Chồng tôi đã mất 6 năm vì t/a/i n/ạ/n lao động ở nước ngoài – cho đến sáng hôm ấy, con trai tôi nói một câu khiến tôi đứng chết lặng giữa đường.
Chồng tôi đã mất 6 năm vì t/a/i n/ạ/n lao động ở nước ngoài – cho đến sáng hôm ấy, con trai tôi nói một câu khiến tôi đứng chết lặng giữa đường.
Sáu năm trước, chồng tôi đi lao động ở nước ngoài với ước mơ đổi đời. Anh ấy làm trong một công trình xây dựng lớn, và rồi… tai nạn xảy ra. Một vụ sập giàn giáo kinh hoàng. Tin báo về như nhát dao đâm thẳng vào tim tôi: “Anh ấy không qua khỏi.”
Tôi gục ngã, nhưng vẫn phải đứng dậy vì con. Nó khi ấy còn chưa biết nói. Tôi nuốt nước mắt, vừa làm mẹ, vừa làm cha.
Rồi sáng nay, như mọi ngày, tôi dắt con đi học. Trời lất phất mưa.
Giữa lúc đang bận che ô, thằng bé – giờ đã 7 tuổi – bất ngờ kéo tay tôi, chỉ về phía bên kia đường.
Nó nói, giọng rất bình thản, như thể vừa thấy một người quen:
“Mẹ ơi, sao bố lại mặc áo mưa màu xanh, đứng kia kìa?”Tôi chết lặng.
Ánh mắt tôi lập tức nhìn theo hướng con chỉ. Và đúng thật… có một người đàn ông, cao lớn, mặc chiếc áo mưa màu xanh, quay lưng lại phía chúng tôi. Anh ta đứng im, sát mép đường, như đang chờ đèn đỏ.
Tôi không hiểu sao ti//m mình đ/ậ/p m/ạnh đến thế. Một cảm giác kỳ lạ – vừa quen thuộc, vừa mơ hồ – khiến tôi không thở được.
Tôi chạy đến. Người đàn ông quay lại…
Tôi đứng chết lặng một giây dài, cảm giác mơ hồ vẫn vây quanh. Người đàn ông đó… anh ấy nhìn tôi, ánh mắt chợt lóe lên sự quen thuộc lạ kỳ, nhưng chỉ trong tích tắc, rồi lại trở nên xa lạ như một bóng m//a.
Cảm giác ấy khiến tôi như bị đóng băng, không thể nhúc nhích. Con trai tôi vẫn đứng bên cạnh, ngây thơ, nhìn tôi rồi lại nhìn người đàn ông kia, như thể đang đợi tôi phản ứng.
“Con nói đúng không?” Tôi mím môi, khẽ hỏi, giọng run run, không hiểu tại sao mình lại cảm thấy sợ hãi đến thế.

Người đàn ông đó khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chạm vào tôi — và trong khoảnh khắc ấy, thế giới như ngừng lại.
Dưới làn mưa mỏng, gương mặt anh ta lộ rõ hơn: đường nét ấy, ánh nhìn ấy… tất cả đều giống hệt chồng tôi.
Tôi bước thêm một bước, tim đập dồn dập:
– Anh… Minh?
Người đàn ông khựng lại.
Nhưng thay vì trả lời, anh ta quay đi, vội vàng băng qua đường.
Tôi hoảng loạn chạy theo, mặc kệ dòng xe cộ và tiếng còi inh ỏi.
– Anh Minh! – Tôi hét lên. – Là em đây! Là Lan đây mà!
Anh ta dừng lại trước cửa một tiệm tạp hóa nhỏ, mưa vẫn trút xuống xối xả. Tôi đến gần, bàn tay run run nắm lấy vai anh. Anh quay lại… và tôi thấy rõ – có một vết sẹo dài ngay trên thái dương, nơi mà chồng tôi từng có một vết thương nhỏ sau vụ ngã ở công trình, trước khi đi nước ngoài.
Ánh mắt anh trống rỗng, hoang mang. Anh nhìn tôi, giọng khàn khàn:
– Cô… biết tôi sao?
Tôi chết lặng. Mọi âm thanh xung quanh biến mất, chỉ còn tiếng mưa và nhịp tim hỗn loạn.
– Anh không nhớ… tôi sao? Anh không nhớ con trai mình sao?
Người đàn ông lùi lại, lắc đầu:
– Tôi… tôi tên Nam. Tôi chưa từng đi nước ngoài… cô nhận nhầm người rồi.
Anh quay người bỏ đi. Nhưng đứa con trai 7 tuổi của tôi chạy đến, ôm lấy chân anh, hồn nhiên nói:
– Bố ơi, bố đừng bỏ con.
Người đàn ông khựng lại. Cơ thể anh run lên. Rồi anh ôm đầu, khuỵu xuống bên lề đường.
– Đừng… đừng gọi tôi là bố… – Anh lẩm bẩm. – Tôi… tôi không nhớ…
Người dân xung quanh bắt đầu xì xào. Một bác bán hàng vội bước tới, kéo nhẹ tay tôi, nói khẽ:
– Cô là người quen của anh ấy à? Tội nghiệp lắm. Anh này bị mất trí nhớ sau tai nạn, được người ta đưa từ miền Trung về đây mấy năm nay.
Tôi đứng sững. Mọi thứ quay cuồng trước mắt.
Tai nạn… mất trí nhớ… miền Trung — chính là nơi chồng tôi từng làm việc.
Tôi nhìn anh — giờ đang ôm đầu, gương mặt ướt đẫm nước mưa — và hiểu ra rằng, có lẽ… định mệnh chưa bao giờ cắt đứt sợi dây giữa chúng tôi, chỉ khiến nó lạc lối.
Tôi quỳ xuống, đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt anh:
– Không sao đâu, Minh à… dù anh không nhớ, em vẫn sẽ nhớ thay anh. Em sẽ đưa anh về.
Đứa con trai nhìn hai chúng tôi, đôi mắt trong veo sáng lên giữa cơn mưa.
– Con biết mà, mẹ ơi. Con nói rồi, bố đang đứng kia mà.
Và tôi bật khóc.
Không phải vì đau, mà vì sau sáu năm tưởng như đã mất tất cả, chồng tôi đã trở về – chỉ là trong một hình hài khác, với trí nhớ trống rỗng. Nhưng ánh mắt anh… vẫn là của Minh, người đàn ông mà tôi đã đợi trong từng giấc mơ.