Cho cháu trai ở nhờ suốt 4 năm, cơm nước điện nước tôi lo hết. Đến khi gia đình cần lấy lại đất để xây nhà mới, tôi chỉ nhẹ nhàng bảo cháu thu xếp chuyển đi. Không ngờ cháu lại thản nhiên nói: “Cháu ở đây 4 năm, ngày nào cũng phụ việc nhà. Chẳng lẽ cháu làm không công à? Chú nên trả cháu 200 triệu.”

Cho cháu trai ở nhờ suốt 4 năm, cơm nước điện nước tôi lo hết. Đến khi gia đình cần lấy lại đất để xây nhà mới, tôi chỉ nhẹ nhàng bảo cháu thu xếp chuyển đi. Không ngờ cháu lại thản nhiên nói: “Cháu ở đây 4 năm, ngày nào cũng phụ việc nhà. Chẳng lẽ cháu làm không công à? Chú nên trả cháu 200 triệu.”

Nghe xong câu đó… tôi

Tôi là người đàn ông ngoài 50, con cái đã yên bề gia thất, giờ chỉ muốn xây lại căn nhà cũ để vợ chồng tôi có chỗ dưỡng già. Nhưng đời đâu ngờ có ngày… bị chính cháu ruột lật mặt!

Cách đây 4 năm, thằng cháu trai – con của em r/uột tôi – ra Hà Nội học đại học. Nhà nó nghèo, lại ở quê xa nên tôi thương, bảo:

“Thôi, lên ở với chú. Ở nhờ vài năm cho đỡ tốn kém, coi như giúp đỡ nhau trong nhà.”
Nó mừng rỡ, dọn vào căn phòng nhỏ tầng 2 nhà tôi. Vợ chồng tôi khi ấy không nghĩ nhiều, chỉ coi như thêm đứa con, lo ăn ở, sinh hoạt cho nó đầy đủ.

4 năm trôi qua, nó tốt nghiệp, đi làm được hơn nửa năm, vẫn chưa ra riêng. Tôi bắt đầu bàn với vợ:

“Giờ có ít tiền, mình phá căn nhà cũ xây lại đi. Gọi thằng T. ra thuê chỗ ở tạm.”

Tối hôm đó, tôi nói thẳng với nó:

“T., giờ chú xây nhà, cháu ra ngoài thuê trọ hộ chú một thời gian nhé. Khi nào xây xong, cháu muốn về chơi thì cứ thoải mái.”

Không ngờ, nó nhìn tôi một hồi, rồi lạnh tanh đáp:

“Chú bảo cháu ra thì cháu đi. Nhưng 4 năm qua cháu ở đây, nấu cơm, dọn dẹp, lau nhà, đổ rác… chẳng lẽ chú nghĩ cháu làm không công à? Cháu tính sơ sơ mỗi tháng 4 triệu tiền công là rẻ rồi. Vậy chú trả cháu 200 triệu đi rồi cháu đi.” Nói rồi cháu nó đưa ra 1 tờ giấy…..



Tôi đứng sững người. Vợ tôi há hốc mồm không tin nổi.

Tôi gằn giọng…….

Gemini đã nói

Tôi gằn giọng, bàn tay run run vì uất ức. Tôi không tin nổi đứa cháu mà mình từng chăm chút từng miếng ăn, giấc ngủ lại có thể thốt ra những lời cạn tình cạn nghĩa đến thế.

Tôi cầm lấy tờ giấy nó đưa. Đó là một bản “kê khai” chi tiết đến rợn người: Nấu cơm 30 phút/ngày, Lau nhà 3 lần/tuần, Rửa bát, Đổ rác… Mỗi hạng mục đều được nó quy đổi ra tiền, nhân với 48 tháng, cộng thêm cả “lãi suất” vì chú chậm thanh toán.

Tôi cười nhạt, ném tờ giấy xuống bàn: – “200 triệu? Được, chú sẽ tính cho cháu một bài toán sòng phẳng thế này.”

Tôi rút điện thoại, bật máy tính và gọi vợ vào làm chứng:

  1. Tiền phòng: Khu vực này phòng trọ rẻ nhất cũng 3 triệu/tháng. 4 năm là 144 triệu.

  2. Tiền ăn: Cháu ăn chung với chú toàn đồ ngon, ít nhất 2 triệu/tháng. 4 năm là 96 triệu.

  3. Tiền điện, nước, internet: Chú lấy rẻ 500 nghìn/tháng. 4 năm là 24 triệu.

Tổng cộng sơ sơ đã là 264 triệu. Đó là chưa tính tiền chú cho cháu đóng học phí kỳ đầu khi bố mẹ cháu kẹt tiền, tiền mừng tuổi, tiền mua xe máy cũ cho cháu đi làm.

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, giọng đanh thép: – “Cháu muốn tính công làm việc nhà? Được! Chú trừ đi 200 triệu cháu đòi, vậy cháu còn nợ chú 64 triệu. Cháu thanh toán nốt số này rồi dọn đồ đi ngay lập tức. Chú cháu mình từ nay xem như người dưng.”

Thằng cháu tôi lúc này mặt bắt đầu biến sắc. Nó vốn nghĩ tôi là người hiền lành, trọng tình cảm nên sẽ tặc lưỡi cho qua hoặc sợ điều tiếng mà “thỏa thuận” cho nó một khoản tiền. Nó không ngờ tôi lại quyết liệt và rạch ròi đến mức này.

“Chú… chú là người lớn mà tính toán với cháu thế à? Cháu là con của em ruột chú đấy!” – Nó bắt đầu giở giọng đạo đức giả.

Vợ tôi, người vốn thương nó nhất, lúc này cũng không kiềm được nước mắt vì thất vọng: – “Cháu còn nhớ mình là con của em ruột chú à? Lúc cháu ốm nằm viện 1 tuần, ai là người thức trắng đêm chăm cháu? Lúc cháu đi làm muộn bị hỏng xe, ai là người giữa trưa nắng dắt bộ đi sửa cho cháu? 200 triệu của cháu to quá, to đến mức làm mờ cả lương tâm rồi!”

Tôi không nói nhiều, rút điện thoại gọi thẳng cho em trai tôi ở quê – tức là bố nó. Tôi bật loa ngoài: – “Chú nói cho chú nghe, thằng T. đòi anh trả 200 triệu tiền công làm việc nhà suốt 4 năm qua. Giờ anh tính xong rồi, nó vẫn còn nợ anh 64 triệu. Chú lên mà đón con chú về, anh không dạy nổi loại ‘cháu quý’ này nữa!”

Đầu dây bên kia, em trai tôi sững sờ, rồi hét lên trong điện thoại vì xấu hổ và tức giận. Chỉ 2 tiếng sau, em trai tôi bắt xe gấp lên thành phố

Sáng hôm sau, dưới sự chứng kiến của bố nó, thằng T. lầm lũi dọn đồ. Bố nó tát nó một cái cháy má trước cửa nhà tôi rồi bắt nó quỳ xuống xin lỗi, nhưng tôi gạt đi:

  • Cắt đứt hoàn toàn: Tôi không lấy 64 triệu kia, coi như đó là số tiền cuối cùng tôi bố thí cho cái tình nghĩa anh em, chú cháu này.

  • Xây nhà mới, cuộc sống mới: Tôi thuê đội thợ phá dỡ ngay trong ngày. Căn nhà mới được xây lên, không còn chỗ cho những kẻ “nuôi ong tay áo”.

Bài học xương máu của tôi là: Tình thân là vô giá, nhưng nếu đối phương đã đem nó lên bàn cân để tính tiền, thì mình phải dùng thước đo sòng phẳng nhất để đối đãi.