Mẹ chồng ch//ê tôi “ăn bá//m” nhưng lại từ chối trông cháu để tôi đi làm…tôi quyết định ra ở riêng và làm 1 việc khiến mẹ chồng lần nào gặp cũng tỏ ra ngại!
Mẹ chồng ch//ê tôi “ăn bá//m” nhưng lại từ chối trông cháu để tôi đi làm…tôi quyết định ra ở riêng và làm 1 việc khiến mẹ chồng lần nào gặp cũng tỏ ra ngại!
Tôi tên là M., năm nay ba mươi hai tuổi. Nếu có ai hỏi điều khiến tôi hối hận nhất sau khi kết hôn là gì, tôi sẽ trả lời ngay: đã từng cố gắng làm vừa lòng tất cả mọi người, đến mức quên mấ/t bản thân mình cũng cần được tôn trọng.
Tôi và chồng yêu nhau gần ba năm mới cưới. Chồng tôi là người hiền lành, chăm chỉ nhưng tính khá nhú/t nhát. Trong nhà, anh gần như không bao giờ cãi lời mẹ. Còn mẹ chồng tôi thì nổi tiếng là người kỹ tính, thích kiểm soát mọi việc và đặc biệt rất coi trọng sĩ diện.
Ngày tôi mang th//ai, bà luôn miệng bảo:
– Con cứ nghỉ việc đi. Có cháu rồi thì ở nhà chăm con cho t//ử tế. Tiền bạc để chồng lo.
Nghe mẹ chồng nói vậy, tôi cũng thấy hợp lý. Công việc của tôi khá áp lực, trong khi thai kỳ không được khỏe nên tôi xin nghỉ. Tôi nghĩ sau này con cứng cáp sẽ đi làm lại.
Con trai tôi ra đời khỏe mạnh. Tôi ở nhà chăm con từ sáng đến tối, quần quật không có lấy một phút nghỉ ngơi. Vậy mà trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn là người… ăn bám.
Hễ có họ hàng hay hàng xóm sang chơi, bà lại cười nói:
– Con dâu nhà tôi sướ//ng lắm. Chỉ ở nhà bế con, tiêu tiền của chồng thôi…”ăn bá//m” có làm gì đâu!
Mọi người cười xòa, nhưng tôi thì nghẹn trong cổ.
Có lần tôi nhẹ nhàng nói:
– Mẹ ơi, con cũng muốn đi làm lại để phụ chồng.
Bà đáp ngay:
– Đi làm thì ai trông cháu? Tôi già rồi, không có sức.
Tôi gật đầu. Tôi hiểu người lớn tuổi không có nghĩa vụ phải chăm cháu. Nhưng điều khiến tôi buồn là ngay sau đó, bà vẫn tiếp tục nói với mọi người rằng tôi lười biếng, chỉ biết ở nhà hưởng thụ.
Những lời ấy lặp đi lặp lại suốt gần hai năm.
Có hôm đi đám cưới, một người họ hàng hỏi:
– Bao giờ con đi làm lại?
Chưa kịp trả lời, mẹ chồng đã chen vào:
– Nó quen ở nhà rồi. Giờ bảo đi làm chắc không chịu đâu.
Tôi nhìn bà, cố nén nước mắt.
Tối hôm ấy, tôi nói với chồng:
– Em muốn đi làm lại.
Anh vui vẻ:
– Tốt quá. Anh cũng muốn em có công việc.
– Nhưng ai trông con?
Anh im lặng.
Hôm sau, hai vợ chồng thử ngồi nói chuyện với mẹ.
– Mẹ ơi, nếu mẹ giúp trông cháu ban ngày thì con đi làm. Tiền lương con sẽ phụ sinh hoạt gia đình.
Mẹ chồng chưa nghe hết đã xua tay.
– Không. Tôi nuôi con xong rồi. Giờ già phải nghỉ ngơi.
Câu trả lời ấy khiến tôi hiểu mình không thể tiếp tục chờ đợi nữa…
…Câu trả lời dứt khoát ấy của mẹ chồng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào chút hy vọng cuối cùng của tôi, nhưng đồng thời, nó cũng làm tôi bừng tỉnh. Hóa ra bấy lâu nay, tôi bị mắc kẹt trong cái bẫy do chính sự cam chịu của mình tạo ra: ở nhà chăm con thì bị mang tiếng “ăn bám”, xin đi làm để tự chủ thì bị từ chối giúp đỡ với lý do “tuổi già cần nghỉ ngơi”.
Tôi nhìn chồng, anh chỉ biết cúi đầu im lặng. Ngay khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng nếu mình không tự cứu lấy mình, cuộc đời tôi sẽ mãi là những tiếng thở dài trong xó bếp.
Quyết định bước ra khỏi “vũng lầy”
Ngay tối hôm ấy, tôi thu dọn hành lý và thẳng thắn nói chuyện với chồng. Tôi không khóc, không lớn tiếng, chỉ bình thản đưa ra hai lựa chọn: Một là anh dọn ra ngoài thuê nhà cùng mẹ con tôi, hai là chúng tôi ly thân để tôi tự lo cho cuộc đời mình. Nhìn thấy sự kiên quyết chưa từng có trong mắt vợ, chồng tôi hoảng sợ thực sự. Anh gật đầu đồng ý dọn ra riêng.
Mẹ chồng tôi khi biết tin thì đùng đùng nổi giận, bà bảo chúng tôi “sướng quá hóa rồ”, “bỏ nhà đi bụi” và tuyên bố sẽ không thèm nhìn mặt. Nhưng tôi mặc kệ.
Vợ chồng tôi thuê một căn hộ nhỏ gần trường mầm non. Tôi gửi con vào lớp nhà trẻ 24 tháng và bắt đầu hành trình tìm lại chính mình.
Bước ngoặt thay đổi cuộc đời
Với số vốn tích lũy ít ỏi từ trước và sự nhạy bén sẵn có, tôi quyết định không quay lại công sở gò bó với đồng lương ba cọc ba đồng. Nhận thấy nhu cầu về thực phẩm sạch, đặc biệt là các món ăn dặm dinh dưỡng cho bé của các bà mẹ bỉm sữa hiện đại vô cùng lớn, tôi quyết định khởi nghiệp.
Tôi đăng ký một khóa học chuẩn hóa về dinh dưỡng trẻ em, tự mình nghiên cứu, chế biến và bán các loại ruốc cá hồi, bột ngũ cốc, và đồ ăn dặm handmade sạch. Nhờ sự tỉ mỉ, tâm huyết và cái duyên buôn bán, thương hiệu nhỏ của tôi nhanh chóng “phất” lên như diều gặp gió. Chỉ sau một năm rưỡi, tôi đã phát triển thành một cửa hàng phân phối đồ mẹ và bé có tiếng, kết hợp kinh doanh online với thu nhập mỗi tháng gấp 3 – 4 lần lương của chồng.
Nhưng đó chưa phải là điều khiến mẹ chồng tôi phải “ngại”.
Việc làm khiến mẹ chồng “ngượng chín mặt” mỗi khi gặp gỡ
Khi kinh tế đã vững vàng, tôi không chọn cách trả thù hay hằn học. Thay vào đó, tôi làm một việc mà mỗi lần đối mặt, mẹ chồng tôi chỉ muốn “tìm kẽ nứt mà chui xuống”.
Cứ mỗi dịp giỗ chạp, lễ Tết hay khi có họ hàng đông đủ ở quê lên chơi, tôi đều chủ động về thăm bà. Tôi diện những bộ đồ thanh lịch, sang trọng nhất, thần thái rạng rỡ, tự tin bước vào nhà. Và việc tôi làm chính là: Biếu tiền mẹ chồng một cách cực kỳ rình rang và tinh tế.
Trước mặt đông đủ cô, dì, chú, bác, tôi nhẹ nhàng rút xấp tiền dày cộp đặt vào tay bà, kèm theo những lời nói ngọt ngào nhưng sắc như dao cạo:
“Mẹ cầm lấy chi tiêu, mua sắm dưỡng già giúp con. Con bận rộn cửa hàng suốt ngày, lại chuẩn bị mở thêm chi nhánh mới nên không có nhiều thời gian qua chăm mẹ. Cũng may ngày trước mẹ dứt khoát không trông cháu để con có động lực ra riêng tự lập nghiệp. Không có câu nói ngày đó của mẹ thúc đẩy, thì giờ con dâu vẫn chỉ là đứa ‘ăn bám’ ăn hại, lấy đâu ra tiền triệu, tiền chục biếu mẹ thế này!”
Mỗi lần nghe tôi nói thế, sắc mặt mẹ chồng tôi lại chuyển từ đỏ sang mét. Bà ngượng nghịu, tay cầm tiền mà run run, chỉ biết cười trừ rồi đánh trống lảng sang chuyện khác. Những người họ hàng xung quanh thì trầm trồ khen ngợi tôi giỏi giang, hiếu thảo, còn không quên quay sang “mát mẻ” bà vì ngày xưa đã nhìn lầm người.
Tôi nhận ra, sự trả thù thâm thúy nhất không phải là cãi vã, mà là sống thật rực rỡ, tự chủ và đứng ở một vị thế cao hơn hẳn họ. Giờ đây, mỗi lần gặp tôi, mẹ chồng không còn dám lớn tiếng hay lên mặt dạy đời nữa. Bà luôn tỏ ra khép nép, e ngại trước cô con dâu “ăn bám” năm nào – người mà giờ đây chỉ cần một cái gật đầu là có thể lo toan chu toàn cho cả dòng họ.