Chồng tôi đi xuất khẩu lao động, có bao nhiêu gửi về cho mẹ chồng giữ hết, tôi ở nhà nuôi con nhỏ, muốn mua cho con hộp sữa cũng phải xin mẹ chồng…

Chồng tôi đi xuất khẩu lao động, có bao nhiêu gửi về cho mẹ chồng giữ hết, tôi ở nhà nuôi con nhỏ, muốn mua cho con hộp sữa cũng phải xin mẹ chồng….Mẹ chồng hứa lúc nào chồng tôi về sẽ đưa lại tiền cho vợ chồng tôi mua đất ở riêng nhưng nào có ngờ lúc về bà nói tiền đó ở nhà nuôi mẹ con tôi ăn uống rồi tiêu pha hết rồi còn đâu nữa

Chồng tôi đi xuất khẩu lao động ở Nhật, suốt 4 năm qua, bao nhiêu tiền anh gửi về đều đưa thẳng cho mẹ chồng giữ. Anh tin tưởng tuyệt đối, bởi bà nói:

— Con cứ yên tâm làm việc, tiền mẹ giữ hộ, sau này về mua cho hai đứa cái nhà nhỏ mà ở riêng.
Tôi ở nhà chăm con nhỏ, bươn chải đủ thứ, mỗi lần con ốm muốn mua hộp sữa hay lọ thuốc cũng phải ngửa tay xin. Bà lúc nào cũng ch/ì chi/ế/t:

— Mẹ giữ tiền cho hai đứa, chứ để trong tay cô có mà bay hết!

Tôi cắn răng chịu đựng, vì nghĩ thôi cố thêm vài năm, chồng về rồi có căn nhà nhỏ, có tự do, thế là mãn nguyện.

Nhưng đời nào ngờ…

Ngày anh về, bà chồng vui vẻ mổ lợn làm cỗ linh đình. Tôi hạnh phúc đến run rẩy, cứ nghĩ sau bao năm khổ cực, gia đình cuối cùng cũng được đoàn tụ.

Đêm hôm đó, anh hỏi mẹ:

— Mẹ ơi, con gửi về tổng cộng gần 900 triệu, giờ tính mẹ đưa lại con để con lo tính mua đất, được không?

Mẹ chồng tôi thản nhiên nhấp ngụm nước chè, giọng nhẹ tênh:

— 900 triệu nào? Ở nhà mẹ nuôi vợ con m/ày, tiền đó tiêu hết rồi còn đâu.

Tôi ch/ế/t lặ/ng.

Chồng tôi sững người, hỏi dồn:

— Sao tiêu hết được hả mẹ? Con gửi đều đều mỗi tháng 20–25 triệu mà, mẹ bảo giữ giùm con cơ mà?

— Giữ thì cũng là giữ cho nhà này chứ giữ làm gì! Mẹ nuôi cháu, lo thu/ố/c thang, tiền điện, tiền gạo… Toàn tiền đó mà ra.

Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:

— Con đi làm thêm, có tháng kiếm được hai triệu, mẹ bắt nộp hết, bảo “để gộp vào tiền anh ấy gửi mà nuôi con”. Thế giờ… hết là sao?

Bà chồng quắc mắt:

— Cô đừng có mà h/ỗn! Ở nhà mẹ ăn b/á//m mấy năm, giờ còn đò/i tiề/n à?

Chồng tôi im lặng, không bênh mẹ, cũng chẳng b/ênh vợ. Tôi biết, anh đang bị giằ/ng x/é. Nhưng với tôi, sự im lặng ấy như một nh//á/t d//a/o.

Tôi không chấp nhận mất trắng bốn năm tuổi trẻ và công sức của chồng. Tôi bắt đầu lục lại tất cả……

… những tin nhắn chuyển tiền, biên lai gửi qua ngân hàng, và cả những lần tôi ghi chú lại vào cuốn sổ nhỏ — như một thói quen khi chồng báo “Anh vừa gửi thêm về cho mẹ 20 triệu nhé”.

Tôi ngồi suốt đêm, lật từng trang sổ, nước mắt chảy ướt nhòe con chữ. Mỗi dòng ghi chép là một tháng xa cách, một lần tôi bế con bệnh mà không dám gọi điện than, chỉ biết tự nhủ “rồi cũng sắp qua thôi, chồng mình đang cố vì tương lai”.

Sáng hôm sau, tôi đem tất cả bằng chứng đó để trước mặt chồng và mẹ chồng.
– Đây là biên lai ngân hàng, tổng cộng 896 triệu. Mẹ bảo tiêu hết, vậy mẹ nói rõ giúp con: từng ấy tiền tiêu vào những gì?

Bà chồng thoáng bối rối, rồi gắt lên:
– Cô tra khảo tôi à? Tôi nuôi cô với cháu mấy năm trời, cô còn đòi hỏi cái gì nữa?

Tôi nén nước mắt, giọng run run:
– Con không dám tra khảo mẹ. Con chỉ muốn biết, tiền của chồng con đã đi đâu. Vì nếu thực sự tiêu hết, con sẽ không trách mẹ. Nhưng nếu… có chuyện gì khuất tất, con xin mẹ hãy nói thật.

Không khí trong nhà nặng như chì. Chồng tôi im lặng, ánh mắt rối bời. Anh bước ra hiên, hút thuốc liên tục. Tôi biết, trong lòng anh cũng đang tan nát.

Ba hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ cô kế toán ở xưởng gỗ đầu làng – nơi mẹ chồng vẫn hay đến “cho vay góp” mấy năm nay. Cô ấy nói nhỏ:

“Chị à, em không muốn xen vào chuyện nhà người khác, nhưng mẹ chồng chị có góp vốn với ông chủ bên em suốt mấy năm. Số tiền gần cả tỷ, đứng tên bà, nhưng mới đây ông ấy bỏ trốn, mất sạch rồi…”

Tôi chết lặng. Hóa ra, bà đã mang hết tiền con trai gửi đi “đầu tư” mà không ai biết.

Buổi tối, khi tôi đưa tin đó cho chồng xem, anh ngồi phịch xuống ghế, mắt đỏ hoe.
– Mẹ… sao mẹ làm thế? Sao không nói với con một tiếng?

Bà chỉ thở dài, né ánh mắt của anh:
– Mẹ tưởng kiếm thêm chút lãi cho tụi bây, ai ngờ bị lừa… Mẹ có làm vì mình đâu…

Lời giải thích ấy không xóa được những năm tháng cơ cực, cũng chẳng mua lại được niềm tin đã mất.

Tôi gói ghém đồ đạc, bế con về ngoại. Lúc ra cửa, tôi nói khẽ, không oán trách, không hằn học:

“Tiền có thể kiếm lại, nhưng niềm tin thì không. Mẹ giữ tiền giúp con, giờ con xin lại một thứ khác – là sự tự trọng của mình.”

Bà im lặng, còn chồng tôi ngồi cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Tối hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình nhẹ đi – dù phía trước là cả một chặng đường mới, nhưng ít ra, tôi đã chọn đúng: giữ lại phẩm giá của mình, thay vì một lời hứa trống rỗng.