40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị t//ậ/t cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi ru/n rẩ//y khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ…
40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị t//ậ/t cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi ru/n rẩ//y khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ…
Cả tuổi thanh xuân v/ắt ki/ệt trong những mối tình dở dang, người thì p/hản b//ội, kẻ lại xem tôi như trạm dừng tạm. Mẹ tôi năm nào cũng thở dài, rồi một ngày nói như van nài:
“Hay con lấy anh Dũng đi, dù chân nó có/ t/ật nhưng tính tình hiền, thương con thật lòng.”
Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi 5 tuổi, chân phải bị t//ật nhẹ sau một vụ TN năm 17 tuổi, đi cà nhắc. Anh sống cùng mẹ già, hiền lành, ít nói, làm thợ sửa điện tử ở nhà. Mọi người bảo anh thương tôi đã lâu nhưng không dám ngỏ.
Tôi nghĩ: 40 tuổi rồi, đâu còn thời gian chờ ai hoàn hảo nữa. Thế là, trong một buổi chiều buồn mưa, tôi gật đầu đồng ý.
Không váy cưới, không hoa tươi, chỉ mấy mâm cơm giản dị.
Đêm t/ân h/ôn, tôi nằm im trên giường, hai tay run run. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn lộp độp trên mái tôn. Anh Dũng bước vào phòng, dáng đi khập khiễng, tay cầm ly nước.
“Em uống đi, cho đỡ hồi hộp,” – anh nói, giọng nhẹ như gió.
Anh cẩn thận kéo chăn, tắt đèn, ngồi xuống mép giường. Không khí lặng im đến ngộp thở. Tôi nhắm mắt, tim đập loạn, chờ đợi một điều mơ hồ giữa lo lắng và s::ợ h;;ãi.
Nhưng phút sau, tôi nghe tiếng anh nói khẽ….

“…Em đừng sợ. Anh biết mình không phải người đàn ông hoàn hảo, nhưng anh hứa… từ nay sẽ không để ai làm em tổn thương nữa.”
Giọng anh Dũng nhỏ, ấm như hơi thở mùa đông. Tôi mở mắt, thấy anh ngồi lặng, hai tay siết chặt mép chăn. Ánh đèn hắt qua cửa sổ soi rõ nửa khuôn mặt gầy gò, đôi mắt hiền đến lạ.
Tôi ngỡ ngàng — người đàn ông ấy, trong đêm tân hôn, không vội vã, không đòi hỏi. Anh chỉ lặng lẽ đắp lại chăn cho tôi, rồi nằm xuống mép giường, giữ một khoảng cách vừa đủ.
“Anh xin lỗi… chân anh đau, nên anh không dám lại gần em nhiều. Với lại, anh muốn… khi nào em thật lòng thương anh, lúc đó anh mới dám gọi em là vợ.”
Tôi quay sang nhìn anh, sống mũi cay cay. Có lẽ lần đầu trong đời, tôi thấy được một người đàn ông dùng sự tử tế để yêu, chứ không phải dùng lời hứa hay sự chiếm hữu.
Đêm ấy, tôi khóc. Không phải vì tủi thân, mà vì thấy lòng mình dịu lại, nhẹ nhõm như mưa ngoài hiên.
Những ngày sau đó, cuộc sống mới bắt đầu. Anh Dũng mỗi sáng chống nạng ra tiệm sửa điện tử, tối về lại lom khom váy bàn, nấu cơm. Tôi ngạc nhiên khi thấy mọi thứ trong nhà gọn gàng đến lạ — bàn ghế, chăn màn, lọ hoa… tất cả đều do anh tự tay sắp xếp.
Có hôm, anh gõ cửa phòng tôi, trên tay là một đôi dép mới.
“Anh thấy em mang đôi kia mòn quá rồi… Anh đặt đôi này, vừa chân em đó.”
Tôi lặng người. Những năm qua, chưa từng có ai để ý đến chuyện nhỏ bé ấy.
Rồi một tối mưa, điện trong xóm bị cúp. Tôi ngồi thu mình nơi cửa, còn anh cắm cúi loay hoay với đèn pin và dây nối. Chút ánh sáng yếu hắt lên gương mặt anh — đôi mắt chăm chú, khẽ nhíu, mồ hôi lăn dài bên thái dương. Tôi nhìn lâu, tự dưng thấy tim mình đập khác đi.
Ba tháng sau, tôi mới thật sự hiểu điều anh nói trong đêm tân hôn.
Một buổi tối, tôi đi làm về muộn, thấy anh ngồi trước hiên, tay ôm chân, mồ hôi nhễ nhại. Anh nói nhỏ:
“Chân anh đau lắm… nhưng mai phải sửa cho xong cái tivi cho người ta, họ nghèo, không có tiền đổi mới.”
Tôi đặt túi xuống, quỳ trước mặt anh, nhẹ nhàng bóp chân cho anh. Anh giật mình, định né, nhưng tôi giữ lại.
“Anh đừng ngại. Em nợ anh nhiều lắm… để em làm chút gì đó.”
Ánh mắt anh nhìn tôi ngỡ ngàng, rồi ươn ướt.
Từ hôm ấy, tôi không còn gọi anh là “anh Dũng” nữa, mà gọi “mình ơi” — như một người vợ thực sự.
Một năm sau, anh dành dụm mua cho tôi một chiếc xe máy nhỏ. Anh bảo:
“Để em đi làm cho tiện. Còn anh, đi bộ cũng quen rồi.”
Tôi nắm tay anh, nghẹn lời.
Người đàn ông mà tôi từng “lấy đại cho xong chuyện” — hóa ra lại là món quà muộn màng của số phận.
Bây giờ, mỗi đêm nhìn sang, thấy anh nằm ngủ với dáng người khập khiễng, tay vẫn đặt hờ lên chăn tôi, tôi chỉ biết tự nhủ:
“May mà năm đó, mình đã đồng ý lấy anh.”