Từ ngày con trai mất, bố chồng quyết xin nghỉ hưu sớm để về sống cùng con dâu, cho đến một đêm, cả xóm nghe tiếng h/é/t từ phòng ngủ, cả làng chạy đến thì t;á h;ỏa….

Từ ngày con trai mất, bố chồng quyết xin nghỉ hưu sớm để về sống cùng con dâu, cho đến một đêm, cả xóm nghe tiếng h/é/t từ phòng ngủ, cả làng chạy đến thì t;á h;ỏa….
Từ ngày con trai mất trong một vụ t/ai n/ạn giao thông nghiêm trọng, ông Phúc – người đàn ông ngoài 60 tuổi, tóc đã muối tiêu, gương mặt hằn rõ những nếp nhăn thời gian – quyết định xin nghỉ hưu sớm. Ông từng là hiệu trưởng một trường cấp ba danh tiếng, nghiêm khắc, chuẩn mực và không hay bộc lộ cảm xúc. Thế nhưng cú sốc mất con trai – anh Hoàng – đã khiến ông hoàn toàn sụp đổ. Ông rời thành phố, từ bỏ căn nhà tập thể trong khu giáo viên mà ông từng sống hàng chục năm, về quê sống cùng con dâu là Thảo và cháu nội – bé Bin – trong ngôi nhà cấp bốn giữa làng.
Ngôi nhà ấy là nơi vợ chồng Hoàng – Thảo đã dành dụm tiền xây cất, định bụng sống yên ổn sau này. Thảo – một người phụ nữ gần 30, vẻ ngoài hiền lành, ít nói – chịu tang chồng khi còn rất trẻ. Từ sau tang lễ, cô trở nên lặng lẽ hơn bao giờ hết. Cô sống vì con, vì bố mẹ chồng, và vì chính lời hứa trong lòng: “Không bao giờ để bé Bin lớn lên thiếu thốn tình cảm”. Sự xuất hiện của ông Phúc trong ngôi nhà nhỏ ban đầu khiến hàng xóm đôi chút xì xào. Họ không nói to, nhưng người ta vẫn thường bán tín bán nghi chuyện “sống chung với con dâu” không phải điều dễ dàng….Cuộc sống trôi qua bình lặng trong hơn một năm. Cho đến một đêm… Trời tháng Sáu oi nồng. Cả làng đang chìm trong giấc ngủ thì bỗng có tiếng h//é/t th/ất th/anh vang lên từ ngôi nhà của Thảo…. Viết tiếp

…Tiếng hét sắc lạnh, dường như phát ra từ tận cùng của sự kinh hãi, khiến cả xóm bừng tỉnh. Chỉ trong tích tắc, những ánh đèn pin, đèn điện thoại lập lòe từ các nẻo đường nhỏ đổ về phía ngôi nhà cấp bốn cuối làng.

Bà Hòa – hàng xóm sát vách, vừa khoác tạm cái áo bông đã vội lật đật chạy sang. Cửa nhà Thảo vẫn mở hé, ánh đèn trong nhà còn sáng, chập chờn theo từng cơn gió lùa qua ô cửa sổ cũ kỹ. Cả xóm xôn xao.

— Có chuyện gì thế?
— Nghe tiếng hét rõ là giọng nữ!
— Thảo hả? Hay là bé Bin bị sao?

Bà Hòa gọi to:
— Thảo ơi? Có chuyện gì không con?

Không có tiếng trả lời.

Một vài thanh niên trong làng hô nhau phá cửa. Cánh cửa gỗ bật tung. Mùi nhang khói ngai ngái thoảng qua, lẫn trong hơi thở gấp gáp của những người vừa chạy đến. Họ ùa vào, và rồi như chết lặng…

Ông Phúc nằm sõng soài giữa nền nhà, nơi phòng khách, đầu bê bết máu. Một bên trán bị vật gì đó đập mạnh, máu vẫn còn rỉ ra, thấm đỏ cả khăn trải bàn gần đó.

Thảo ngồi thu mình trong góc phòng ngủ, đôi mắt mở to vô hồn, tay run rẩy ôm chặt bé Bin – thằng bé đang khóc thét không ngừng.

Một bác trong xóm, nguyên y tá về hưu, cúi xuống bắt mạch ông Phúc. Vài giây sau, bà ngẩng lên, giọng khẽ khàng:

— Còn thở… nhưng yếu lắm. Phải đưa đi viện ngay!

Cả làng chìm trong hỗn loạn. Xe cấp cứu được gọi tới. Người thì đưa ông Phúc đi, người thì vây quanh Thảo, cố hỏi cho rõ đầu đuôi câu chuyện.

Nhưng Thảo – cô dâu trẻ góa chồng, suốt một năm qua chưa từng rời khỏi làng – chỉ lặp đi lặp lại một câu trong trạng thái hoảng loạn:

“Tôi… tôi không cố ý… Tôi tưởng là… có người… có người đứng trong bóng tối…”

Câu nói rời rạc ấy, cộng với vết bầm tím trên cổ tay cô, và một chiếc gạt tàn vỡ nát dưới nền nhà khiến cả làng lặng đi. Không ai dám nói ra suy nghĩ đang hiện lên trong đầu họ — nhưng ai cũng biết, đêm ấy, trong căn nhà tưởng chừng bình yên ấy, đã có điều gì đó thật sự khủng khiếp xảy ra.

Phần 2: Bóng tối trong lòng người

Ông Phúc được chuyển lên bệnh viện tỉnh ngay trong đêm. Cả làng lại xì xào, nhưng lần này, không ai dám bàn tán lớn tiếng. Cái tên “ông hiệu trưởng Phúc” bao năm qua vẫn khiến người ta nể trọng. Vậy mà giờ đây, ông nằm giữa ranh giới sống – chết, còn người duy nhất có mặt lúc tai nạn xảy ra lại là… con dâu.

Thảo vẫn chưa thể nói rõ ràng chuyện gì đã xảy ra. Cô không khóc, không gào, chỉ ngồi lặng người bên chiếc giường đã được dọn sạch vết máu, đôi mắt vô hồn, như thể linh hồn cô bị hút hết từ khoảnh khắc cầm chiếc gạt tàn lên…

“Tôi tưởng là… có người… đứng trong bóng tối…”

Bà Hòa – người hàng xóm tốt bụng – đưa Thảo và bé Bin sang ngủ tạm nhà mình. Thảo không ngủ. Suốt cả đêm, cô chỉ ngồi dựa vào tường, ánh mắt trôi vô định.

Vài ngày sau, ông Phúc qua cơn nguy kịch. Cú va đập khiến ông bị chấn thương sọ nhẹ, không mất trí nhớ, nhưng cơ thể yếu đi thấy rõ. Cảnh sát có đến làm việc, nhưng sau khi xác minh vết thương là do va chạm vật cứng và không có bằng chứng cố ý gây thương tích, vụ việc tạm thời khép lại với nhận định “tai nạn sinh hoạt”.

Người trong làng thì không tin là tai nạn. Họ nói nhỏ với nhau:

— Ai lại để gạt tàn bằng sành ngay đầu giường?
— Thảo nó hiền thật, nhưng sống với bố chồng cũng có gì đâu mà đến nỗi như thế…
— Mà ông Phúc thì nghiêm quá, khô khan, lạnh lùng… chắc cũng có chuyện gì căng.

Thảo không thanh minh. Mỗi ngày, cô vẫn chăm sóc bé Bin, vẫn nấu cháo cho ông Phúc, vẫn lau nhà, dọn dẹp. Nhưng có gì đó trong cô đã đổi khác. Một sự lặng lẽ sâu hơn im lặng. Một ánh mắt như luôn dõi vào khoảng không nào đó phía sau mọi người.

Một buổi trưa, ông Phúc nằm trên giường, chậm rãi nói:

— Hôm đó… bố không ngủ được. Bố định dậy xem cháu có sốt không… nhưng lúc đi qua phòng con…

Ông dừng lại. Giọng ông không còn cái uy của ngày xưa, mà có gì đó như áy náy, như chông chênh.

— Bố thấy cửa mở. Bố định gọi, nhưng con hét lên trước… rồi bố không nhớ gì nữa.

Thảo không quay lại, chỉ đặt bát cháo xuống bàn.

Một lát sau, cô mới nói, giọng khẽ như gió:

— Con tưởng… có người định vào phòng… Con sống trong sợ hãi cả năm nay rồi, bố à.

Ông Phúc ngẩng lên.

— Sợ gì?

Thảo im lặng rất lâu. Rồi cô cười – một nụ cười nhợt nhạt như gió thoảng:

— Sợ chính con người. Sợ ánh mắt người ta dành cho mẹ góa – con dâu sống cùng bố chồng. Sợ những câu hỏi vô hình. Sợ cả những im lặng kéo dài giữa con với bố.

Ông Phúc không nói. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ – nơi nắng tháng Sáu đang rọi vào từng kẽ lá. Ánh mắt ấy, lần đầu tiên trong suốt một năm, không còn chỉ chất chứa nỗi buồn, mà có gì đó như là… hối hận.

“Bố đã ở bên con, nhưng chưa bao giờ thật sự cùng con vượt qua nỗi đau mất Hoàng…”

Một cơn gió nhẹ lùa qua căn phòng. Trong im lặng ấy, có điều gì vừa được tháo gỡ.