Sáng sớm bảnh mắt ra đã thấy mẹ đ:ẻ đến ngồi ngay ở trước cổng, tay cầm 2 con gà, 1 con vịt, tôi vừa mở cửa mùi hôi đã s:;ộc vào mũi, chạy vội ra bảo bà cầm đi ngay nào ngờ chồng nhìn thấy đưa bà xách hết vào trong nhà, đúng lúc này cậu con trai chỉ vào bao tải trong góc nhà rồi nói “gọi chú cảnh sát”, cả nhà tôi tá hoả khi bên trong là…

Sáng sớm bảnh mắt ra đã thấy mẹ đ:ẻ đến ngồi ngay ở trước cổng, tay cầm 2 con gà, 1 con vịt, tôi vừa mở cửa mùi hôi đã s:;ộc vào mũi, chạy vội ra bảo bà cầm đi ngay nào ngờ chồng nhìn thấy đưa bà xách hết vào trong nhà, đúng lúc này cậu con trai chỉ vào bao tải trong góc nhà rồi nói “gọi chú cảnh sát”, cả nhà tôi tá hoả khi bên trong là…
Sáng sớm, tiếng gà kêu quang quác trước cổng khiến tôi bực bội. Vừa mở cửa ra, mùi h-ôi nồng nặc từ bao tải bay thẳng vào mũi. Mẹ đẻ tôi ngồi chễm chệ ngay bậc thềm, tay xách hai con gà, một con vịt, còn cười hề hề:
– “Mẹ mang quà cho vợ chồng con đây!”
Tôi nhăn mặt, gắt gỏng:
– “Mẹ mang mấy cái này làm gì, hôi hám lắm, thôi cầm về đi.”
Có thể là hình ảnh về 3 người và trẻ em
Chưa kịp kéo bà đứng lên thì chồng tôi từ trong nhà đi ra. Trái ngược với tôi, anh vui vẻ đón lấy, còn xách cả bao tải nặng trịch vào nhà. Tôi chép miệng, lắc đầu bất lực.
Nhưng đúng lúc ấy, thằng bé con tôi mới hơn bảy tuổi, mắt tròn xoe, run run chỉ tay vào góc nhà, nơi bao tải vừa được đặt xuống. Giọng nó lạc đi:
– “Bố mẹ… gọi chú cảnh sát đi! Trong đó có…”
Cả nhà giật mình. Tim tôi như rơi xuống đất. Chồng tôi run rẩy xé vội sợi dây buộc. Bao tải bật tung ra – mùi hôi t;/hối k-inh kh-ủng ập ra nồng nặc. Bên trong không phải gà vịt như vẫn tưởng, mà là…
Đã tạo hình ảnh

…mà là những chiếc túi ni lông đen, gói chặt. Một chiếc túi bị rách, để lộ ra một mớ giẻ rách lấm lem, dính đầy bùn đất. Bất giác, một tiếng động nhỏ phát ra từ bên trong.

“Mẹ ơi, có tiếng động!” – Tôi giật mình thốt lên, chồng tôi cũng sững sờ. Tay anh run rẩy, lần mở từng chiếc túi. Lớp túi ni lông thứ nhất, thứ hai, rồi thứ ba được gỡ ra… một mùi hôi thối kinh khủng ập vào mặt. Bên trong là một chiếc khăn cũ, bọc lấy một vật thể nhỏ xíu, mềm nhũn, vẫn còn cựa quậy.

Cả nhà chết lặng khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

Đó không phải là một con vật. Đó là một đứa bé sơ sinh, đỏ hỏn, chỉ to hơn bàn tay người lớn một chút, đang thoi thóp thở. Toàn thân nó tím tái, lạnh cóng, khuôn mặt nhăn nheo vì lạnh.

Tôi run rẩy ôm lấy đứa bé, nước mắt trào ra. Thằng bé con tôi đứng đó, mắt tròn xoe, sợ hãi nói: “Bố mẹ… đứa bé này có phải là em không?”

Chồng tôi hoảng hốt, mặt cắt không còn một giọt máu. Anh quay sang nhìn mẹ tôi, giọng run rẩy: “Mẹ… đây là… là chuyện gì vậy?”

Mẹ tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn chúng tôi. Giọng bà lí nhí: “Thằng bé… là con của… con gái chị Bảy hàng xóm. Chị ấy… không muốn nuôi nữa. Mẹ thấy thương quá, nên… nên mang về cho con.”

“Mang về cho con?” – Chồng tôi gần như gào lên, “Mẹ làm cái trò gì thế này? Đây là con người chứ không phải là con vật để mà mang về cho con! Mẹ có biết mẹ vừa làm gì không? Mẹ vừa gián tiếp hủy hoại cuộc đời của một đứa bé!”

Tôi vội vàng lấy chiếc áo khoác, quấn chặt lấy đứa bé. Thằng bé con tôi sợ hãi lùi lại, không dám đến gần. “Mẹ ơi… con sợ…” – Nó khẽ nói, giọng run rẩy.

Mọi thứ như sụp đổ trước mắt tôi. Mẹ tôi, người tôi luôn kính trọng, lại có thể làm một việc tàn nhẫn như vậy. Mang một đứa trẻ sơ sinh, bỏ vào bao tải, mang đi khắp nơi như một món hàng.

Tôi nhìn đứa bé đỏ hỏn trên tay, cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cuộc sống của chúng tôi từ đó trở nên khó khăn hơn. Vợ tôi trầm cảm, con tôi sợ hãi mỗi khi nhìn thấy bà. Cảm giác ấm áp của gia đình giờ đây đã bị thay thế bằng sự lạnh lẽo và nỗi đau.

Tôi không biết phải làm gì để chữa lành những tổn thương này. Nhưng tôi biết, tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ đứa bé. Tôi sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương nó nữa.