Đêm mưa, thương xót cô gái mang bầu lớn tướng bị đuổi ra ngoài đường, tôi đưa về nhà ở tạm, nào ngờ 3 năm sau tôi nhận được về khungkhiep…

Đêm mưa, thương xót cô gái mang bầu lớn tướng bị đuổi ra ngoài đường, tôi đưa về nhà ở tạm, nào ngờ 3 năm sau tôi nhận được về khungkhiep…

Tôi vừa tấp xe vào lề để gọi đồ ăn mang về thì nhìn thấy một cô gái ngồi co ro ở trạm xe buýt. Mái tóc ướt sũng, áo khoác mỏng manh, mặt cúi gằm. Tôi cũng chẳng định xen vào chuyện người khác, cho đến khi thấy bụng cô ấy nhô lên rõ ràng. Một bà bầu, đang ngồi khóc trong mưa.

Tôi dừng xe, lấy áo mưa của mình tiến lại.

– Em có sao không? – Tôi hỏi.

Cô ấy ngẩng lên, khuôn mặt mệt mỏi và ướt nhòe nước mắt. Lúc đó, tôi không nghe được hết câu chuyện, chỉ biết cô gái đang m//ang th//ai, không còn chỗ để đi, bị bạn trai chối bỏ trách nhiệm ngay sau khi biết tin cô có b//ầu. Bố mẹ cô ở quê, còn cô vì s-ĩ di-ện mà giấu nhẹm mọi chuyện.

– Nếu em tin anh, hãy để anh đưa em về nhà. Chỉ cần nghỉ tạm một đêm, mai rồi tính tiếp.

Đêm đó là lần đầu tiên tôi tiếp xúc gần với một người phụ nữ ma;;ng t;;hai. Không ngờ đó cũng là bắt đầu của một bikich

Tôi trải chiếc chăn mỏng trên ghế sofa, đưa cô ấy bộ đồ khô của em gái để thay. Cả đêm mưa tầm tã, tôi trằn trọc không ngủ nổi. Mỗi lần đi ngang phòng khách, lại thấy cô gái trẻ ôm bụng thiếp đi, tay nắm chặt mép chăn như sợ ai đó cướp mất nơi nương tựa cuối cùng.

Hôm sau, tôi đưa cô đến bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ nói thai đã hơn bảy tháng. Cô gái tên Hạnh, giọng run run:

– Em… em không biết rồi sau này sẽ nuôi con kiểu gì…

Tôi chẳng hiểu sao, câu nói đó lại khiến tôi thấy như có trách nhiệm. Tôi bảo:

– Cứ sinh đi, rồi tính. Tạm thời em cứ ở lại nhà anh, anh lo được đến lúc đó.

Thời gian trôi đi, Hạnh sinh một bé trai kháu khỉnh. Tôi đứng ngoài phòng sinh, nghe tiếng đứa bé khóc, lòng dâng lên một thứ cảm xúc khó gọi tên. Tôi không phải cha nó, nhưng từ giây phút ấy, tôi ngầm coi mình là người sẽ bảo vệ hai mẹ con.

Ba năm sau…

Một buổi chiều, tôi đi làm về, đứa bé lon ton chạy ra gọi “bố ơi”. Tiếng gọi ấy làm tôi vừa ấm áp vừa chạnh lòng. Tôi quay sang nhìn Hạnh, cô ấy cười ngượng ngùng:

– Em xin lỗi… em dạy con gọi như thế…

Tôi không trách, chỉ khẽ xoa đầu thằng bé.

Nhưng rồi, đúng lúc tôi tưởng rằng mình có thể xây dựng một mái ấm nho nhỏ, thì một người đàn ông lạ mặt xuất hiện trước cửa. Hắn ăn mặc bảnh bao, đi ô tô hẳn hoi. Hắn nhìn Hạnh, giọng chắc nịch:

– Vợ, về thôi. Anh đã sắp xếp xong rồi.

Tôi sững sờ. Vợ?

Hạnh run rẩy, môi mấp máy:

– Anh ấy… chính là chồng hợp pháp của em. Năm đó, vì gia đình ép cưới, em bỏ đi. Em không dám nói thật với anh…

Tôi chết lặng. Ba năm qua, tôi dốc lòng lo cho mẹ con cô ấy, còn thằng bé – đứa trẻ mà tôi nghĩ là vô tội – lại có cha hợp pháp, đang đứng trước mặt tôi.

Người đàn ông ấy rút một xấp tiền, đặt xuống bàn:

– Cảm ơn anh đã chăm sóc vợ con tôi bấy lâu. Nhưng giờ họ phải trở về.

Tôi nắm chặt tay, cảm giác như cả thế giới sụp đổ…