Lần đầu về ra mắt nhà người yêu, bố mẹ anh đãi món thịt gà. Tôi theo thói quen ở nhà, thấy cái đùi là gắp ngay vì từ nhỏ đến lớn toàn ăn phần đó. Ai ngờ mẹ anh lườ//m ch//áy mặt, rồi gắp cái đùi còn lại cho em trai anh ấy và nói một câu khiến tôi b/ỏ v/ề trong nước mắt…
Lần đầu về ra mắt nhà người yêu, bố mẹ anh đãi món thịt gà. Tôi theo thói quen ở nhà, thấy cái đùi là gắp ngay vì từ nhỏ đến lớn toàn ăn phần đó. Ai ngờ mẹ anh lườ//m ch//áy mặt, rồi gắp cái đùi còn lại cho em trai anh ấy và nói một câu khiến tôi b/ỏ v/ề trong nước mắt…
Hôm ấy là một ngày chủ nhật nắng nhẹ. Tôi dậy từ sáng sớm, mất gần hai tiếng trang điểm, chọn váy rồi soi đi soi lại trong gương. Lần đầu tiên về ra mắt nhà người yêu — chuyện trọng đại nhất trong hơn hai năm yêu nhau — tôi muốn để lại ấn tượng thật tốt. Anh bảo mẹ anh hơi khó tính, nên tôi càng cẩn thận hơn.
Trên đường đi, tim tôi đập loạn nhịp. Anh vừa lái xe vừa trấn an:
– Em cứ thoải mái, mẹ anh chỉ hơi nghiêm chứ không khó đâu.
Tôi cười gượng:
– Em chỉ s/ợ làm gì lỡ lời thôi…
Ngôi nhà ba tầng khang trang ở thị trấn nhỏ khiến tôi hơi choáng. Mẹ anh ra mở cửa, dáng người nhỏ nhắn, ánh mắt s/ắc sả/o. Bà không cười, chỉ gật đầu rồi nói:
– Vào đi cháu.
Tôi vội vàng cúi chào, biếu túi quà nhỏ mang từ Hà Nội về, toàn đặc sản quê tôi. Bà chỉ liếc qua, không nói gì thêm. Không khí trong nhà nặng nề đến lạ. Bố anh thì hiền lành, hỏi han đôi câu, còn cậu em trai anh ngồi lướt điện thoại, chẳng buồn ngẩng đầu.
Bữa cơm được dọn ra. Mâm cơm khá tươm tất: bát canh mồng tơi, đĩa rau luộc, đậu rán, và đặc biệt là một đĩa gà luộc vàng ươm đặt giữa mâm. Tôi nghĩ thầm: “À, chắc là gà nhà nuôi, thơm thế này cơ mà.”
Mẹ anh gắp cho mỗi người một miếng thịt ức, rồi cười nhạt:
– Gà ta đấy, nuôi mấy tháng mới được, ăn thử xem ngon không.
Cả nhà bắt đầu ăn. Tôi cũng cố gắng nhẹ nhàng, ý tứ, ăn chậm rãi. Nhưng rồi ánh mắt tôi lỡ dừng lại ở hai cái đùi gà còn lại trên đĩa. Từ bé đến lớn, tôi vốn thích ăn phần đó, đơn giản vì nó mềm, dễ ăn hơn thịt ức.
Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, tôi khẽ gắp một cái đùi bỏ vào bát mình. Chỉ vừa đặt đũa xuống thì một ánh nhìn lạn/h buốt xuyên qua bàn ăn.
Mẹ anh lườ/m tôi, ánh mắt sắ/c đến mức tôi phải cúi gằm mặt. Bà không nói gì lúc đó, chỉ lặng lẽ gắp cái đùi còn lại cho cậu em trai và cất giọng. Chỉ 1 câu thôi nhưng khiến tôi lạ/nh người…

Bà nói chậm rãi, rõ từng chữ, giọng đầy ẩn ý:
“Nhà này có trên có dưới, ai vào cũng phải biết mình đang ngồi chỗ nào. Cái gì ngon nhất phải để cho con trai trong nhà, chứ không phải ai muốn là gắp được.”
Không khí bỗng như đông cứng lại. Tiếng đũa chạm vào bát vang lên khô khốc. Tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập loạn nhịp trong lồng ngực.
Anh người yêu khẽ ho, định nói gì đó, nhưng mẹ anh liếc qua một cái — cái liếc đủ khiến anh im bặt. Còn tôi, mặt nóng bừng, hai tay run run. Cái đùi gà trong bát bỗng trở thành thứ “chướng mắt” nhất trên đời. Tôi khẽ đặt nó xuống, cố nuốt nghẹn lời xin lỗi.
Mẹ anh vẫn ăn, thong thả, thỉnh thoảng lại múc canh cho em trai anh, giọng dịu dàng lạ thường:
“Đàn bà con gái mà không biết nhường nhịn, không biết lễ phép thì sau này về nhà chồng khó mà dạy bảo được.”
Tôi nghe mà cổ họng nghẹn ứ. Tôi không cãi, không biện minh — chỉ lặng im, cúi mặt, và nuốt trọn từng giọt nước mắt đang chực trào.
Cả bữa ăn sau đó, không ai nói thêm câu nào. Tôi ăn qua loa vài miếng rồi đặt đũa xuống. Cảm giác bị sỉ nhục len lỏi vào từng tế bào, khiến tôi chỉ muốn đứng dậy và chạy ra khỏi đó.
Sau bữa cơm, tôi lễ phép cảm ơn rồi nói khẽ với anh:
“Em xin phép về trước.”
Anh định giữ tôi lại, nhưng mẹ anh nhanh hơn, cười nhạt:
“Thôi để nó về, lần đầu về nhà người lớn mà không biết phép tắc thì ở lại cũng chẳng vui.”
Tôi nghe xong, quay đi, mà nước mắt cứ tự trào ra. Anh chạy theo ra đến cổng, nắm tay tôi:
“Em đừng để bụng, mẹ anh vậy thôi, nhưng bà không có ý xấu đâu…”
Tôi gỡ tay anh ra, khẽ nói trong tiếng nghẹn:
“Không có ý xấu mà khiến người ta thấy mình thấp kém như vậy à? Em không hợp với nhà anh đâu.”
Rồi tôi bỏ đi, để lại anh đứng sững ở cổng, gió thổi tung tóc, mắt ngơ ngác nhìn theo.
Tôi tưởng mọi chuyện sẽ dừng ở đó, rằng chúng tôi chỉ là hai người không cùng thế giới.
Nhưng ba tháng sau, khi tôi đã cắt đứt liên lạc, mẹ anh đích thân tìm đến tận nơi làm việc của tôi, mang theo một túi nhỏ, và nói một câu khiến tôi sững sờ — câu nói khiến tôi hiểu vì sao hôm đó bà lại phản ứng gay gắt đến thế…
“Hôm ấy, cô không sai. Tôi mới là người có lỗi… nhưng cô không biết, cái đùi gà đó là món cuối cùng tôi từng gắp cho con dâu cũ — trước khi nó bỏ con trai tôi và đứa cháu nội chưa kịp chào đời.”