Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…
Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…
Chiều hôm đó, vợ tôi đang gọt trái cây thì nghe tiếng gõ cửa.
Tôi mở ra – là vợ cũ, người đã ly hôn tôi ba năm.
Cô ấy ăn mặc thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà và một phong bì. Cô cười rất nhẹ:
Anh sắp làm bố rồi, em mời anh và chị đến dự đám cưới của em.
Tôi hơi ngượng, nhưng chưa kịp phản ứng thì vợ tôi mừng rỡ như bắt được vàng:
Ôi trời, người văn minh là phải vậy! Mời vào, mời vào, uống nước!
Nhận thiệp xong, vợ tôi vui vẻ lật phong bì xem thử và mắt sáng rực:
Trời ơi! Một trăm triệu!
Cô ấy cất ngay vào túi áo trong, miệng hồ hởi:
Em yên tâm, vợ chồng chị đi chắc chắn! Còn chúc mừng em tìm được người tốt!
Vợ cũ tôi chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm y như có điều gì muốn nói… rồi đứng dậy cáo từ.
Vừa ra đến cửa – một chiếc SUV tiền tỉ phanh lại
Cả xóm tò mò ghé mắt nhìn. Xe sang, biển đẹp, lớp sơn còn bóng loáng mùi mới.
Vợ tôi huých tay tôi:
Ghê thật, ly hôn cái mà đổi đời luôn!
Cửa xe mở…
Vợ cũ đứng một bên, hơi cúi đầu.
Vợ tôi tưởng đó là chồng sắp cưới của cô ấy, còn líu lo:
Chúc mừng hai em hạnh phúc!
Nhưng người bước xuống lại khiến tôi lịm người – còn vợ tôi thì xanh mặt.
Người đàn ông bước xuống chính là…

…là anh rể của vợ tôi.
Không khí trước cửa nhà đóng băng trong tích tắc.
Vợ tôi đang cười thì nụ cười tắt ngấm, môi tái hẳn đi. Cô ấy lắp bắp:
– “Ơ… anh… anh Minh?”
Người đàn ông mặc vest đen, dáng cao lớn, phong thái điềm đạm khẽ gật đầu, giọng trầm nhưng rõ:
– “Chào em.”
Rồi anh quay sang vợ cũ tôi, nắm tay cô ấy rất tự nhiên, nói trước mặt tất cả:
– “Em lên xe đi, bác sĩ dặn không đứng lâu.”
Vợ cũ tôi gật đầu, bàn tay còn lại đặt lên bụng, cử chỉ dịu dàng đến lạ.
Cả người tôi lạnh toát.
Anh Minh – anh rể của vợ tôi – là người đã cho vợ chồng tôi vay tiền mua nhà, là người mà mỗi dịp giỗ chạp vợ tôi vẫn luôn miệng khoe “anh rể em thành đạt, tử tế lắm”.
Và giờ… anh ta đứng đây, công khai nắm tay vợ cũ tôi, như một điều hiển nhiên.
Vợ tôi run run:
– “Anh… anh Minh… anh đi cùng cô ấy…?”
Anh Minh nhìn thẳng vào vợ tôi, không né tránh:
– “Ừ. Anh là chú rể.”
Một tiếng “ầm” vang lên trong đầu tôi.
Vợ cũ quay lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào vợ tôi, giọng nhẹ nhưng từng chữ như đặt xuống rất khẽ:
– “Em xin lỗi vì không báo trước. Nhưng đằng nào chị cũng sẽ biết.”
Cô nhìn sang tôi, ánh mắt bình thản đến đáng sợ:
– “100 triệu là tiền mừng cưới.
Còn thiệp… là để anh chị đến chứng kiến.”
Vợ tôi bỗng thốt lên, gần như hét:
– “Không thể nào! Anh Minh… anh là người có gia đình rồi mà!”
Anh Minh thở dài, giọng chậm rãi:
– “Anh và chị gái em đã ly hôn hơn một năm. Chuyện riêng, anh không có nghĩa vụ phải báo.”
Rồi anh nói thêm một câu khiến vợ tôi suýt khuỵu:
– “Còn đứa bé… là con anh.”
Cánh tay vợ tôi buông thõng.
Tôi đứng đó, không nói nổi một lời. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt ký ức cũ:
những lần tôi chê vợ cũ nghèo,
những lần cô ấy lặng lẽ nhường nhịn,
những đêm tôi bỏ mặc cô ấy một mình…
Hóa ra, người đàn ông tốt mà cô ấy tìm được…
lại là người mà chúng tôi từng ngửa tay nhờ vả.
Trước khi lên xe, vợ cũ quay lại nói thêm, giọng không cay nghiệt, chỉ rất rõ ràng:
– “Em không đến để khoe.
Em chỉ muốn khép lại quá khứ cho đàng hoàng.
Tiền mừng… coi như trả hết những gì em từng chịu đựng.”
Cửa xe đóng lại. Chiếc SUV lăn bánh, để lại con ngõ nhỏ im phăng phắc.
Vợ tôi lúc này mới sực nhớ, vội vàng lôi phong bì 100 triệu ra, mặt trắng bệch:
– “Anh… hay là… mình trả lại?”
Tôi cười nhạt. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy nụ cười mình đắng đến vậy:
– “Muộn rồi.
Với cô ấy, số tiền đó không còn là tiền nữa.
Mà là… lời chào tạm biệt.”
Chiều hôm đó, vợ tôi không còn nói cười, còn tôi thì hiểu ra một điều:
👉 Có những người, khi ở cạnh mình thì mình coi thường.
Đến lúc họ bước lên một chiếc xe tiền tỉ…
mình mới nhận ra mình đã mất họ từ rất lâu rồi.
Còn nỗi xấu hổ…
thì không gói nổi trong bất kỳ phong bì nào.