy đâu ra tiền thuê những luật sư này?
Lúc này, vị luật sư đứng cạnh Mai mỉm cười nhẹ nhàng nhưng đầy đanh thép: – Xin lỗi anh Hùng, có vẻ anh đã quá bận rộn với cô thư ký mà quên mất vợ mình từng là ai. Thân chủ của tôi, bà Nguyễn Hoàng Mai, chính là nhà sáng lập ẩn danh và là cổ đông lớn nhất của chuỗi thương hiệu nội thất Luxury Home.
Hùng lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng: – Không thể nào… Cô ta chỉ ở nhà nấu cơm cơ mà?
Mai lúc này mới ngẩng lên, khẽ vuốt lại chiếc vòng tay tỷ đồng, cười nhạt: – Đúng, tôi ở nhà nấu cơm, chăm con cho anh, nhưng bộ não của tôi chưa từng ngừng hoạt động. 8 năm qua, tôi đứng sau cố vấn và thiết kế bản vẽ cho chuỗi cửa hàng của bạn thân tôi. Tiền bản quyền và cổ phần mỗi năm đổ vào tài khoản riêng của tôi gấp mười lần cái ghế giám đốc kinh doanh của anh. Tôi im lặng, vì tôi từng nghĩ tiền bạc không quan trọng bằng gia đình. Nhưng anh và mẹ anh lại nghĩ tôi là kẻ ăn bám.
Mai đẩy một xấp tài liệu sang phía tòa và nhìn thẳng vào Hùng: – Anh đuổi tôi đi tay trắng vì nghĩ tài sản căn nhà này do anh làm ra? Được thôi, tôi không thèm chấp một cắc nào từ anh. Nhưng anh nên nhớ, căn nhà anh đang ở nằm trên mảnh đất mà bố mẹ đẻ tôi đã âm thầm sang tên cho tôi từ trước khi cưới. Tôi ly hôn, tòa sẽ phân chia, và anh mới là kẻ phải cuốn gói ra khỏi nhà.
Hùng nghe đến đây thì khuỵu rạp xuống ghế, mặt xám xịt như tro tàn. Hóa ra, người mà anh bấy lâu nay khinh rẻ, coi như cỏ rác lại chính là một đại gia ngầm, là bệ đỡ vô hình cho cái danh hão của anh suốt những năm qua. Anh nghĩ mình là kẻ ban phát, nào ngờ chính anh mới là kẻ ký sinh trên sự hy sinh của vợ.
Nhìn Mai rực rỡ, tự tin và quyền lực ở phía đối diện, Hùng biết mình không chỉ mất đi một người vợ tào khang, mà đã tự tay đánh mất điều quý giá nhất cuộc đời – người phụ nữ hoàn hảo mà bất cứ người đàn ông nào cũng thèm khát. Giờ đây, thứ chờ đón anh chỉ là sự khinh bỉ, trắng tay và chuỗi ngày hối hận muộn màng.