Suốt đám ta//ng mẹ r/uột, nhà chồng không một ai đến chia buồn dù hai nhà chỉ cách nhau 3km. Tôi ôm n/ỗi hận, cho rằng mình bị coi thường. Thế nhưng đúng ngày thứ 49 của mẹ, bố mẹ chồng mới xuất hiện và tiế//t lộ b/í mật họ đã giấu suốt nhiều tuần. Nghe xong, tôi không còn đứng vững, chỉ biết ôm di ảnh mẹ mà bật khóc nức nở…

Suốt đám ta//ng mẹ r/uột, nhà chồng không một ai đến chia buồn dù hai nhà chỉ cách nhau 3km. Tôi ôm n/ỗi hận, cho rằng mình bị coi thường. Thế nhưng đúng ngày thứ 49 của mẹ, bố mẹ chồng mới xuất hiện và tiế//t lộ b/í mật họ đã giấu suốt nhiều tuần. Nghe xong, tôi không còn đứng vững, chỉ biết ôm di ảnh mẹ mà bật khóc nức nở…

Mẹ tôi qu;a đ;ờ;i vì UT và gia đình mới làm lễ cúng tuần đầu cho bà chu toàn. Nhưng trong đám ta//ng của mẹ tôi, phía thông gia không có ai xuất hiện.

Dù chồng lo lắng, đôn đáo hỗ trợ gia đình tôi tổ chức tang lễ suôn sẻ cho mẹ, nhưng sự vắng mặt của bố mẹ anh vẫn khiến mọi người không hài lòng, buông lời trách móc.

Tôi chỉ biết hôm đó, gia đình có nhờ chồng tôi làm phong bì phúng điếu. Còn lý do cả bố cả mẹ chồng đều không tới dự đám tang thì tôi không hay, dù trước đó hai nhà duy trì mối quan hệ rất thân thiết. Tôi hỏi chồng cũng chỉ bảo, ông bà bận việc quan trọng không tới dự được.

Đến lễ cúng tuần đầu của mẹ, bố tôi gác lại chuyện cũ, vẫn gọi điện mời thông gia đến dự. Có lẽ bố tôi cũng muốn “thăm dò” thái độ của gia đình thông gia.

Kỳ thực, tôi rất giận nên nghĩ, đám tang mà bố mẹ chồng chẳng đến, chẳng thông báo một lời thì lễ cúng tuần đầu cũng đâu có lý do gì mà tới.

Tôi tự nhủ, nếu nhà chồng không đến thì chờ qua 49 ngày của mẹ, tôi sẽ nói chuyện với họ cho rõ ràng.

Nhưng lần này, bố mẹ chồng tôi có đến, thắp nén nhang cho mẹ tôi và gửi lời chia buồn với gia quyến.

Tới cuối buổi lễ, bố mẹ chồng tôi mới đến chỗ bố mẹ tôi, gọi tôi lại nói chuyện với vẻ mặt rất ái ngại. Mẹ chồng tôi nói rằng, bà cảm thấy rất áy náy và có lỗi vì không đến viếng đám tang mẹ tôi.

Tôi chẳng buồn nghe, lấy cớ dọn dẹp đi vào trong bếp. giờ sang thì chẳng phải kiếm cái lý do cho phải lẽ! Tôi h;ậ;m hực đá thúng đụng nia, ai ngờ mẹ chồng xuống tận bếp báo cho tôi tin d;ữ…

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Dưới đây là phần kết kịch tính, đầy cảm xúc và tạo nút thắt bất ngờ cho câu chuyện của bạn:

Bà nắm chặt lấy đôi tay đang run rẩy vì tức giận của tôi, nước mắt giàn giụa: “Con ơi, mẹ xin lỗi. Không phải bố mẹ coi thường nhà con đâu… Mà đúng ngày mẹ con mất, bố chồng con đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim cấp tính, phải vào phòng cấp cứu lằn ranh sinh tử. Suốt những ngày nhà con có tang, bố con cũng phải nằm hồi sức tích cực, hôn mê sâu…”

Tôi chết lặng, chiếc đĩa trên tay suýt rơi xuống đất. Mẹ chồng nghẹn ngào nói tiếp: “Bố con vừa tỉnh lại được hai ngày, việc đầu tiên ông ấy làm là giục mẹ phải sang tạ lỗi với thông gia. Lúc đó, chính bố mẹ đã ép chồng con phải giấu kín, không được hé răng nửa lời với con. Bố mẹ biết con hiếu thảo, nếu biết bố chồng nguy kịch, con sẽ phải vất vả chạy ngược chạy xuôi giữa hai bên bệnh viện và đám tang, không thể vẹn toàn đạo hiếu với mẹ ruột. Mẹ con cả đời vất vả, bố mẹ muốn con được trọn vẹn ở bên bà đoạn đường cuối cùng…”

Hóa ra, sự vắng mặt đáng trách ấy lại là một sự hy sinh thầm lặng, một sự bao dung đến xót lòng mà nhà chồng dành cho tôi. Chồng tôi suốt những ngày qua vừa phải gánh vác việc tang lễ bên vợ, vừa giấu vợ khóc thầm vì lo cho mạng sống của bố đẻ. Vậy mà tôi lại ích kỷ, đem lòng oán hận, trách móc những người yêu thương mình nhất.

Tôi lao vội lên nhà trên. Nhìn dáng vẻ gầy rộc đi của chồng và gương mặt đầy vẻ hối lỗi của bố mẹ chồng trước bàn thờ, lòng tôi thắt lại vì ân hận. Tôi quỳ sụp xuống trước di ảnh của mẹ, nước mắt tuôn rơi như mưa. Tôi khóc vì thương mẹ, vì hối hận cho sự trách lầm của mình, và cảm thấy vừa biết ơn, vừa kính trọng tấm lòng bao la của gia đình chồng.