Ly hôn 8 năm vì không có con. Một ngày mẹ vợ cũ bất ngờ gọi tôi đến đón “con”…

Ly hôn 8 năm vì không có con. Một ngày mẹ vợ cũ bất ngờ gọi tôi đến đón “con”…

Trên giường, một bé gái khoảng bảy, tám tuổi đang ngủ gục trong lòng người hàng xóm. Tôi chết lặng.
Tôi và Lan từng là cặp đôi khiến bạn bè lẫn họ hàng đều phải ngưỡng mộ. Chúng tôi quen nhau từ thời sinh viên, yêu nhau bốn năm rồi cưới nhau bằng một đám cưới nhỏ, giản dị nhưng đầy hy vọng. Ai cũng nói chúng tôi hợp nhau từ tính cách đến ước mơ – cùng hướng nội, trầm lặng, và cùng mơ về tiếng khóc trẻ thơ trong căn nhà nhỏ.

Thế nhưng, sáu năm trôi qua sau ngày cưới, căn nhà ấy vẫn mãi im lìm. Bao lần chạy chữa, thuốc men, can thiệp y khoa… nhưng kết quả vẫn là con số 0. Đến khi bác sĩ thở dài nói khả năng có con tự nhiên của chúng tôi gần như bằng không, cả hai như bị ai đó rút hết hơi thở.

Những ngày sau đó là quãng thời gian nặng nề đến nghẹn lòng. Lan thu mình, ít nói, thường khóc thầm đến sưng mắt. Tôi thì tự trách bản thân không đủ khả năng cho cô ấy hạnh phúc. Hai bên gia đình bắt đầu góp ý, thúc ép, vô tình khiến vết nứt trong cuộc hôn nhân càng lớn hơn. Cuối cùng, sau nhiều đêm dài nói chuyện trong mệt mỏi, chúng tôi chọn ly hôn. Không cãi vã, không hận thù – chỉ là hai người đã kiệt sức vì nỗi đau không thể gọi thành tên.

Tôi rời khỏi ngôi nhà ấy với hai bàn tay trắng. Lan ở lại. Từ đó, chúng tôi cắt đứt liên lạc. Tôi nghe người quen nói cô sang nước ngoài một thời gian rồi trở về mở tiệm hoa. Tôi thầm mừng vì nghĩ rằng cuối cùng cô ấy đã có một cuộc sống mới bình yên.

Tám năm trôi qua. Tôi sống một mình, không lập gia đình. Cuộc đời phẳng lặng đến mức đôi khi chính tôi cũng quên mất mình từng có một cuộc hôn nhân.
Cho đến buổi chiều hôm ấy.

Điện thoại tôi reo. Số lạ. Khi tôi bắt máy, giọng nói run run nhưng quen thuộc cất lên:

– “Tùng… con phải không? Mẹ đây… mẹ của Lan.”
Tôi khựng lại. Suốt tám năm, đây là lần đầu tiên bà gọi cho tôi.

– “Dạ con đây… có chuyện gì vậy mẹ?”

Bên kia im lặng vài giây, rồi giọng bà nghẹn lại:

– “Lan… nó mất rồi con ạ. Tai nạn… Mẹ không biết bắt đầu từ đâu, nhưng con đến nhà mẹ được không? Mẹ cần con đến đón… con bé.”

Tôi cau mày, gần như không hiểu bà đang nói gì.

– “Con bé nào ạ?”

– “Con… của con và Lan.”

Tôi suýt đánh rơi điện thoại. Tim tôi đập mạnh đến nghẹt thở.

– “Mẹ… mẹ nói gì vậy? Con và Lan… đâu có con…”

– “Mọi chuyện đến rồi mẹ sẽ nói. Con đến ngay đi.”

Tôi lái xe như trong cơn mê. Hàng trăm câu hỏi quay cuồng: Lan có con khi nào? Vì sao giấu tôi? Vì sao không nói…?

Khi đến nơi, trước mắt tôi là căn nhà phủ khăn tang trắng xóa. Bà mẹ vợ cũ già đi hẳn, đôi mắt đỏ sưng. Bà nắm tay tôi, run rẩy dẫn vào căn phòng nhỏ.

Bà mở cửa phòng ngủ phía trong. Mùi thuốc sát trùng lẫn mùi hương trầm nhè nhẹ khiến tim tôi thắt lại.

Trên giường, một bé gái khoảng bảy, tám tuổi đang ngủ gục trong lòng người hàng xóm. Con bé gầy, da tái, trán dán miếng hạ sốt. Mái tóc cắt ngắn, khuôn mặt nhỏ nhắn, nhưng… đôi lông mày và sống mũi ấy khiến tôi đứng chết lặng.

Giống tôi. Đến rợn người.

Tôi không bước nổi thêm bước nào.

— “Nó… nó là ai?” — giọng tôi khản đặc.

Mẹ Lan kéo tôi ngồi xuống ghế, nước mắt rơi không ngừng.

— “Là cháu ngoại mẹ. Là… con của con.”

Tôi lắc đầu liên tục.

— “Không thể… Lan và con… bác sĩ nói không thể có con mà…”

Bà siết chặt tay tôi, như sợ tôi bỏ chạy.

— “Lan có thai… ngay trước khi hai đứa ly hôn.”

Câu nói ấy như một nhát dao cắm thẳng vào ngực tôi.

— “Cái gì…?”

— “Lúc đó thai yếu. Bác sĩ bảo khả năng giữ được rất thấp. Lan sợ… sợ nếu nói ra rồi lại mất, con sẽ đau thêm một lần nữa. Nó chọn im lặng.”

Tôi cúi gập người, đầu óc quay cuồng.

— “Nhưng… vì sao ly hôn rồi mà Lan không nói lại với con? Vì sao giấu đến tận bây giờ?”

Bà khóc nấc:

— “Vì Lan biết con tự trách mình suốt nhiều năm. Nó sợ con sẽ nghĩ đứa bé là gánh nặng, là vì nó mà con không dám sống tiếp. Lan muốn con được tự do.”

Tôi cười bật ra, nhưng là nụ cười vỡ vụn.

— “Tự do…? Con đã sống như một cái bóng suốt tám năm qua.”

Bà lau nước mắt, giọng run run:

— “Lan sinh bé trong lặng lẽ. Không khai tên cha. Một mình nuôi con, mở tiệm hoa nhỏ. Nó bảo chỉ cần nhìn con bé lớn lên khỏe mạnh là đủ.”

Tôi nhìn sang giường.

Con bé trở mình, khẽ rên vì sốt. Người hàng xóm vội đứng dậy nhường chỗ. Tôi tiến lại gần, chậm rãi ngồi xuống mép giường.

Đứa bé mở mắt.

Đôi mắt đen lay láy nhìn tôi, ngơ ngác nhưng không sợ. Nó nhìn tôi rất lâu, rồi bỗng hỏi một câu khiến tim tôi gần như ngừng đập:

— “Chú ơi… chú giống con quá.”

Tôi đưa tay chạm nhẹ lên trán con bé. Nóng hầm hập.

Cổ họng tôi nghẹn lại, không nói được lời nào.

— “Mẹ con đâu rồi?” — con bé hỏi tiếp, giọng yếu ớt.

Tôi quay đi, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

Mẹ Lan bật khóc thành tiếng:

— “Mẹ con… đi xa rồi.”

Con bé im lặng vài giây, rồi bất ngờ đưa tay nắm lấy tay tôi.

— “Vậy… chú ở lại với con được không?”

Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra một điều đau đớn mà rõ ràng:
Tám năm trước, chúng tôi không mất con. Chúng tôi chỉ… lạc mất nhau.

Tôi quay sang mẹ Lan, giọng khàn nhưng dứt khoát:

— “Mẹ… cho con bé theo con. Con xin nhận lại trách nhiệm của một người cha — dù muộn.”

Bà quỳ sụp xuống trước mặt tôi, khóc như trút hết gánh nặng tám năm qua.

— “Lan nó… nếu còn sống… chắc cũng chỉ mong được như vậy.”

Tôi cúi xuống, ôm chặt đứa bé vào lòng.

Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh đến thế.

Không phải vì đau nữa.
Mà vì tôi biết — từ giây phút này, tôi không còn cô độc.